Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tags:
29 Truyện
Thanh Is Writing.

Thanh Is Writing.

3 0 1

Love poemes. Crush poetry.…

HopeV | Poétique jour

HopeV | Poétique jour

844 116 3

HopeV's shortfic •○•" tình tẻ, tình buồn, tình vụng về là tình non trẻ."…

[Quietprose.] Những lời yêu.

[Quietprose.] Những lời yêu.

30 7 7

những đoạn tình ngắn do người gắm gửi, quy tụ tất thảy về nơi ký hồ, trút đọng lại từ vết nứt tâm can.syuri.…

Drarry (MarchnoGirl)

Drarry (MarchnoGirl)

2,766 179 4

DraHar lẫn HarDraTổng hợp các tác phẩm của tác giả MarchnoGirl. Link gốc ở trong từng phần truyệnĐã có sự cho phép của tác giả…

Dưới cơn mưa, có nàng thơ đứng chờ.

Dưới cơn mưa, có nàng thơ đứng chờ.

10 1 1

Dưới cơn mưa, nàng đợi chờ góc nhỏ, Mắt mơ màng, ngẩn ngơ giữa phố tà. Bao nỗi niềm vương vấn như gió thoảng, Rơi đọng mái tóc, xóa đi mối tình.Áo trắng phai dần, nhưng nàng chẳng tiếc, Mùa xuân qua, đọng lại kí ức xưa,Dẫu biết rằng, đã muộn màng hối tiếc, Nàng vẫn chờ, trong nỗi nhớ không vơi.Giữa bóng tối, nàng tìm lại chính mình, Không phải yêu, trong tim chỉ thoáng buồn.Dưới cơn mưa, chỉ có nàng đứng đó,Chờ ai đó, hay chờ chính mình thôi.…

Bàn Cờ Của Khu Vườn

Bàn Cờ Của Khu Vườn

6 0 2

Sau chiến tranh, những cánh đồng Đức hồi sinh trong sắc nắng mới.Ở một ngôi làng nhỏ, cô gái mười sáu tuổi tên Amelia sống cùng bà nội giữa khu vườn hoa yên ả.Cuộc đời cô lặng lẽ trôi qua giữa tiếng chim và những trang sách khiến cô bật cười mỗi ngày - cho đến khi cô quay lại trường học, tại đây cô phát hiện ra một trò chơi được gọi là "Cờ Vua", chính nó dẫn cô đến với những người bạn mới, những ước mơ chưa từng gọi tên, và những ván cờ của định mệnh."Bàn Cờ Trong Khu Vườn" là câu chuyện về tuổi trẻ, về niềm tin nảy mầm sau đổ nát, và về cách một cô gái nhỏ tìm lại ý nghĩa của hi vọng qua từng nước đi trong cuộc đời.…

đại dương và anh

đại dương và anh

1 0 1

tg :kẹo _không.ngọtMột cô gái ví mình như con sóng nhỏ giữa đại dương, còn người mình thích là biển cả bao la.Cô biết bản thân không nổi bật, không phải là người anh để tâm thật sự trong vô số "con sóng xinh đẹp" khác quanh anh.Cô không cần một tình yêu mãnh liệt hay ngọt ngào, chỉ muốn đứng từ xa nhìn anh, trân trọng khoảnh khắc được ở gần anh dù chỉ một chút.Nhưng cô cũng hiểu rằng mình không thuộc về riêng ai. Một ngày nào đó, cô sẽ tan biến-"bốc hơi"-và trở thành cơn mưa mát lành, sống theo cách tự do, xinh đẹp của riêng mình.Dù yêu, cô vẫn chọn rời đi, giữ lại lòng tự trọng và sự tự do.nv: tô hà ánh x lục tử khanh (CHỈ LÀ HƯ CẤU )…

🥀 A HYMN FOR THE SINNER 🌑

🥀 A HYMN FOR THE SINNER 🌑

4 2 2

_______Ở một vương quốc phương Tây cổ xưa, có một cậu trai trẻ luôn bị dân làng xa lánh và gọi là "điềm xui rủi". Họ tin rằng chỉ cần cậu tồn tại, tai ương sẽ giáng xuống tất cả.Trong nỗi cô độc ấy, cậu gặp một thiên thần.Một kẻ mang đôi cánh trắng, nụ cười dịu dàng và trái tim luôn hướng về cái thiện. Ngày nào thiên thần cũng đến bên bờ hồ, tặng cậu một đóa hoa, trò chuyện cùng cậu, giúp cậu tin rằng bản thân cũng xứng đáng được yêu.Thế nhưng, khi cậu quay đi, còn một ánh mắt khác luôn dõi theo dưới mặt nước lạnh: ma vương.Không lời nói. Không hoa. Không dịu dàng.Chỉ là sự lặng im dai dẳng như một nỗi nhớ bị kìm nén nghìn năm.Đêm trước ngày xét xử, cả hai đều xuất hiện.Một kẻ rơi nước mắt vì không thể yêu người mình thương.Một kẻ âm thầm chịu đựng vì chỉ biết yêu bằng cách bảo vệ.Và khi dân làng muốn thiêu sống cậu, thiên thần rút kiếm.Ma vương rút linh hồn ra khỏi bóng tối.Giữa tiếng thánh ca vang vọng, tình yêu trở thành tội lỗi đẹp nhất thế gian.________…

iguro obanai | everoseiren

iguro obanai | everoseiren

51 8 2

Iguro Obanai author: _ewynissit.tags: shortfic, introspective, melancholy, poetic prose, solitude, atmospheric, symbolish."Âm thanh rè rè từ chiếc cassette cũ rỉa vào ban đêm như nhịp tim lạc quỹ đạo nơi vũ trụ lạnh lẽo. Âm thanh phát ra từ chiếc cassette ấy hệt như một loài gặm nhấm, trườn bò vào trong huyết mạch bất kì ai khi thấy. Chợt đoạn lắng xuống, kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ rời rạc. Tôi ngồi trước bể cá, nhìn đàn vảy bạc chao nghiêng trong làn nước xanh thẫm. Tôi nhớ, người Hy Lạp xưa từng thì thầm rằng những gì tưởng như đối nghịch lại thường soi chiếu nhau như hai mặt gương. Và lời sấm truyền ấy không sai, ít nhất là đối với tôi. Bởi lẽ khi cả bể ánh lên những giọt sáng li ti, động đậy - chúng tạo nên một ảo ảnh hỗn loạn, cái hỗn loạn đến nịnh mắt của dải ngân hà. Những con cá nhỏ lúc đó bỗng chốc được ban cho dáng hình thành những ngôi sao, những vì tinh vân, những đốm quầng sáng. Tất cả bầu tinh thể giãn nở ra, vờn theo điệu valse vô hình, dang tay mời gọi vạn vật quanh mình. Những đốm sáng nhỏ bé va vào nhau, rồi khẽ khàng hạ xuống viên gạch ẩm rêu, như nốt nhạc lạc nhịp tan vào nền trầm ngâm. Bên kia khung cửa, một bản giao hưởng của mưa ngân lên. Không ầm ào, không dữ dội; mà từng giọt, từng giọt rơi nặng nề, rỉ rả như tiếng đàn lên cung trầm. Chúng giống hệt những mũi lao bị giam hãm, rơi xuống từ tầng khí quyển, mang trong mình thứ độc dược của sự tù túng..."250925.…