Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu/Xú (墨香铜臭)Thể loại: Linh dị thần quái, có yếu tố tiên hiệp tu chân, C thiên R địa Quỷ vương công × Tiên phong đạo cốt lượm đồng nát thụ; 1V1, chậm nhiệt, chủ thụ, HE.Tình trạng: Toàn văn hoàn: 252 chương gồm 244 chương chính văn và 5 ngoại truyện.Văn án (cũ): Giữa thần phật khắp đất trời này, có một trò cười nổi tiếng khắp ba giới.Văn án (mới): Ái chà, nhân viên công vụ lượm đồng nát trên thiên giới có gian tình với đại quý nhân của quỷ giới kìa!…
Tác giả: 唐沐Kẹo này vừa đắng vừa cay, người hảo ngọt không nên bấm vào 😔All Chu nhưng ưu ái Ly Chu hơn một chút, OOC, không theo nguyên tác, là thiết lập riêng của tác giả.…
Hán Việt: Nhất chỉ ô quy đích ám luyếnTác giả: Dịch TạcTình trạng: Hoàn thành Tình trạng edit: Hoàn thành Nguồn: convert DuFengYu Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, có H, 1v1, Đơn hướng yêu thầmCP: Thành thục mị lực khống chế dục cường công X nhát gan chướng ngại giao tiếp thụ Thẳng bẻ cong( Theo tui là anh công tự bẻ cong mình, bé thụ nhà tui mềm mại, yếu ớt thế kia sao bẻ nỗi sắt thép như ổng.)Thế giới của Hứa Trì Quy chỉ toàn màu xám trắng, nho nhỏ luẩn quẩn một vòng tròn, đã từng có một đoạn thời gian rất dài, chỉ vì Hạ Tranh mà dừng chân nơi thế giới này, y không tự chủ được mà trộm đi theo ánh sáng, vẫn luôn đi cho dù.....phía trước tựa hồ không có điểm cuối.Sau lại có một ngày, Hạ Tranh rời đi cái thành phố nhỏ bé này.Hứa Trì Quy không có đi theo hắn, y một lần nữa lùi về mai rùa của chính mình, năm này tháng nọ núp vào.Hứa Trì Quy nghĩ: Hạ Tranh, gặp lại sau, cảm ơn người đã bồi em đến năm mười sáu tuổi. Nếu sau này người còn trở về nơi đây, chỉ hy vọng......Người có thể nhìn đến em, biết đến em, gọi tên em một tiếng. Ở chung, đơn hướng yêu thầm, chua chua ngọt ngọt.( Truyện được dịch với mục đích Phi Thương Mại, chưa có sự cho phép của tác giả)(Editor không biết tiếng Trung, bản dịch chỉ đúng 60-70%)…
Hiện nay trên wattpad có hai bản được đăng mà không có sự đồng ý của tôi. Đây là bản đầy đủ, hoàn chỉnh nhất. Truyện vẫn được giữ nguyên trên wordpress tại sefrasy.wordpress.com.==Con trai mười chín mơn mởn như cỏ non, mặc áo dài nâu, đội nón lá rộng vành, chèo thuyền ra ao sen buổi sớm mùa hạ, nhìn sen mà cười đẹp hơn cả hoa sen nở. Nét duyên "trời đất giao hòa" ấy là một khoảnh khắc tươi nguyên, thơm tho của tình yêu tuổi trẻ vừa chín tới, ngọt thanh mà mát lòng mát dạ. Phải nhìn tròn con mắt, hít hà khoan khoái, lại vừa chạm vào nâng niu vừa nếm dư vị dịu thanh ấy, mới thấy tim tê rân, khoái cảm đến hoảng sợ.Chiếc áo dài nâu vải thô mà bừng sáng giữa lá xanh, bông trắng, nhị vàng cùng nét cười đẹp xinh sau vành nón lá in vào tâm trí là vì thế, để mãi sau này, bao áo dài nhung gấm, lụa là xúng xính chung quanh cũng trở nên bình thường, nhìn rồi lại quên, nhìn rồi lại đầy hoài cảm tưởng nhớ đến người xưa cảnh cũ.Cuộc đời là hành trình dài mà lại ngắn, còn khi con tim bay lên với mây trời chỉ là một khoảnh khắc ngắn mà lại dài. Dài ngắn ngắn dài, chỉ đến không còn tâm thức nữa mới gọi là quên đi.Mà tàn nhẫn nhất trên đời, lại chính là sự lãng quên.…
