Bạch Yến(Tiểu Ất) x Lộ Quý(Thiết Mộc) Bạch Yến và Lộ Quý sống ở làng Liêu Cạn, từ nhỏ đã rất thân nhau, nhưng một ngày Bạch Yến bị cha mẹ đem đi ở với thúc thúc. Hai đứa trẻ xa nhau từ đó. -"Ca ca, sau này ca muốn làm gì"-"Ta muốn làm sơn tặc, cướp của người giàu chia cho người nghèo"-"Được, vậy sau này đệ cũng sẽ làm sơn tặc để được gặp lại ca ca" ------------------------------"Ca ca sẽ lấy đệ làm nương tử"-"Hả!? "--------------------------------"Ca ca, đệ tìm thấy huynh rồi-"Ngươi là ai? "---------------------------------" Ca nói lớn lên sẽ lấy đệ mà, huynh nói thích đệ mà"-" Có hả? "Truyện chỉ được đăng trên Wattpad và MangatoonThuộc dạng: Niên hạ, đam mỹ, kiếm hiệp…
Dưới ánh đèn sân khấu lấp lánh, Erik và Đức Phúc luôn là những người bạn không thể thiếu của nhau. Họ cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn, những áp lực trong nghề ca sĩ và cả những thử thách khắc nghiệt từ công chúng. Nhưng khi công việc bắt đầu kéo họ ra xa nhau, cả hai nhận ra rằng không chỉ là những giai điệu âm nhạc đã thay đổi. Những lần tập luyện chung, những buổi biểu diễn, những khoảnh khắc bên nhau sau hậu trường không còn đơn giản như trước nữa. Erik nhìn Phúc, trong mắt anh là sự thắc mắc và một chút bất an: "Định nghĩa tình bạn" Câu hỏi này như một tia chớp xé tan không gian im lặng, khiến Phúc bối rối. Liệu họ có thể vượt qua được ranh giới mong manh giữa tình bạn và tình yêu trong một thế giới mà tình cảm bị thử thách bởi ánh hào quang của nghề ca sĩ?…
Năm đó anh ở bên em, anh được ví như những tia nắng ấm ấp, anh luôn chăm sóc và cạnh em, cũng chính anh đã cho em biết thế nào là tình yêu thật sự.Còn em thì sao chứ, năm đó chính em là người đeo đuổi anh, đeo đuổi một cánh điên cuồng. Em đã hứa bên tai anh biết bao lời mật ngọt... Vậy mà giờ cũng chính em là người rời bỏ anh, là người thảy vào những chuỗi ngày bão tố kinh hoàng, chính em là người đã tự tay bóp nát đi trái tim người yêu em nhấtCp chính: DoogemCp bán chính: DuongkieuCp phụ: Taian, Huyhieu, LuantusẢnh bìa nguồn: PinterestAvatar nhân vật: Pinterest hoặc MXH cá nhânẢnh trong truyện: Pinterest hoặc MXH cá nhân…
nói về một cô gái tên Junlky là một nghệ sĩ tài năng đạt đc hàng trăm giải thưởng nổi tiếng khắp các trang mạng xã hội lượng fan đông đảo-----------------------------------------------------------------------------------------------------------nhưng một hôm em đc một nhóc fan tặng cho một quyển truyện em khá ít đọc truyện nhưng vì fan tặng nên đọc một chut truyện tên chó liếm của nữ chính nghe cái tên thôi là em bắt đầu thấy có điềm nhưng vẫn đọc hồi vì cái truyện nó quá xúc phạm chỉ số thông minh người nghe nên em quanh vào góc tường luôn lúc tỉnh dậy em đã thấy mik xuyên không vào truyện! rồi cuộc đời em sẽ như nào thay đổi vận mệnh hay ngồi đó chờ chết?…
