"Tôi muốn hôn lên đôi mắt em ngủ yên dưới ánh nắng mai rạo rực, trong một ngày cảnh quang đìu hiu. Hôn thật khẽ lên những vết thương sâu, để em và tôi quên đi đau đớn từng trải."Tác phẩm chỉ đăng duy nhất trên wattpad và wordpress, facebook.…
Đôi ta gặp nhau nơi biên giới xa xôi, ở vùng đất ngỡ như bị cả thế giới bỏ lại phía sau.Anh và em là những người từng bị tổn thương và đã làm tổn thương người khác. Liệu ta có thể được tha thứ? Liệu ta có thể chữa lành cho nhau?-----------------------------------------------------------------"Anh là bác sĩ mới đến sao?" - Cậu hỏi, đồng thời đưa một ánh nhìn không mấy thiện cảm hướng đến người đàn ông cao lớn đang đứng trước mặt. "Phải, tôi là bác sĩ mới được điều chuyển công tác đến đây. Tôi tên là Ohm, rất vui được gặp cậu!" - Vị bác sĩ trẻ mỉm cười với chàng trai nhỏ nhắn. Anh vươn tay phải ra muốn bắt tay với cậu, nhưng lại không nhận được sự hồi đáp. Cánh tay anh vẫn đang giơ ra, còn cậu thì vẫn nhìn anh với vẻ mặt cau có."Ở chỗ cậu có cách chào đón bác sĩ thật nhiệt tình nhỉ?" - Ohm thu tay về, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm. "Anh nghĩ mình đến đây để nghỉ dưỡng sao? Hay là muốn thử tìm một cảm giác mới lạ? À, hay là vì chỉ là một quân cờ thấp cổ bé họng, làm sai việc nên bị mấy ông lớn ném đến cái nơi khỉ ho cò gáy này? Anh hẳn đang ôm một bụng ấm ức, chỉ mong muốn được trút vào đám mọi dân chúng tôi đây."Sau khi nghe cậu nói, ý cười trên khóe môi anh càng sâu. Anh nói: "Có vẻ cậu có cái nhìn không tốt về y bác sĩ từ thành phố đến đây nhỉ? Không như cậu nghĩ đâu, tôi là tự nguyện đến đây. Lý do thì là vì tôi thích ăn dứa. Tôi nghe người ta đồn, đất nơi đây trồng dứa ngon ngọt lắm, không phải sao?"…
Vernon " thích " Minghao mà Minghao cũng " thích " Vernon , nhưng Vernon lại cho rằng " thích" của 2 người không giống nhau , vậy cuối cùng là giống hay không giống ?…
Hai con người thuộc hai thế giới đối lập - Wonyoung, tiểu thư bị giam cầm trong lồng son, và Yujin, kẻ nổi loạn giữa bóng tối - tìm thấy nhau trong một tình yêu cấm kỵ. Nhưng khi định kiến và quyền lực chia cắt họ, liệu họ có thể phá vỡ mọi xiềng xích để tìm tự do, hay tình yêu ấy sẽ lụi tàn trong đau thương?…
Là một oneshot nhân dịp sinh nhật Minghao , đây cũng là lần đầu mình viết fanfic , mặc dù lối hành văn vẫn chưa mượt mà , và khả năng viết vẫn còn khá lủng củng nhưng hy vọng những ai yêu mến Minghao sẽ thông cảm cho mình . Thân .…
Một tình yêu nuối tiếc và không thể nắm bắt được. Họ đã yêu thầm lẫn nhau từ lâu, nhưng họ không dám thổ lộ cảm xúc của mình với người kia. Họ chỉ có thể đứng nhìn từ xa, nhưng không bao giờ dám tiến đến và thể hiện tình cảm của mình. Tình yêu của họ dường như chỉ tồn tại trong một thế giới ẩn dụ, mơ mộng, không thể chạm vào và không thể thực sự được thể hiện ra bên ngoài.Một biểu tượng cho sự không thật sự, không thể đạt được, giống như bóng hình không thể nắm bắt được, không thể cảm nhận được. Cuối cùng nhận ra rằng họ đã bỏ lỡ cơ hội và không thể nắm bắt được hạnh phúc thực sự của mình. Là cảm giác của sự đau đớn và nuối tiếc, khi nhận ra rằng tình yêu của họ chỉ là một bóng hình, không thể biến thành hiện thực.…
