Tên: Bình yên và Hạnh PhúcThể loại: Harem, Shounen Ai, DoujinshiTác giả: MayotoMaimyTình trạng: Đang tiến hànhTóm tắt: Mỗi ngày hạnh phúc và bình yên. Những trò con bò của gia đình Hanagaki.Note: Là AllTake nhưng thực chất chủ yếu là MiTakeSenHina. Ở đây là những câu chuyện ngọt ngào, không quá quan trọng về top và bot. Vậy lên Takemichi có thể là top hoặc bot tùy tình huống, các nhân vật khác cũng vậy. Quan trọng là họ yêu nhau, mong mấy pồ đừng làm quá vấn đề này💦…
Nó và Hanagaki Takemichi là một cặp bạn thân với nhau từ nhỏ chỉ là nó mạnh hơn Takemichi thôi. Bỗng một hôm nó và cậu bạn của mình đang trên đường về căn nhà nhỏ sống chung của cả hai thì cậu bạn có vẻ thích gây sự lắm a~Tự nhiên lấy đồng xu ra làm trầy xước to dài làm hại nó giật cả mình quay qua quay lại xem xem có chủ ở đây không, haizz, chết chắc Takemichi rồi. Về quá khứ 12 năm trước! Nhưng tại sao nó lại quay về tận lúc 7 tuổi thế kia!Thay đổi tất cả chỉ bằng đôi tay này!......Được au chỉnh sửa lại để viếtOOC nhân vật là điều không thể tránh khỏi…
Đây là nơi mình gõ về OC cũng như là OCTP trong Naruto. Đa phần họ sẽ có quan hệ móc nối với nhau hay thậm chí là nhân vật canon trong truyện...Bìa: https://unsplash.com/photos/blue-hydrangeas-flowers-IbQGFA7r6nA*OC, OCTP: Nói nôm na cho những bạn chưa biết thì là dạng nhân vật hay couple tự tạo không có trong nguyên tác. Nếu không thích bạn có thể click back đừng buông lời cay đắng.Nguyên tác là của Kishimoto Masashi tác giả chỉ mượn để xây dựng thế giới riêng và delulu thôi.…
Tên đầy đủ : Tội nghiệp cho những kẻ đơn phươngTác giả : HaruNgày viết : 29/01/2022Tình trạng : Đang tiến hànhThể loại : đơn phương,kẻ thứ ba,Np,ngược công,BL,fanfic,...Cốt truyện : Bọn họ đau đớn nhìn em đang ôm lấy cô ta trong niềm hạnh phúc rực rỡ muốn che khuất đi những con người si tình đấy,khuôn mặt điển trai xinh đẹp giờ cũng chỉ toàn là những giọt nước mặn đầy cay đắng, rồi từ từ tình yêu to lớn của họ cũng trở thành hận thù, những kẻ si tình kia cũng biến thành kẻ điên. Cuối cùng tất cả sẽ chỉ còn là đau thương, mối tình đầy trắc trở này sẽ đi về đâu?=========Hehe Ước mơ của tôi là thợ lặn nên tạm biệt nhé 💅✨#Haru…
Nó sinh ra như một phước lành, phước lành cứu rỗi lấy hắn khỏi sự dày vò bi thương mà quá khứ của hắn mang lại, khỏi thứ bản năng đang dần ăn mòn hắn từng ngày kia.Nó bước vào thế giới u tối của hắn, chiếu rọi nó bằng những màu sắc tuyệt đẹp của mình. Ban cho hắn hi vọng để sống tiếp trên cõi đời cô độc này.Nó lắp đầy chỗ trống mà người thân hắn yêu quý để lại trong linh hồn hắn. Trở thành ánh sáng dẫn lối hắn thoát khỏi bóng tối vô tận.[Nó là phước lành của cuộc đời hắn.]…
Tên: Người Anh Hùng Bị Lãng QuênTác giả: Tử ThiênĐộ dài: Chưa xác địnhCâu truyện kể về một người anh hùng đã bị mọi người lãng quên đi nhiều năm. Dù sau vị anh hùng đó không oán trách, mà càng muốn mọi người được hạnh phúc. Dẫu cho thời gian có quay trở lại đi chăng nữa, người anh hùng đó cũng sẽ làm như vậy. "Cái giá cho sự biến mất của người anh hùng trong ký ức của những người ấy, là những tiếng cười hạnh phúc, là tương lai mà mọi người bọn họ điều mong muốn nhất." Và cũng là những cái tương lai mà không ai phải chết cả. . . Ngày thực hiện: 20:47 | 4/12/2021Tình trạng: Đang tiến hành…