Midoriya Izuku, một cậu bé vô năng có ước mơ trở thành Anh hùng. Cậu luôn bị mọi người xung quanh châm chọc, bắt nạt. Một ngày nọ cậu gặp được All MIght, cứ nghĩ rằng có lẽ gặp ông ấy cậu sẽ có thêm hi vọng về việc làm Anh hùng. Nhưng không, niềm hi vong của cậu như một ngọn lửa nhỏ bị cả gáo nước lạnh đổ vào. Cậu tuyệt vong, cảm thấy như bị đẩy ngã xuống vực sâu...Chính lúc này, đã có một ánh sáng khác vươn đến chỗ cậu, nắm chặt lấy tay cậu và kéo cậu lên khỏi vực sâu. Thật ấm áp. _ Liệu cháu có muốn đi theo ta?Người đàn ông mỉm cười đưa tay đến chỗ cậu. Cậu cũng không chần chừ gì, nắm lấy tay ông trả lời: _ Được, tôi sẽ đi theo ông.T/g: Bộ này do mình nghĩ ra, không sao chép ở đâu!!! Đề nghị không ăn cắp ý tưởng!!!…
Là ngoại truyện của NYCĐNYM Là fic chuyển ver tiếp theo được sự cho phép của tác giả Downpour0721Nếu mn cũng yêu thích Hải Nam x Negav thì ghé qua nhee❤️…
Một "món hàng" bị vỡ, giá trị tuột dốc, xấu xí chẳng thể ngắm, bị bỏ rơi rồi khi nó được ban cho mảnh dây tơ cứu mạng, "món hàng" chỉ còn cách phụ thuộc vào."Hùng sẽ sống vì tôi đúng chứ."Đôi ngươi nó tối lại, nó bước lại gần hắn, nhón gót chân hồng hào, đạp lên đôi giày da tối màu ô uế mùi tiền của hắn.Cánh tay trắng yếu ớt vòng qua cổ, em rướn người khẽ chạm lên yết hầu đang di chuyển lên xuống."Ừm, Hùng nghe lời anh." .Quang Hùng choàng qua cổ thắt cà vạt cho Đăng Dương. Đôi tay thon dài nhẹ thắt nút.Đôi mắt em ánh lên sự tinh nghịch."Anh có nghĩ tôi bỗng nhiên siết cổ anh không."Trần Nghị Sĩ nâng tay em, kề lên môi gã, giọng trầm thủ thỉ."Tôi biết em sẽ không.".Lưu ý: truyện chỉ là giả tưởng không liên quan đến chính trị, lịch sử…
Tuyển tập truyện ngắn của mình khi đú đởn những mảnh tình, những sợi dây tơ hồng nối liền từ bàn tay của chàng du học sinh Đức, nhà sản xuất âm nhạc kiêm ca sĩ KHOIVU. Những cặp đôi sẽ được xuất hiện ( và cập nhật liên tục ) - NgocVu ( Bùi Duy Ngọc x KHOIVU) - KVu ( Sơn K x KHOIVU) - RynVu ( Ryn Lee x KHOIVU) - BVu ( Jey B x KHOIVU) - 5Vu ( Nhâm Phương Nam x KHOIVU) - LeiVu ( Jaysonlei x KHOIVU) - NSolVu ( Đỗ Nam Sơn x KHOIVU) - DillanVu ( Dillan Hoàng Phan x KHOIVU) ... "Ngày em đến, cả thế giới nhớ lời em khi cất giọng.Ngày em đi, cả cõi đời nhớ giọng em khi cất lời."…
Một câu truyện tình đẹp giữa chàng trai Trung Quốc du học tới xứ sở hoa anh đào, gặp một cô gái trẻ tuổi đang là sinh Viên đại học, sau những giấc mơ về cô nàng này thì định mệnh đã cho họ gặp nhau, làm quen với nhau và cuối cùng dẫn dắt tình cảm đi vào tâm hồn. Anh chàng một giấc mộng tưởng chừng không phải sự thật nhưng nó lại là thật. Trải qua bao nhiêu lần trớ trêu lùi đẩy khoảng cách giữa cô và anh, rồi để họ vượt qua tất cả và cuối cùng nắm đôi tay nhau đi tới trọn đời .Đơn giản chỉ là phép màu của tình yêu, nhưng sự kỳ diệu của nó lại kiến tình yêu trở lên đầy sức hút, sự ngọt ngào và lãng mạng tớ nhường nào..... Hạnh phúc đôi khi chỉ qua sự mơ mộng nhưng chúng ta cố gắng biến nó thành sự thật thì chính lúc ấy nó đã là thật rồi,chẳng phải ảo tưởng gì nữa.... By: Tracy ( hay Mitsuha cũng được )…
