mụt chícc textfic dành cho 11 em nhỏ của mìnhTvT ❗Có cp xin lưu ýAuthor: kanonCác đàn anh ở ký túc xá khu 2908 đừng bất ổn được không ạ? Bọn em ở khu đối diện nhưng mà vẫn nghe tiếng hét tiếng hú của các anh đấy!!…
Biệt Loạn Thu Omega Đích Hùng Nhĩ Đóa 别乱揪Omega的熊耳朵Tác Giả: A Củ 阿纠Thể loai: hiện đại, ABO thiết định, niên hạ phúc hắc cường chiếm hữu dục lược tra công X điến thiển nọa nhược đại thúc thụ, sinh tử, ngược, HETình trạng: hoànVăn án【 toàn văn kết thúc 】 chuyện kể rằng... Làm một cái ba mươi ngoài đại thúc trên đầu gánh vác lên con gấu cái lỗ tai thật không là cái gì manh điểm a...Ta sẽ chỉ là bình thường đi làm tộc mà thôi! Đã qua chơi đùa từ nhỏ đến lớn bằng hữu du học trở về như thế nào biến thành này 【 tất --】 dạng sao? !Vẫn là cấp trên của mình? Còn muốn ta đi làm người vệ sinh?Xem ở chúng ta mười mấy năm bằng hữu phân thượng, van cầu ngươi buông tha ta đi ta đối giam ♂ cấm không có hứng thú ta chỉ là một bình thường omeg A mà thôi!Đại thúc khóc khóc, Ma vương cười cười.Sẽ không để cho ngươi chạy thoát.Phúc đen chiếm đoạt có dục đẹp công X ngại ngùng yếu đuối tráng chịu! ABO đặt ra! Hạ bộ đại thúc chịu! 【 nhưng thật ra là khoác ngọt văn da ngược văn 】Nội dung nhãn: đô thị tình duyên ngược tình cảm lưu luyến thâm ngày tết sống chếtTìm tòi mấu chốt tự: diễn viên: Lý Hùng, cổ nghị ┃ phối hợp diễn: kỳ nhạn đông, chu duệ mạnh, Đặng cây hoằng, võ minh kiệt, lý ý ┃ cái khác: ABO, cặn bã công tiện chịu, nóng nảy công, phúc đen công, đẹp công, tráng chịu, yếu đuối chịu, đại thúc chịu…
Thể loại: Đam Mỹ, đoản văn, cổ trang, ngược luyến tàn tâm, HE... ờ... :))))Tác giả: Ám Trần Di Tán (Facebook: fb.me/HoaLacDuong/)Tình trạng: HoànĐôi nét: Đoản văn chào tết nên ngược ít thôi :))))Văn Án: Họa từ trong tâm, nhân như họa.Suốt nhiều năm đều chỉ họa một người, họa đến khắc cốt ghi tâm. Chính là bức họa đó yêu đến chẳng màn bất cứ điều gì, không cần bất cứ ai cũng chẳng sợ cô đơn, lại chỉ sợ không được họa.Hắn nhìn thấy họa có sinh mệnh, có hơi thở, có nhịp đập vì thế lại càng yêu điên cuồng. Thế nhưng họa là tĩnh, không thể động, cũng không biết chuyện trò, càng không thể ban phát cho hắn bất kỳ hơi ấm nào.Hắn chỉ có thể nhìn, rồi lại vì thế càng yêu họa, họa từ trong tâm hắn, họa thành người. Một con người vô tình lãnh cảm, thế nhưng bản thân hắn lại không cách gì từ bỏ. Mỗi đêm trong cơn say đều tự mình họa, tự mình quyến luyến, rồi đến khi tỉnh rượu vẫn là tự mình xé bỏ không chút tiếc rẻ. Chung quy đó lại chính là một vòng lẩn quẩn mỗi ngày đều không cách gì thoát ra được, hắn cái gì cũng có thể quên, chỉ có họa là không thể nào quên....…
Tác giả: Hoành Tảo Thiên NhaiDịch giả: Bạch Ngọc ThiênTrấn Tiên Tông, Tông chủ và nhiều trưởng lão đột nhiên gặp nạn, môn phái rơi vào cảnh hỗn loạn.Để khôi phục lại sự ổn định và tránh bị diệt vong, trong lúc tuyệt vọng, đành phải mời tiểu sư thúc đang tu luyện trong cấm địa ra ngoài.Tiểu sư thúc này mới 18 tuổi, căn bản là chưa từng tu luyện gì cả. Ngay lúc tất cả mọi người đang tuyệt vọng thì đột nhiên phát hiện ra mọi lời nói, hành động của Tiểu sư thúc này đều rất hòa hợp với thiên đạo. Nếu làm theo lời hắn nói thì có thể tu luyện rất nhanh chóng và đột phá dễ dàng.Lúc này, bọn họ mới nhận ra, vị Tiểu sư thúc không có chút tu vi này, hóa ra lại là một cao thủ chân chính!Tô Ẩn: Ta vừa nói về việc chăm sóc heo nái sau sinh, tại sao tất cả các ngươi đều đột phá rồi? Thế giới này toàn là thiên tài như vậy sao? Thật đáng sợ quá, ta muốn về nhà ... ta....…
Ở một huyện nọ, nhà họ Trịnh vang danh khắp nơi là giàu có, quyền thế, khiến bao nhiêu người vừa kính vừa sợ hãi. Cái nhà vừa có tiếng vừa có quyền ấy, lại có một cậu Ba sinh ra đã mang bệnh ngày ngày phải uống thuốc như cơm bữa, tính tình theo đó cũng biến sắc theo. "Khó ở , khó chịu, khó gần" là ba từ mà người đời giành cho cậu Ba nhà họ Trịnh này. Vì hãy có người hầu nào mới là y như rằng chẳng vừa ý cậu , từ đó cậu Ba Hữu Khôi thay hầu như thay áo.Không ai hầu cậu được quá lâu vừa vào đã bị đuổi ra ngoài. Đến khi nó xuất hiện - Hoài AnMột kẻ với thân thế thấp hèn, không quen không biết đã dám xắn tay bảo vệ cậu giữa bùn đất và roi vọt năm nào.Từ ngày nó đến, cậu Ba lại chịu uống thuốc do nó nấu. Miệng thì càm ràm nhưng lại tự tay tha thuốc dán keo cho nó, chịu để một người khác chạm vào lớp vỏ bọc khép kín mà cậu dày công gây dựng.Người ngoài chỉ thấy một cậu chủ ốm yếu và một thằng hầu lẽo đẽo theo sau như hình với bóng.Nhưng họ không biết..Có những mối nhân duyên bắt đầu từ một nụ cười như nắng mùa hạ.và có những ràng buộc, dù là chủ tớ, nhưng cũng đủ khiến lòng người rung động đến khó tả.Giữa những ngày thuốc đắng, đêm dài lắm mộng và những lời chưa thể nói raliệu rằng tình cảm ấy sẽ là liều thuốc an thần tốt nhất cho người bệnh?…
Là cảm nhận của riêng mỗi người vì thế nếu ai có tâm sự hay việc j muốn bài tỏ hãy tìm tôi, có khi nó sẽ là 1 phần nào đó trong tác phẩm của tôi... Cảm ơn rất nhiều....…