Dịch lời rap được Soyeon đảm nhiệm trình bày nhưng không tham gia sáng tác. Không bao gồm các bài cover.Mục này mới chỉ có GIANTS nên để ảnh trong GIANTS era. Lúc đầu đã định lấy ảnh trong POP/STARS era vì lúc đó xinh hơn nhưng vậy thì treo đầu dê bán thịt chó quá nên dẹp :))…
[ Albedo x OC (Sophronia) ]Trước khi chết, mỗi con người đều có một khoảnh khắc nhìn lại tất thảy những kỉ niệm mà mình từng trải qua, mùi vị hoài niệm xen lẫn tiếc nuối cứ thế mà cùng nhận thức tan biến dần. Trên đời này cũng có những căn bệnh ăn mòn chính trí nhớ qua từng ngày, chính vì sự chậm rãi đó mà đến cả chính bản thân cũng chẳng nhận ra, đến khi quay đầu nhìn lại thì chẳng còn nhớ rõ nữa rồi...===================================Tác giả: Cây Cỏ Ven ĐườngThể loại: Longfic, Modern AU, RomanceNhân vật OOC, có hợp gu hay không thì cũng tùy duyên :3NOTE QUAN TRỌNG: Lời của Sophronia sẽ in nghiêng đậm, của Albedo sẽ in nghiêng, các nhân vật khác không có dấu ấn. Tất cả lời thoại được nói ra sẽ có dấu - đằng trước câu, còn không có thì là độc thoại nội tâm nhé.…
Tác giả: Minh Vũ - @NhaycoccungtuiTags: Hài hước(?), BL(?), OOC!!!Mô tả: Yokohama lại có một ngày nhốn nháo vì chuyện bàn trà.Fanfic này được tui lấy cảm hứng siêu siêu bự từ Rinkitori_Yuki và fanfic siêu đáng yêu của bồ ấy "Confession hôm nay nhắc tới ai?".…
Tình yêu như một ngọn lửa, bạn đụng vào thì bỏng nhưng khi kiểm soát được nó thì bạn mới biết nó ấm áp dịu dàng. Hãy kiên nhẫn chịu thương đau, áp lực rồi bạn sẽ có được những cái mà bạn muốn.…
*Viết nhân ngày của cha (Father's Day)lời thật lòng của con gái với bố của mình=========================================Nên các bạn còn những ông bố, hayc biết trân quý khi có bố bên cạnh sống chung.…
Dưới ánh hoàng hôn cuối ngày, phòng học thêm chỉ còn lại một vệt nắng mỏng nghiêng dài trên mặt bàn. Khánh ngủ quên, gương mặt nghiêng về phía cửa sổ, hàng mi khẽ run trong khoảnh khắc gió lùa qua. Ánh nắng cam nhạt phủ lên khuôn mặt cậu , sắc vàng ấm áp khiến từng đường nét trở nên mềm mại, yên bình đến lạ. Đúng lúc ấy, An bước vào.Cô khựng lại.Đôi mắt An, vốn luôn chất chứa một lớp sương mỏng của những ngày dài chống chọi với trầm cảm, bỗng mở to hơn một chút. Không phải ngạc nhiên, cũng không phải bối rối... mà là một vẻ dịu dàng đến khó nói thành lời. Như thể ánh nắng hoàng hôn soi vào Khánh cũng đã phản chiếu phần nào vào trái tim cô . Thứ trái tim tưởng đã khép chặt vì tổn thương.Nhưng từ xa, tiếng bước chân quen thuộc vang lên. An thấy Trang xuất hiện ở cuối hành lang, đang tiến về phía lớp. Trong khoảnh khắc hoảng hốt ấy, An lùi vào một góc khuất, đôi mắt vẫn vô thức hướng về Khánh , ánh nhìn trong trẻo, yên tĩnh, và hiếm hoi lộ ra một tia ấm áp mà chính cô cũng không nhận ra.Ở một góc ngược sáng, Đăng đứng đó. Cậu vừa định gọi An thì dừng lại. Bắt gặp khoảnh khắc An đang ngắm Khánh, trong ánh mắt ấy không còn là bóng tối nặng nề quen thuộc... mà là cảm xúc. Một chút rung động. Một chút khao khát. Một điều mà Đăng đã chờ đợi suốt hai năm . An cuối cùng cũng đang học cách cảm nhận cuộc sống trở lại , dù điều đó không hướng về mình.Còn Trang, từ xa, lại vô tình nhìn thấy Đăng. Ánh mắt sâu như đêm của cậu đang hướng về nơi An đứng, chất chứa thứ tình cảm mà cô luôn mong đợi…