Trần Đăng Dương: Thầy pháp lưu động, đẹp trai, lạnh lùng nhưng miệng mặn như nước mắm nhĩ, chuyên săn ma trừ tà.Nguyễn Thanh Pháp (Kiều): Trai quê miệt dưới, mê trai hơn mê gạo, lanh chanh, nhiều chuyện nhưng tốt bụng, có khả năng thấy ma từ nhỏ.Miệt dưới Cái Răng có một cái xóm, người ta đồn rùm beng rằng xóm đó "ma cỏ cư ngụ, hồn vía còn chạy còn kịp". Ấy thế mà có thằng cha dọn về, dựng cái nhà lá giữa đồng nước, tối ngày cầm roi lùa ma như lùa vịt. Người ta gọi ảnh là thầy Dương.Một bữa, thầy gặp phải Pháp - thằng nhỏ bán cá linh ngoài chợ nổi. Nó thấy ma từ hồi còn ẵm bô, giờ lớn lên... vẫn thấy, thấy nhiều quá phát phiền. Hai người một thầy - một thằng thấy ma, không biết trời xui đất khiến sao lại thành một đôi "săn ma - bắt quỷ - phá án - cãi nhau - yêu nhau" khắp vùng sông nước.…
Tổng tài và tongtaiNgười ta thường nói 'Một núi không thể có hai hổ' vậy mà tại thủ đô bé nhỏ lại tồn tại song song hai thủ phủ to lớn chiếm giữ hai đầu. Ở đây được Quang Hùng và Đăng Dương thống trị.Công ty liên doanh nước ngoài DM của Đăng Dương gần như che phủ cả vùng Bắc Thành rộng lớn. Ngược lại ở Nam Thành màu mỡ thì được thâu tóm gọn gàng bởi tập đoàn HM của Quang Hùng.Kỳ lạ nhỉ? Cả đất nước Việt Nam rộng lớn nhưng hai ông trùm nắm giữ huyết mạch kinh tế của cả đất nước lại nhất quyết tranh giành một vùng đất bé nhỏ. Không phải vì dưới đó ẩn tàng kho báu mà vì một sợi dây liên kết vô hình giữa cả hai.Liệu sợi dây đó là dây tơ hồng nguyệt lão hay là sợi dây thù hận truyền đời đây? Không một ai có thể nói trước được gì cả bởi vì...…
Book cover by @SweyyCác bạn đã bao giờ nhìn ngắm những bức ảnh bằng cả tâm hồn của mình chưa, đã bao giờ bạn nghĩ rằng trong mỗi bức ảnh được phát nét bằng những thanh đen đậm nhạt đó đều nói lên ý tưởng của người tác giả chưa ?Trong mỗi bức ảnh, tranh được tạo ra đều mang nỗi niềm riêng của nó. Có bức thì phát họa lên khung cảnh yên bình, hạnh phúc; có bức thì tô lên vẻ u hoài mà tác giả muốn bộc lộ nhưng chẳng thể nói ra. Bạn có muốn chiêm ngưỡng chúng không ? Có muốn nhìn thấy những bức ảnh, tranh tưởng chừng chỉ mua vui mà đem lại cho ta nhiều cảm giác ?Nếu muốn thì đến đây với chúng tôi, Collect shop. Những con người yêu chuộng bức ảnh đẹp của shop sẽ tìm cho bạn những thứ mà bạn chưa bao giờ được ngắm nhìn hay thậm chí là tưởng tượng. Còn gì đơn giản hơn là một lá đơn nho nhỏ để đáp ứng nhu cầu cho các bạn. Tin tôi đi, những nhân viên của shop chúng tôi sẽ phục vụ cho bạn thật nhiệt tình.Start : - 2021@CoffeeShop…
CP: Tiết Mông x Sở Vãn NinhSource: Husky và sư tôn mèo trắng của hắn - Nhục bao bất cật nhục. Đây là câu chuyện do mình sáng tác về hai nhân vật trong truyện đam mỹ đình đám "Husky và sư tôn mèo trắng của hắn". Giống như mọi đọc giả khác, mình cũng có một chút hứng thú đặc biệt về tuyến tình cảm của hai nhân vật trong đó. Và cặp đôi mà câu chuyện này đem đến cho các bạn là Sư tôn Sở Vãn Ninh và thiên chi kiều tử Tiết Tử Minh. Mọi người thấy hợp thì cùng xem qua đứa con tinh thần của mình nha!!!…