- những mẫu truyện ngắn (đôi lúc sẽ có phần dài, tùy thuộc vào con lười như mình ^^) và thường ngày của BajiFuyu [có thể sẽ có những couples khác nữa nha!] - đây là tác phẩm đầu tay của mình, mình viết chỉ vì mình vã otp thoi ka ka ka- các cậu có thể góp ý cho mình vì mình còn rất nhiều thiếu xót trong việc viết fic cảm ơn mọi người đã đến và đọc bé fic này của mình ♡WARNING: ooc, lệch nguyên tác, lowercase, bl, softai không thích cặp này thì cứ việc lướt qua nha {cre ảnh bìa: cần tìm} #tbky…
Mikey: Này! Lên tiểu học chị dám không ghé sang đây thăm tôi, tôi liền vặt trụi lông chị.Kusa: ...;-; Nhà tui ở đối diện kìa ông nhỏ, không muốn sang cũng khó.;-;;;---------------------------------------------------------------------------------------------Izana: Chị đã là gia đình của tôi đồng nghĩa với việc tôi sẽ đánh chết chị nếu chị dám bỏ tôi.Kusa: ...;-; Dạ hong dám ;-;-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------- Rõ ràng nó cũng một thời làm chị đại của cái trường này mà, từ khi nào chức quyền của nó lại bị đe dọa đến vậy? Nó muốn lật bàn. (╯‵□′)╯︵┻━┻ ||14/10/2021||[Written by: This is Hoe]…
Title: [ĐN Tokyo Revergers] NostalgiaTác giả: Tiêu Thiên Lạc Tình trạng: đang tiến hành ..."Ờm...ngài có bảo là ngài sẽ đền bù thiệt hại cho con bằng cách để con đến thế giới Tokyo Revergers để cứu nhân vật con yêu thích phải không ạ?""Đúng rồi nha. Bây giờ con đang ở thế giới Tokyo Revergers đó! Sao vậy?""Ở hình dáng là hồn ma như này thì làm ăn gì được ạ?"Cô gái nhỏ lơ lửng trong con hẻm nhìn ông lão tóc bạc với bộ râu dài trước mặt tự hỏi liệu đây có phải thần hàng fake hay không? Đây là cuộc hành trình đi cứu giúp các bias của bé ma ciute phô mai que =))...⚠ Tất cả các nhân vật đều thuộc về Wakui Ken - sensei nhưng số phận của họ là do tôi quyết định. ⚠ Nhân vật có thể sẽ OOC!❌ Truyện chỉ đăng trên wattpad và mangatoon. ❌ Vui lòng không mang truyện của tôi đi bất cứ đâu khi chưa xin phép.…
tên cũ :đóa hoa tàn lụi tên ms : em đẹp như hoa hồng xanh viết để thoả mãn cơn nghiện của các t😭 truyện đc đăng trên Wattpad và Facebook "nơi t sìn bias" của tui mong mn ủng hộTên truyện vậy chứ có lúc ngọt lúc ngược nha mấy bồ…
- Đơn Giản -Em yêu sự giản dị của người con gái Việt, yêu cái đơn giản qua từng cử chỉ hành động của họ. Xuất thân từ Việt Nam nhưng sao lại thiếu hiểu biết sâu rộng về đất nước mình thế nàng ơi?Nét đẹp sắc sảo cùng nụ cười duyên của nàng khiến "hắn" như trỗi dậy nỗi lương tâm sâu trong lòng hắn, nàng đem lại sự đơn giản, bình yên cho hắn để hắn cảm nhận được sự thoải mái qua từng mùi hương trên cơ thể nàng. Ôi nàng hỡi? gã dù gì cũng là một tội phạm mà, hà cớ gì lại cố gắn vang xin hắn để rồi nằm lại nơi đất khách quê người thế này?Nàng nằm bất động nơi nền đất lạnh lẽo, gương mặt tái nhợt lại chẳng còn tí sức sống. Hắn điên rồi-.. Ran HaitaniCái xác nàng nằm nơi nền đất lạnh ,hắn đứng bất động nhìn cái cảnh tượng kia. Em nằm nơi tỏa ra mùi vị máu tanh, bộ váy trắng nay lại lấm lem máu, mái tóc rủ xuống gương mặt xanh xao chẳng xinh đẹp như ngày thường tí nào.. Mùi hương của món "thịt hầm" hôm nay thơm quá, gã thợ vườn thốt lên khen ngợi. Tên đầu bếp nôn thốc nôn tháo trước thành phẩm mà hắn cất công làm, nếu để cậu chủ thấy được e rằng ngươi khó thoát tội chếtHắn từ tốn đưa từng miếng " thịt " vào miệng, mùi vị này thật tuyệt quả đúng là mĩ vị nhân gian. ...Warning: Occ nặng, xàm, có chút tình tiết máu me,...…