Tác giả: Thất Nguyệt NgạnTrạng thái: Hoàn 70 Chương | Tích phân: 203,418,512Tên : 县令不渣很AThể loại: Nguyên sang, Bách hợp, Cổ đại , HE , Tình cảm , Ngọt sủng , Xuyên thư , Chủ công , ABO , Nữ giả nam trangVăn án: Tống Bá Tuyết tỉnh dậy và phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết cổ đại ngược tâm.Nhân vật chính gốc là nữ cải nam trang, lừa gạt cả tài năng lẫn nhan sắc. Cô ta là vị hôn thê bị Giang Phạn Âm - nữ chính - vứt bỏ, đồng thời cũng là một viên huyện lệnh nhỏ nhận hối lộ và làm trái pháp luật.Vào thời điểm Giang Phạn Âm yếu ớt nhất, vị huyện lệnh nhỏ này không chỉ phá hoại danh tiết của Giang Phạn Âm mà còn đuổi cô ấy đi không một xu dính túi.Sau đó, Giang Phạn Âm lưu lạc đầu đường xó chợ và được nam chính cứu giúp. Dưới sự hỗ trợ của nam chính, cô ấy đã lấy lại tất cả và đánh gãy hai chân của vị huyện lệnh nhỏ kia.Tống Bá Tuyết: "..." Chân hơi run.Cô ấy mở mắt ra và thấy Giang Phạn Âm đang bị trói.Phải chăng đây đang là cốt truyện phá hoại danh tiết người khác?Tống Bá Tuyết: ! Mau thả người ra.Sau khi thả người về, Tống Bá Tuyết lập tức quyết định chuyển nhà, tốt nhất là phải ở xa Giang Phạn Âm.Chạy nhanh lên, chạy chậm thì hai chân khó giữ!Nhưng không ngờ, chu kỳ nhiệt bất ngờ ập đến...Trong cơn hoảng loạn, cô ấy ngửi thấy mùi hương trà nhẹ nhàng, tươi mát quyến rũ.Khi tỉnh lại, Tống Bá Tuyết nhìn thấy cổ Giang Phạn Âm đầy vết đỏ!! Bây giờ chạy còn kịp để giữ lại chân không?A không có cơ quan dư thừa, có thể sinh con…
Trở lại Đại Đường, tranh bá thiên hạ.Năm Thiên Bảo thứ năm, Đại Đường lập nước đã qua trăm năm, trải qua gần mười năm trị quốc, Lý Long Cơ đã biết thiên mệnh hơi mỏi mệt, từ sau khi hắn sắc phong Dương thị làm Quý phi, tâm tư của hắn cũng dần dần rời bỏ triều chính buồn tẻ mà lộn xộn.“Suốt ngày múa hát thung dung, tiếng tơ tiếng trúc sau lòng quân vương”. (Trích Trường Hận Ca – Bạch Cư Dị - Tản Đà)Hắn bắt đầu thỏa thích trong âm nhạc ca múa, từ nay về sau Hoàng đế không triều sớm…Mà ngay mùa xuân năm này, một nhân vật mới đã đến Túc Lâu Phong Thú Bảo An Tây, một kẻ xuyên qua đến từ đời sau, trước vào quân đội trấn thủ biên cương, chống địch bên ngoài mới hiện tài hoa, lại đưa Công chúa vào kinh, bước vào trung tâm quyền lực của Đại Đường. Trong thời gian ngắn ngủn, hắn từ một nam nhi kiên cường đời sau, biến thành một vị anh hùng thịnh thế trí dũng song toàn.Đây là một bộ đại tác “Đường xuyên” (tác phẩm lớn xuyên qua Đại Đường) độ dài rất lớn, bắt đầu bởi tác giả Cao Nguyệt nổi tiếng hành văn cao siêu, vì bạn mà bày ra vở kịch lớn xuyên việt Thịnh Đường hết sức đặc sắc, chiến tranh tái ngoại (phía bắc Trường thành) nổ ra, cảnh tàn sát khốc liệt trên triều đường, ngồi xem giang sơn như bức họa, lại có mỹ nhân như ngọc, trong nhất thời giang sơn mỹ nhân, hết thảy Thịnh Đường uốn lượn quanh co.…