LƯU Ý: Truyện được viết nên từ trí tưởng tượng, vui lòng không gắn ghép các hình ảnh trong truyện vào ngoài đời thực.Mọi sự giống nhau chỉ là TRÙNG HỢP! l //abc//:hành động,biểu cảm,cảm xúc ; *abc*: suy nghĩ .Mason-anh ; Công-em--------------------------------------------------Chương 1: Đại khái nói về thời đại học của 2 người! - Gồm 3 phần + Ngoại truyệnChương 2: Bắt đầu vào mạch chính,những câu chuyện về chàng cảnh sát bảo vệ người mình yêu. -Gồm 2-3 phần truyện chính còn lại sẽ ngoại truyện(số lượng ngoại truyện tùy thuộc vào t/g)…
"Chúng ta yêu nhau, không phải để chữa lành.Mà để cùng nhau chìm xuống, tận đáy."Quang Anh - Họa sĩ thiên tài từng đoạt nhiều giải thưởng, sau tai nạn mất đi người thân, sống ẩn dật trên gác xép và bắt đầu nghe thấy tiếng nói trong đầu.Đức Duy - Bệnh nhân tâm thần trốn viện, từng là học sinh giỏi, hiền lành, ngoan ngoãn, nhưng sau một vụ việc không ai nhắc đến, cậu biến mất khỏi xã hội.Hai kẻ điên - một người vẽ, một người viết - tìm thấy nhau trong một căn phòng khép kín với ánh đèn mờ và tường dán đầy tranh máu.Họ yêu nhau.Nhưng tình yêu đó không kéo họ lên.Mà kéo họ xuống sâu hơn. Vào một cơn mê đẫm máu, nơi không có đúng - sai, chỉ có bản năng, chiếm hữu và khát vọng được tồn tại trong tâm trí người còn lại.Đây không phải một câu chuyện chữa lành.Không ai được cứu.Không ai tốt.Chỉ có hai linh hồn méo mó, nhìn thấy bản thân mình trong sự điên loạn của đối phương - và yêu nhau, như yêu chính phần xấu xí nhất trong mình.…
Khôi Vũ trở về nhà mang theo mùi sen dịu - hương quen của một Omega trội đã quen thu mình để tồn tại.Nơi cậu bước vào không có sự bùng nổ pheromone. Chỉ là hoa hồi thoảng nhẹ trong bếp, gió biển lướt qua rất khẽ, và mùi trà đen trầm ấm ở lại lâu hơn một nhịp - như thể có người chưa từng vội rời đi.Một bầy đàn sống chung trong khu tự trị, nơi mùi hương được giữ vừa đủ. Không ai lấn át ai. Không ai cần chứng minh mình xứng đáng để được ở lại.Giữa âm nhạc, những khoảng lặng an toàn, và mùi sen dần mở ra từng lớp, Khôi Vũ nhận ra: có những nơi không cần lời hứa - chỉ cần một câu rất nhẹ: ở lại cũng được.---------Hãy nhớ chỉ có tác giả là thật. Còn lại đều là giả...Xin vui lòng đừng đưa đến trước mặt 9q…
Vừa lăn lóc cùng Shoko xuống dốc cao, tóc tai rối bù vì cành cây, đồng phục lem nhem bùn đất, cả hai còn bị những linh hồn đáng sợ rượt đuổi, Utahime thì nằm bất tỉnh gần đó, hình như là do bảo vệ họ. Giữa tình cảnh hỗn loạn ấy, Satoru lại quyết định đây là thời điểm hoàn hảo để bày tỏ tình cảm với Shoko.