Dưới bầu trời trắng vô tận, thế giới Cloudy SMP khẽ ánh lên - mong manh, tĩnh lặng và được sắp đặt trong bàn tay vô hình.Giữa những miền đất trôi nổi, giữa những thành phố trống rỗng và những linh hồn lạc bước, hiện diện Cloudy Danomi - cô gái đội vương miện của sự bình yên, khoác lên mình tấm áo choàng của tĩnh lặng.Với thế giới, cô là biểu tượng của hy vọng - thanh khiết, sáng suốt và không thể chạm đến.Thế nhưng đằng sau ánh nhìn điềm nhiên ấy, ẩn giấu trí óc của kẻ thấu hiểu tất cả.Từ trong lớp sương dày, cô kéo những sợi dây định mệnh, dệt nên ảo ảnh và chân thật vào một tấm lưới hoàn hảo.Mỗi cơn bão nổi lên, mỗi khoảnh khắc bình yên sau đó - đều hòa vào nhịp điệu của bàn tay cô, người điều khiển thế giới từ phía sau màn trắng.Nhưng khi mây dần nặng trĩu, khi bầu trời run rẩy, chính cô cũng phải tự hỏi: sẽ ra sao nếu bầu trời ấy, một ngày, tan vỡ trong tay mình?Cloudy SMP: Dưới Làn Mây Trắng là câu chuyện về quyền lực bị che giấu, về những lời dối trá mỏng manh như sương, và về nỗi cô độc của những kẻ dệt nên thế giới từ trong bóng tối.Nơi ấy, không có điều gì là chắc chắn - ngay cả sự thuần khiết cũng có thể che giấu tội lỗi.Và giữa lớp mây vĩnh hằng phủ kín thế gian, cô vẫn đứng đó - mỉm cười, nhẹ như hơi thở, dưới bầu trời trắng không bao giờ tắt...…
Bản dịch đã được sự cho phép của tác giả, vui lòng không đưa ra khỏi Wattpad này.Link truyện gốc: https://archiveofourown.org/works/44365744/chapters/111578380Giới thiệu: Kaveh những tưởng Alhaitham đã thành thạo thứ nghệ thuật phớt lờ mình. Cậu ta vẫn tiếp tục bình tĩnh đọc cuốn Khởi nguyên của ngôn ngữ Enkanomiyan cũ mèm, dẫu cho tiếng nói của Kaveh đã cao tới mức gần như phá vỡ cửa sổ nhà bọn họ.Chẳng tiếng la hét, hay đe doạ ném đồ, hay vẫy tay một cách kịch liệt nào có thể kéo Alhaitham ra khỏi bến bờ tri thức. Dường như cậu ta chỉ cần tắt máy trợ thính đi là có thể không cần nghe Kaveh nói nữa.Đó là lý do Kaveh quyết định học ngôn ngữ kí hiệu Summerian.Hay nói cách khác,Kaveh học ngôn ngữ kí hiệu chỉ để cãi vặt cùng Alhaitham.--------Tiếng anh của mình không tốt, dịch chém gió phục vụ mục đính cá nhân là chính, vui lòng không soi mói.…
- Hãy cứ mang tâm hồn trong sáng ấy. Bởi, những điều tâm tối đã có anh gánh vác. - Hãy cứ tỏa nắng như vậy. Bởi, những thứ mịt mờ tăm tối đã có em lo....Em đã nhiều lần đặt dấu chấm hết cho mối quan hệ của chúng ta, nhưng có lẽ vì nhiều lần quá nên thành dấu ba chấm kéo dài... "Mãi...Không...Thôi "--Một loài hoa trong sáng ,thuần khiết tựa như không thể bị vấy bẩn bởi những thứ bụi bẩn trần gian . Cô đã từng là như thế cho đến khi một biến cố bi kịch đã làm cô vứt bỏ tâm hồn nhiên , đón nhận một vỏ bọc sắt đá , một sắc đẹp vô cảm và trái tim được khóa trong chiếc hộp đang bị bao quanh bởi những bụi gai tường vi thắm đượm biết bao sự thống khổ. #Liệu tình yêu có phải là một thanh gươm để chặt đứt những thứ gai bụi đó...#Hay lại là con đường dẫn vào chuỗi ngày dài đau khổ của số phận?...£ Tất cả sẽ biết được trong tác phẩm này=> > Lần đầu tiên ra lò tác phẩm , hi vọng sẽ không re up lại, nếu có thì ghi rõ ràng tên tác giả, người sáng tác ra nó nhé . Mình cảm ơn. Thông cảm cho lần đầu tiến hành , nhớ★☆, comment thật lòng để ủng hộ tinh thần của người viết.Bớt gạch đá nha , đang trong tình trạng vật liệu xây dựng đầy đủ , không có nhu cầu nhận đồ cho free. =^_^=Và hơn tất cả , mình chúc mọi người tận hưởng tác phẩm một cách vui vẻ nhất.…
