Chuyện yêu thích đâu phải ngày một ngày hai xa nhau liền có thể quên. Xa nhau rồi thì càng muốn gặp ai kia, càng muốn thấy nụ cười của ai kia, càng muốn ở gần ai kia. Tới khi gặp được ai kia rồi, điều tồi tệ nhất ư? Chính là ai kia không nhận ra mình, cũng không cố gắng nhận ra mình. "Được rồi mà, anh sai rồi. Nếu không thích anh nữa thì bỏ anh đi, lương tháng này cũng không cần trả đâu. Nhưng hãy cho anh làm đến khi anh tìm được công việc mới nha! Nha! Nha!"Đồ ngốc, đánh mất một lần còn dám bỏ nữa sao? "Làm sao đây? Em rất cần anh đó..."Cũng giống mùa hạ kia, cần mây....…
My little Mozzarella, tôi đã nói gì nào?( Hoặc nói cách khác: Pag khám phá được một trong số những " sở thích" của Momo và gã nhận thấy mình không ghét nó chút nào.)..........Ghi chú của tác giả:Tất nhiên là ẩn danh.Để có trải nghiệm chân thực nhất, hãy đọc với giọng Ý gãy của Eddy. Không cần cảm ơn...............Yêu cầu không mang bản dịch của mình đi đâu. Mình chỉ đăng duy nhất trên Wattpad. Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả.Original work belong to: https://archiveofourown.org/works/43274433?fbclid=IwAR2tFrlTr0K9sEHh3uSHrnmWo-Xw1n4wI8Hr3Dv1zJq3G2sEweRZFs8I4Oc…
"Vì lý do gì mà thường cười nhiều như vậy? À... chính là..." Kim Sunggyu nắm chặt micro trong tay, đôi mắt sáng ngời nhìn ống kính camera."Bởi vì lúc nào cũng muốn cảm ơn ông trời đã ban cho nhiều điều hạnh phúc đến thế."Nam Woohyun cúi đầu chỉnh lại ống tay áo, khẽ ngoảnh đầu lại."Có rất nhiều fan hâm mộ đáng yêu ủng hộ,"Giọng Kim Sunggyu rành mạch vang lên, nhưng cảm giác không nghe ra trong đó có chút vui mừng nào.Nam Woohyun không lên tiếng, chỉ lẳng lặng đứng nhìn người kia."Còn có những người đồng đội tuyệt vời như vậy bên cạnh," Kim Sunggyu quay đầu nhìn những thành viên xung quanh, không tránh khỏi chạm tới tầm mắt của Woohyun.Nhưng cũng chỉ là một giây ngắn ngủi."Cho nên cảm thấy thực sự rất hạnh phúc." Sunggyu lại nở một nụ cười sáng bừng.______ nói dối.Nam Woohyun quay đầu, tâm trí đã dạt đến nơi nào đó. Tiếng fan hâm mộ dưới khán đài gào thét ầm ĩ, tiếng các thành viên đùa giỡn ồn ào, giống như đều là âm thanh của thế giới khác. Duy chỉ có giọng nói trầm khàn của người kia vang vọng từ tận đáy lòng, lặp lại mười lần, trăm lần.Trong không khí náo nhiệt, Kim sunggyu vui vẻ cười đùa cắt bánh ngọt.Hình trái tim trên chiếc bánh vỡ thành hai mảnh."Cảm thấy, vô cùng hạnh phúc."_____ Đừng có nói dối.…
Tên tác phẩm: Tân lang của ta có mạch nữ nhân?!Tên tác giả: Tiểu Thảo Dục PhiTag nội dung: Bách hợp tiểu thuyết, xuyên không, hệ thống, cổ đại, nữ cải nam trang, ngọt sủng, điền văn, làm ruộng, trung y - y thuật, bí ẩn.Thị giác tác phẩm: Chủ thụNhân vật chính: Vân Dao Dao (云夭夭 - Yún Yāo Yāo), Trình Vãn Tịch (程晚寂 - Chéng Wǎnjì)Văn án:Một phó chủ nhiệm y sư chuyên khoa Đông Tây y kết hợp, danh tiếng hiển hách, sự nghiệp ngời ngời, vì lao lực quá độ mà "bụp" một cái... xuyên cmn không!Vân Dao Dao nghĩ đó đã là cực phẩm bất hạnh rồi, nhưng không, nàng lại còn xuyên vào một cái thân thể số khổ: cha mẹ chết giữa đường, thúc phụ ác độc, dân làng dị nghị, bị vu oan, bị đánh, bị thiêu sống, rồi bị ép cưới....Vân Dao Dao: ???Vân Dao Dao: "Cho hỏi cuộc đời này được viết bởi một biên kịch thù ghét xã hội hả?"Đêm động phòng, tân lang được đồn là mắc bệnh nan y lại thật sự lên cơn. Khuôn mặt trắng như giấy, thở dốc như chó hấp nắng, trông như thật sự... sắp chết đến nơi.Vân Dao Dao: ???Vất vả cả đêm cứu được cái mạng "phu quân mới cưới" về, thử bắt mạch một cái, lại phát hiện người này có mạch huyền tế, nội tức như lan...Vân Dao Dao: "Khoan đã... Đây là... nữ nhân?"Vân Dao Dao: "Lại còn là mỹ nhân tuyệt sắc?"Vân Dao Dao: "Tốt! Bản cô nương chính là thích cái dạng này."Mỹ nhân: "???"…