Tác giả: Thanh Thanh Thùy Tiếu Từ chương 200-400.Bị đầu độc mà qua đời, hình ảnh cuối cùng mà Quý Noãn nhìn thấy chính là bóng một người đàn ông cao lớn bước tới bên cửa phòng giam, đó không phải ai xa lạ mà chính là Mặc Cảnh Thâm - người chồng mà mười năm trước cô dùng việc tự tử để buộc hắn ly hôn.Mở mắt tỉnh lại, Quý Noãn bất ngờ phát hiện mình đã sống lại ở thời điểm mười năm về trước, đó là khi cô còn là bà Mặc - người phụ nữ xinh đẹp, kiêu ngạo và có cá tính nhất Hải Thành, khi ấy cô rất coi thường người khác và đặc biệt không thích sự liên hôn giữa hai họ Mặc - Quý. Trong quá khứ, cô đã tự cắt cổ tay để ép Mặc Cảnh Thâm ly dị, ép anh phải thề không được xuất hiện trước mặt cô, để rồi sau đó, nhà họ Quý sụp đổ.Cô lang thang phiêu bạt, bị bọn buôn người bắt đi, bị vu oan rồi chết trong nhà giam, còn Mặc Cảnh Thâm trở thành người đứng đầu Tập đoàn Shine, giữ đúng lời hứa, mười năm không một lần quay lại Hải Thành.…
Vì muốn trả thù cho gia đình mà bắt đắc dĩ phải lấy Lê Huỳnh Thúy Ngân. Nhưng sau đó, cô không ngờ người chồng đáng ghét này lại khiến cô rung động. -Cô không có quyền. Đừng quản chuyện của tôi! -Tôi là vợ chính thức, đương nhiên có quyền cang dự. Nhưng lần sau có ăn vụng thì nên ra ngoài, đừng là dơ nhà tôi.…
Lưu ý: Bản dịch phi lợi nhuận, dịch từ bản ENG nên trong quá trình đọc có chỗ dịch nhầm hay sai sót gì vui lòng cmt để mình sửa, chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!Pháp sư thiên tài Monica Everett là một cô gái cực kỳ nhút nhát và ngại giao tiếp trước đám đông.Sau bao nhiêu nỗ lực, Monica cuối cùng cũng đã học được và thông thạo thuật vô niệm, khả năng sử dụng phép thuật mà không cần niệm chú. Ở tuổi 15, cô đã được chọn làm một trong Bảy Hiền Nhân, bảy pháp sư mạnh mẽ nhất vương quốc, với danh hiệu Phù Thủy Tĩnh Lặng. Và rồi, Monica bắt đầu một cuộc sống ẩn dật yên bình trong rừng.Tuy vậy, hai năm sau, vào một ngày nọ, Monica nhận được một yêu cầu.Đó chính là bí mật bảo vệ Nhị Hoàng Tử đang theo học trong Học Viện.Để hoàn thành yêu cầu đó, Monica buộc phải thâm nhập vào một học viện xa hoa chỉ dành cho con em quý tộc theo học."Không muốn đâu....Sợ lắm.....Ưư...cái dạ dày của tôi..."Tiếng khóc thút thít của cô gái rồi cũng bị những cơn gió cuốn bay đi thật xa.…
Tác giả: 予竹Đại loại là Triệu Viễn Chu và Tiểu Bách Lý hoán đổi tính cách cho nhau (?)Trans chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng đừng mang đi đâu :)…