[RhyCap] Gấu Đông
TRUYỆN CHATau: ZenoSociuuMình là Khánh truyện này mình chỉ hỗ trợ đăng lại thôi nhé nhưng nếu bạn bạn có góp ý thì cứ đóng góp nhé…
TRUYỆN CHATau: ZenoSociuuMình là Khánh truyện này mình chỉ hỗ trợ đăng lại thôi nhé nhưng nếu bạn bạn có góp ý thì cứ đóng góp nhé…
Đây là câu chuyện về một thế hệ thanh niên trí thức rời bỏ thành phố, mang theo khát vọng dựng xây và đổi mới, đặt chân lên vùng núi Tây Bắc giữa những năm tháng chuyển mình của đất nước.Giữa núi rừng bao la và những bản làng còn hoang sơ, họ không chỉ đối mặt với khắc nghiệt của thiên nhiên, thiếu thốn của đời sống mới, mà còn đối diện với chính mình - với những nỗi đau riêng, với lý tưởng đã lỡ mang theo, với những tình yêu không được gọi tên.Quang Anh, một kỹ sư thủy điện với ánh mắt như nhìn xuyên qua cả thời cuộc. Đức Duy, một thầy giáo trẻ mang trong mình lòng nhân hậu và sức bền của kẻ từng mất mát. Cùng họ là những người bạn, người đồng chí - mỗi người một lý do để ở lại, để gieo mầm cho một ngày mai tươi sáng hơn.Không có bài ca hào hùng. Chỉ là những ngày mưa gió kéo dài, những đêm không điện, cơm chan nước suối, và ánh mắt người dân bản còn dè dặt. Nhưng giữa khốn khó ấy, tình người lặng lẽ nảy mầm.Truyện là lát cắt của một thời kỳ từng rất thật. Về những người trẻ từng nghĩ mình sẽ thay đổi cả thế giới - nhưng cuối cùng, chính thế giới đã đổi thay trong họ.…
Chẳng phải phép màu, vậy sao chúng ta gặp nhau?Một người khẽ cười, người kia cũng dịu nỗi đau.…
" nơi tâm hồn được thoả sức bay nhảy"…
tình yêu là những điều nhỏ xíu chỉ có hai người biết.…
thành an tỉnh dậy lại thấy mình quay về thời còn học cấp ba cùng lớp 12a5.…
"Có người nói, tôm biển và tôm sông dứt khoát không thể hoà hợp được với nhau. Tôm biển mạnh dạn hơn vì phải đương đầu với vô vàn khó khăn giữa đại dương rộng lớn, còn tôm sông thì được sống trong môi trường thuận lợi, sớm đã chẳng phải lo nghĩ gì nhiều.Có lẽ gã và em cũng vậy. Chỉ tiếc rằng ông trời lại để hai người gặp và yêu nhau, yêu đối phương hơn chính bản thân mình..."…
warning: textfic, lowercase, tất cả nhân vật đều có thật nhưng câu chuyện trong này không có thật, OOC, tục, Mercenary/ Mafia ver,..writer: thùy liễu…
Tác Giả: Hồ Tử Hàng (Shino)Ngày Ra Mắt: 16/08/2023Thể Loại: ABO☆Lưu Ý: Truyện không có thật nên đừng áp dụng các tình tiết H+ trong truyện lên người thậtCouple Chính:☆ Rhyder x CaptainCouple Phụ:☆ Andree x B Ray☆ Huỳnh Công Hiếu x DT☆ Strange H x DLow☆ Right x 2TVà một số couple khác…
˚⊹_˚⊹_˚⊹Dưới tán bàng xanh mướt, bóng lá rơi lả tả trên mặt sông lăn tăn gợn sóng. Duy ngồi đó, như ngày xưa, nhưng không còn là cậu bé hồn nhiên nữa. Trái tim nay đã hiểu, rằng mình đang đợi. Đợi một bóng hình đã từng quen gọi bằng hai chữ dịu dàng: *anh Quang Anh.*Đợi tiếng trách móc pha lẫn nũng nịu mỗi lần sai. Đợi cái siết tay nhẹ hẫng mà bền chặt. Đợi cả dáng người từng cúi đầu tỉ mỉ thức suốt đêm, chỉ để tết cho cậu một chiếc kẹp tóc nhỏ xíu.Thế nhưng, càng đợi, ký ức càng trở nên mong manh. Giọng nói ấy đã mờ đi, khuôn mặt ấy cũng chỉ còn là khối sương khói, lẩn khuất như một giấc mơ mùa hạ. Một giấc mơ thoáng qua trong giấc ngủ trưa oi nồng, để lại dư âm ngọt ngào xen lẫn nhói buốt.Duy chẳng biết bây giờ anh ở đâu, đang làm gì, có còn nhớ đến một kẻ ngày xưa luôn chạy theo sau bóng lưng ấy không. Chỉ biết rằng nỗi đau vắng anh vẫn nằm đó, âm ỉ như ngọn lửa bị vùi sâu dưới tro, chẳng tắt bao giờ.Duy thở dài. Gió đưa nhành bàng khẽ lay, chạm vào mái tóc. Cậu khẽ gài lên đầu chiếc kẹp tóc cũ kỹ, món quà bé nhỏ mà anh từng trao. Rồi khẽ ngân nga một khúc hát, giọng hòa vào làn gió mỏng, lan xuống mặt sông lăn tăn.Trong câu hát ấy, có một lời thì thầm như vết cắt:"Hạ này... không có anh."˚⊹_˚⊹_˚⊹…
