giữa hào quang rực lửa của cung điện helios và màn sương tĩnh mịch của thung lũng nyx, họ nghe thấy tiếng vọng của một bản tình ca vốn đã được định đoạt từ trước khi mũi tên tình yêu kịp rời dây cung.…
Author: Dạ TinhDisclaimer: truyện được viết với mục đích phi lợi nhuận.Genre: hiện đại, đồng nhân HIStory 3: Bẫy, sinh tử văn, ngọt, ngược (nhẹ)Characters: Jack x Triệu Lập AnKhông viết được cái plot Jack đi Campuchia nên thôi tui đổi thành plot này vậy. Trong đầu như kiểu hiện ra 7749 plot nhưng lực bất tòng tâm á Không cần vote, like hay gì đó cũng được. Mọi người nhớ cho nhận xét về nội dung, cách viết là tốt nhất. Moa~…
/ἀταραξία/ - trạng thái tâm lý hoàn toàn thư thả, bình tĩnh, không muộn phiền lo lắng của con người. ở hy lạp, người ta coi ataraxia là một trong những trạng thái cảm xúc bậc cao khiến con người ta hạnh phúc nhất." anh thích em, vì lúc ở bên cạnh em anh cảm thấy yên bình "|started : 20.06.2023||finished: 03.08.2023|…
Thể loại: Hiện đại, sắc, ngượcConverter: ngocquynh520Editor + Beta - er: PuckSố chương: 10 chương FULLKhông ức hiếp cô thì chính là có lỗi với bản thân mình.Đáng ghét, đây là cái đạo lý gì vậy?Nhưng cô chính là kẻ không có tiền đồ như vậy, luôn bị để người ta tóm được nhược điểm của chính mình.Anh lại dùng sự dịu dàng thương tiếc hòa quyện với nhiệt tình bá đạo để làm vũ khí chinh phục cô.Khiến cho cô dưới thân anh vừa khóc vừa la, dục tiên dục tử.Như vậy cũng tốt, dù sao cô cũng bị ép gả cho một lão già.....NOTE: Mình thấy truyên này hay nên post để dành đọc luôn. Chưa xin phép bản quyền nên có gì cứ báo mình sẽ xóa ngay nha :))…
Vì quá mê bộ The Notebok nên tui viết một fanfic được lấy cảm hứng từ phim này, cốt truyện sẽ không bám quá sát phim và đa phần là tự lên ý tưởngCảm ơn mọi người đã quan tâm tới truyện của tui ạ 💗…
SHORTFIC | BUỒN CHO AI XEM"Tất nhiên rồi, mất mặt đến vậy đấy. Vì Mark Lee không có tình cảm với tôi, nên tôi rất mất mặt."• Cưới trước yêu sau• Số chữ: -Written by Đào.Được đăng tại Wattpad @dreamyperspective và WordPress Nắng Cappuccino. Vui lòng không re-up hay chuyển ver.…
Tôi là Jessica, vốn là một con người bình thường. Người ta nhận xét tôi là một người nhút nhát nhưng tôi cũng phải công nhận là như vậy thật.18 tuổi là số tuổi đẹp nhất của con gái Hàn Quốc, nhưng hiện tôi không có dự định gì cho số tuổi này. Hằng ngày tôi chỉ đi học vào buổi sáng, ngày nghỉ thì còn làm thêm ở quá cafe gần trung tâm. Nhưng mỗi buổi tối, tôi đều đi một quãng khá xa từ nhà để đến xem một buổi biểu diễn đường phố.Hôm ấy về nhà, tôi lướt weibo và thấy một vài video biểu diễn đường phố của anh ấy. Nhanh chóng, anh nổi như cồn, còn tôi vẫn nhút nhát như thường. Nhiều ngày sau đó, tôi chỉ đứng trên đường phía trên nhìn xuống, không thể đến đó được vì quá đông, fan hâm mộ xếp loạt loạt như vậy. Mặc dù ngày nào tôi cũng thấy dưới chân anh có 2 ly cafe ấm nóng bóc khói, nhưng dù người đã về khi kết thúc, tôi cũng né tránh. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi không nên keo kiệt giữ anh ấy cho riêng mình.___Tuôi nói thiệt là lúc đầu tui không định up cái này lên đâu, tại vốn fic này chỉ là tui rảnh rỗi rồi ngồi viết lách, ai ngờ nó lại xong thật :((( Mà lỡ rồi, tui giữ một mình cũng có tui đọc thôi chứ ai, nên up lên đây luôn :(((Nói trước đây chỉ là do viết lách mà ra nên từ ngữ không trau chuốt, cũng có đôi khúc khó hiểu nên ai không thích có thể không đọc :(((*Không đem ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của tác giả. Cảm ơn =")))…
Thế giới này là một canh bạc không công bằng. Và những người bị nó cuốn vào vốn dĩ chẳng có tư cách cầu vọng những thứ sinh ra đã không thuộc về mình.Có người khát khao giành giật thứ họ muốn đến nỗi trầy da tróc vẩy. Còn một số khác lại dễ dàng có được. Bản chất của sự khác biệt này là vận mệnh, mà đã là vận mệnh thì không thể xê dịch. Cái ám ảnh bất biến này luôn quấn lấy con người ta, khiến họ khó sống trong chính cuộc đời của mình.Tuy nhiên, cũng không gì là không thể. Một chuyện có khả năng xảy ra, dù ít phần trăm đến mấy nó cũng sẽ xảy ra.Muốn đến được đích có rất nhiều đường, chỉ cần có đủ tham vọng, đánh đổi và đôi chút may mắn, một kẻ nhỏ bé hoàn toàn có khả năng để cầm trịch xã hội. Từ cái ngày gặp nhau ở Vũ Môn, Hoàng đã biết cậu trai trẻ trước mặt là một kẻ vô cùng tàn nhẫn. Sự dối trá, lừa lọc luôn phản phất đâu đó khiến bản năng sinh tồn trong hắn rục rịch trỗi dậy. Hắn biết mình đang đi vào điểm tử nhưng lại không thể ngăn đôi chân thôi bước. Tựa như một chất gây nghiện, ông trời đã định vận mệnh cả hai phải quấn chặt vào nhau. Cứ thế mỗi ngày qua đi, vạn kiếp bất phục.…