Có những người xuất hiện trong cuộc đời ta như một cơn mưa dịu dàng, lặng lẽ chữa lành những vết thương mà thời gian cũng không thể xóa nhòa.Là nhân viên người Việt duy nhất tại HYBE, cô gái ấy đã đồng hành cùng CORTIS từ những ngày còn là những thực tập sinh vô danh, cùng họ trải qua những đêm thức trắng, những lần thất vọng và cả những khoảnh khắc tưởng chừng phải từ bỏ giấc mơ.Khi CORTIS từng bước chạm đến ánh hào quang, cô lại phải đối mặt với những tổn thương chất chứa trong lòng mình. Cô đã quen với việc mạnh mẽ một mình, quen với việc giấu đi những giọt nước mắt sau nụ cười.Nhưng rồi có người xuất hiện, kiên nhẫn ở bên cạnh, nhẹ nhàng nói với cô:" Chị không cần phải gồng mình nữa. Nếu mệt rồi, hãy dựa vào em."Sau ánh đèn sân khấu, những bí mật chưa được nói ra và những rung động âm thầm lớn dần theo năm tháng, liệu cô có đủ dũng cảm để mở lòng đón nhận yêu thương?_________________________________________🌸 Noona, Chị Có Thể Dựa Vào Em Mà.❤️🩹 Một câu chuyện chữa lành về tuổi trẻ, ước mơ và những người đã trở thành bờ vai của nhau giữa những năm tháng đẹp nhất cuộc đời.…
𖧷 Name : [BangKhoa] Ngày Tôi Yêu Em Trời Bỗng Hửng Nắng𖧷 Author : 彡 Riijui Kurokawa 彡𖧷 Category : Giả Tưởng, Ngọt Sủng, Hắc Bang, Mafia, Sinh Tử Văn, R18 or R21, Gương Vỡ Lại Lành, BL, 1x1 𖧷 Verdict : Tôi vô tình gặp em vào 3 năm trước tại California, trên nước Mỹ rộng lớn. Chúng ta vô tình biết nhau, rồi quen nhau, rồi yêu đương và gần tiến đến hôn nhân.... Ngày tôi cầu hôn em là ngày trời sáng rực rỡ...Nhưng em ơi em đâu rồi...!? Sao lại bỏ tôi một mình cô độc....? Em đi mặt trời trong tôi chẳng còn sáng, chẳng còn nổi chút hơi ấm nào....𖧷 Ngày ra : 26/10/2022 𖧷 Ngày đóng : ??? 𖧷 Số chap : ? 𖧷 Hope you enjoy…
Văn án - Vân Mãn Thiên Quang (雲滿天光)Mây đầy trời, vẫn có ánh sáng soi rọi.Tam hoàng tử Kim Đạo Phu, xuất thân tôn quý, mẫu phi sủng ái, hoàng thượng yêu thương, tựa trân châu trong tay.Sinh trưởng chốn cung cấm, giữa trăm ngàn toan tính, hắn vẫn giữ được một lòng thanh khiết, hiểu lễ nghĩa, trọng nhân tâm, không tranh quyền thế, cũng chẳng để kẻ khác tùy tiện khi quân.Vương Ngọc Giải - đích nữ Trấn Quốc Công phủ, ngoài sáng vinh hoa, trong tối mục nát.Thân phận cao quý là thế, nhưng mẫu thân bạc mệnh, bị vứt bỏ nơi thâm viện, nàng cũng theo đó mà trở thành người vô hình trong chính gia môn mình.Chỉ là... không ai ngờ, một kẻ chưa từng được yêu lại gặp được một người xem nàng là cả bầu trời.---Lộ Ôn Dương - Thái phó trẻ nhất Đại triều, sinh trong thế gia vọng tộc, từ nhỏ đã mang chữ "trung" khắc vào xương tủy.Từ ba tuổi học kinh, năm tuổi chịu phạt, tám tuổi gầy yếu mà vẫn nghe triều luận, lớn lên giữa cấm kỵ và huy hoàng.Ôn nhu là vẻ ngoài, lãnh khốc là bản chất.Hắn vốn tưởng cả đời mình sẽ chỉ sống trong xám lạnh, cho đến khi...Gặp được nàng - Ngôn Như Tử, đại tiểu thư phủ tướng quân.Sinh ra trong yêu thương, trưởng thành giữa cưng chiều, nàng như một đóa hồng giữa tuyết, dịu dàng mà vững vàng.Nàng là mặt trời nhỏ giữa ngày đông lạnh giá, là ánh sáng duy nhất rọi tới trái tim đã đóng băng của hắn.---Một người là vầng trăng lặng lẽ ôm lấy kẻ đã quen sống trong tối tăm.Một người là ánh dương ấm áp làm tan chảy cõi lòng sắt đá.Giữa một Đại triều rực rỡ mà lạnh lẽo, bốn co…
Đây là góc để mình có thể lưu giữ ký ức của bản thân, để sau này khi nhìn lại có thể nở nụ cười trên môi💚Nói cho văn vẻ là thế chứ đây giống góc review và cho mọi người biết cảm nhận của tui về những bộ BL series mà tui đã xem thui nên mong mọi người sẽ thích ha.…
Có anh ở đây rồi,đừng lo lắng nữa nhé!×××Chào mừng mọi người đến với những chap truyện củ chuối đến từ tui nha =))Tui cũng nói luôn nha:Tui k có giỏi văn,viết thì đầu voi đuôi chuột,chap hay chap dở,nên mấy bác đọc giải trí là 9 thui nha =))…
"Tôi từng nghĩ Ahn Keonho là người đáng ghét nhất lớp."Một vận động viên bơi lội suốt ngày ngủ gật, học dốt, thích trêu chọc tôi bằng những câu nói khiến người ta chỉ muốn cầm sách đập vào đầu cậu ấy.Còn tôi chỉ là một học sinh bình thường với giấc mơ đỗ vào Đại học Y, dành cả tuổi trẻ để chạy đua với điểm số và những kỳ thi.Chúng tôi vốn không thuộc về cùng một thế giới.Cho đến khi trở thành bạn cùng bàn.✿ Học bá × Vận động viên bơi lội✿ Bạn cùng bàn✿ Thanh xuân vườn trường✿ Slow Burn | Ngọt ngào | HE…