Tên khác: 今世,我会为你而生。Thể loại: BH, Đồng nhân, Trọng sinh, HE.Nv chính: Phú Sát Dung Âm x Ngụy Anh LạcNv phụ: Nhàn phi, Thuần Phi, Cao quý phi....Đôi lời: Tại hạ chỉ là viết để thỏa mãn tâm tình thôi, mục đích phi thương mại.…
hi tui là tác giả của bộ [ATSH]A Xìn và đàn con thơ thì bộ này tui có đăng bên nick @taobidienok Thì tớ mất acc r nên qua đây viết…
"Giấc mộng đơn thuần" thường ám chỉ những ước mơ, mục tiêu hay mong muốn trong cuộc sống mà có vẻ như không quá phức tạp hoặc xa xỉ. Đó là những mong muốn, khát vọng mà mỗi người có thể dễ dàng nhận ra và hiểu được, không cần phải đi qua nhiều khó khăn hay đặt ra nhiều điều kiện phức tạp.…
"Thành An! Tao gửi nhầm tin nhắn cho người yêu cũ rồi..""Đm, tao bảo mày chặn nó rồi mà?""Nó nào? Ảnh mà, tao không nỡ chặn ảnh"❥ No toxic pls❥ Just imagination, not real❥ Thanks for watching, baby…
series one (two) shot về rc..Có người hỏi tôi rằng: 'Trông thế giới muôn ngàn cái đẹp, hà cớ gì lại đem lòng yêu lấy bông hoa dại hoang tàn?'Khóe miệng nhẹ kéo thành vầng trăng khuyết, tôi nhàn nhã đáp lại: 'Đúng là cái đẹp luôn xuất hiện trong cuộc sống của kẻ cao sang như tôi. Nhưng ngày hôm ấy, trong lòng tôi vốn đã vỡ tan đổ nát, vậy mà vô tình có một bông hoa dại cố vươn mình chạm khẽ lên tim tôi.'…
• Tên: CÂM LẶNG • Tác giả: Hny_Nhii (Bé Hạt Dẻ) • Pairings: - Đỗ Hải Đăng (Doo) x Huỳnh Hoàng Hùng (Gemini) - Nguyễn Thái Sơn (Jsol) x Trần Phong Hào (Nicky) - Nguyễn Quang Anh (Rhyder) x Hoàng Đức Duy (Captain Boy) ┈┈┈┈․° ☣ °․┈┈┈┈"Nợ máu trả máu, đến khi chỉ còn lại tro cốt, vẫn phải đền tội"…
Hùng và an vô tình mua được một chiếc đồng hồ cũ kỹ hai người trong lúc tò mò cách hoạt động của khi vừa nhấn nút một luồn sáng kéo hai người vào trong và họ biến mất ở thế giới của họ, hai người đi tới một thế giới kì quặc nơi đây không ánh sáng chỉ toàn sương mù dày đặc và bóng tối. Họ may mắn được Hào giúp đỡ cho cả hai sống chung với anh vì Hùng và an biết rằng bản thân không thể nào thoát ra khỏi thế giới này được.....…
" Vật thí nghiệm số 1163 " " Số hiệu cảnh sát 1831 " Một buổi chiều tàn ngày hạ chí, khi ánh sáng nơi hoàng hôn nhẹ nhàng lướt qua khu vườn dưới chân đồi, anh khẽ khàng đứng dưới ánh chiều tà vươn đôi tay trắng muốt nhẹ lướt trên từng luống hoa anh túc đỏ rực, dưới cái hắt sáng nhàn nhạt nơi cuối trời đôi mắt anh dán chặt lấy thân ảnh tôi đương còn vắt vẻo trên chiếc xích đu sắc gỉ sét một thứ màu hoen ố, bờ vai anh rắn rỏi, to lớn lại phủ bên trên một lớp sơ mi trắng nhạt, hệt như hoạ nên từng sắc dịu dàng ấm áp buổi hạ tàn thu sang. " Em sẽ thích hướng dương chứ ? " " Hôm nay em thế nào ? Lại đọc sách rồi sao ? Em sẽ nguyện ý nói cho tôi về một ngày bình yên đối với em không ? " " So với cái rực rỡ trong nắng của anh túc tôi nghĩ em sẽ thích nét dịu nhẹ êm ấm của hướng dương hơn, bởi lẽ khi nhìn nó ánh mắt em đã dịu dàng biết bao, và xinh đẹp biết nhường nào " Anh khẽ khàng nói với tôi bằng chất giọng trầm ấm quen thuộc, anh bên tôi, thì thầm sát bên cánh tai tôi từng câu hỏi về một ngày của tôi, về loài hoa tôi yêu, về màu sắc khiến tôi phải cảm thán....và cả về tình yêu, anh đã hỏi rằng liệu tôi sẽ yêu anh chứ, yêu một người ngày đêm sớm tối bên tôi hay yêu một người em thầm mong cầu trong đời. Nhưng tôi chưa từng đáp lời anh, chưa từng nói với anh rằng trong khoảnh khắc nào đấy tôi cũng đã động lòng với anh.…