(Đúng vậy, Shoko kể lại từng chi tiết nhỏ nhặt vì chuyện gì đang diễn ra trong đầu cậu trai này vậy? Sao lại là bây giờ, trong tình huống thế này cơ chứ?)"Dù tớ có làm gì đi chăng nữa, cậu cũng chẳng bao giờ để ý đến tớ!" Satoru hét lên, sự tuyệt vọng hiện rõ trong đôi mắt khi nhìn chằm chằm vào đôi mắt nâu to tròn của Shoko. Cậu nắm lấy cổ tay cô một cách vừa kiên định vừa nhẹ nhàng. "Tớ luôn ở bên cạnh cậu, trong khi cậu thì lúc nào cũng hướng về phía cậu ta. Nhưng cậu có bao giờ tự hỏi liệu cậu ta có hướng về phía cậu hay không?"Môi Shoko mím chặt, cô im lặng, những lời của Satoru đang ngấm vào suy nghĩ. Cậu nói đúng. Suguru sẽ không thể làm tất cả những điều Satoru đã làm cho cô. Mục tiêu của Suguru là cứu thị trấn, bảo vệ họ khỏi nguy hiểm từ lũ linh hồn. Nhưng cãi nhau lúc này chẳng ích gì, nhất là khi những linh hồn hung ác đang chực nuốt chửng tất cả."Satoru, chuyện này quá--""Tớ sẽ mãi mãi là điều 'quá đáng' đối với cậu thôi," Satoru cắt ngang. "Vậy nên, cậu có đồng ý không?"T/N: Một bộ truyện được lấy cảm hứng từ Studio Ghibli.Nếu bạn thích phim Ghibli thì hãy đọc thử nhé <3 Thực sự có cảm giác như đang xem phim Ghibli luôn đó.…
Nguyễn Trường Sinh là một nhà đầu tư chứng khoán nổi tiếng, được biết đến với tư duy sắc bén và phong cách đầu tư linh hoạt. Với kinh nghiệm nhiều năm trên thị trường tài chính, hắn đã xây dựng cho mình một danh tiếng vững chắc nhờ khả năng dự đoán xu hướng thị trường và thực hiện những chiến lược đầu tư hiệu quả. Trường Sinh không chỉ là một tay chơi chứng khoán thành công mà còn là một người truyền cảm hứng trong cộng đồng đầu tư, thường xuyên chia sẻ kiến thức và kinh nghiệm của mình qua các buổi hội thảo, bài viết và truyền thông xã hội, giúp nhiều nhà đầu tư trẻ hiểu rõ hơn về cách thức đầu tư thông minh và quản lý rủi ro.Trái lại với Trường Sinh,Bùi Anh Tú là một cái tên không còn xa lạ trong giới nhà giàu với danh tiếng không mấy tích cực. Anh Tú nổi lên như một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp, thu hút các "con mồi" bằng vẻ ngoài hào nhoáng và những lời hứa hẹn về lợi nhuận "khủng". Bằng những chiêu trò tinh vi, Anh Tú đánh vào lòng tham và sự cả tin của những người thiếu kinh nghiệm hoặc mong muốn kiếm tiền nhanh chóng.Vì em tôi nguyện bị lừa. Vui lòng không đem truyện của mình ra nơi khác.Jts.…
Bệnh viện Lạc Nhân khoác lên mình lớp vỏ hoàn hảo của một bệnh viện tâm thần, nơi người ta tin rằng những linh hồn lạc lối sẽ được chữa lành. Nhưng sâu bên trong, đó chỉ là một vũng lầy hôi thối của tội lỗi và tham vọng, nơi những bác sĩ đã lỡ bước chân vào đều bị nuốt chửng không thương tiếc. Một khi đã sa chân xuống đó, dù có vùng vẫy, gào thét hay cầu xin, tất cả cũng chỉ càng bị kéo sâu hơn vào bóng tối không đáy.Thế nhưng, ngay cả trong nơi tăm tối ấy, vẫn tồn tại một điểm sáng mong manh. Một thiên thần bị giam cầm, được che chở và bảo vệ bởi linh hồn đã sa ngã, kẻ sẵn sàng đánh đổi tất cả để giữ người ấy khỏi bị vấy bẩn. Và ở nơi mà tuyệt vọng ngự trị, vẫn còn một lời thì thầm của hy vọng rằng đến một ngày nào đó, sẽ có một chàng dũng sĩ bước vào, kéo thiên thần ấy rời khỏi địa ngục mang tên Lạc Nhân.…