Manjiro của tương lai hơn mười năm sau là một con người khác lạ.Không quen thuộc với thứ gì và cũng chẳng giống như Mikey mà họ từng biết.Người trước mặt Takemichi là một Mikey hắc ám tuyệt vọng.Đôi mắt màu đen không điểm sáng thiếu ngủ, mái tóc trắng bạc cả ra. Thẫn thờ thiếu sức sống.Mikey đã chẳng còn gì bên cạnh nữa rồi. Bởi chính cậu đã chia tay với mọi người trong Touman, cũng có thể đã giết từng người một ở đó, có thể đã từng bắn chết một người ở từng viễn cảnh tương lai.Không, tất cả đã thay đổi rồi. Mọi thứ đều tốt đẹp nhưng Mikey rơi vào vực thẳm.❝Có lẽ mọi người sẽ tốt khi không ở bên cạnh tao, bản năng hắc ám kia❞Nhưng trong phút chốc ở tòa nhà bỏ hoang, cậu đã bật khóc khi Takemichi cầm tay cố níu kéo cậu đang sắp rơi xuống.Lần đầu tiên, cậu muốn sống đến thế. Takemichi là một bông hoa hướng dương, một mặt trời và là một cơn mưa xoa dịu và thay đổi tất cả.Vậy mà cho dù Mikey có cố như thế nào, cậu ta vẫn luôn cứu cậu.❝Thôi được rồi mà, mày không cần phải cố gắng đến thế nữa đâu❞ Mikey buông tay ra, rơi xuống dưới, như một thiên thần bị đày dọa xuống nhân gian.Takemichi hóa ra cho dù có thể thay đổi mọi thứ trong quá khứ thì cũng không thể cứu được Mikey.Cậu giờ đây cảm thấy mọi thứ thật nhẹ nhàng và yên bình biết bao.Từ khóa tìm kiếm: Mikey (Sano Manjiro) | Liên kết khác: Bất lương chúng, gia giáo chúng | Tổng thể: Không rõ cp.…
Author: Sora HikariName: [ Tokyo Revengers Fanfic ] 【Mikey x Senju】7 ngày 7 đêm - Senven Days Seven NightsOther name: Si Tình Trủng 2 - Tomb of Infatuation 2Genre: Ngôn tình, 1vs1, giam cầm, chiếm hữu(độc chiếm), song phương, mafia(thế giới ngầm),...Pairing: Mikey x SenjuWarning: Ooc, H(R18)" Câu chuyện của những kẻ si tình - vì yêu mà tồn tại, vì yêu mà cùng nhau tan biến khỏi thế gian. Khi trái tim ngừng đập... tình yêu là vĩnh hằng, và sự si tình vẫn sẽ còn đó. "♡Khởi đầu của câu chuyện (Si Tình Mộ), tình yêu suốt chín năm bắt đầu từ năm sinh nhật của Senju.Năm Akashi Senju tròn 18 tuổi, ngày sinh nhật lớn nhất đời để bước sang tuổi trưởng thành. Anh ấy một lần nữa lại xuất hiện trước mặt cô, trước cổng trường ngày hôm đó, là một hình bóng mà chính cô không thể quên. Bóng dáng của chàng trai tuổi đôi mươi với mái tóc màu nắng dịu dàng, thân hình nhỏ bé nhưng cũng thật to lớn. Người đó đứng đối diện, nở nụ cười hồn nhiên và nói với cô rằng:" Để anh đưa em về "Thế nhưng... vì năm ấy mà em đã trở thành kẻ mà chính bản thân căm ghét nhất. Bị lừa, bị tra tấn tinh thần, bị cưỡng hiếp bởi người mà mình tin tưởng. ...Một kẻ nói dối như em, làm gì có quyền nói người khác." Ah--- em tin lời anh đến mức khiến em cũng không kiểm soát được. Nhưng em hiểu tạo sao mình lại thành ra thế này. Vì Akashi Senju, yêu Sano Manjirou mà. "○ Mong mina- san ủng hộ OTP nhỏ nhoi này, sự vote và comment của các bạn là động lực của mình. Note: Ai anti nhân vật hay không thích MiSen vui lòng rời đi. Không xúc phạm nhân vật hay câu chuyện bằng lời lẽ thô tục, …
Sẽ ra sao nếu như Haruaki có một người em gái???Truyện viết như chơi đá, tác giả cũng đếch biết mình đang viết cái qq gì luôn^^Mô tả không liên quan nhiều lắm đến chính truyệnCó sét hay không thì chịu=)_____________Có bao giờ mọi người thắc mắc không. Tại sao lại có thể thốt ra một tiếng "yêu" và "thích" một cách nhẹ nhàng vậy, giống như chưa từng thật lòng, hay vì nói thật lòng thì mệt quá?Mệt phải chịu trách nhiệm cho cảm xúc của mình, mệt phải ở lại khi hết rung động, nên người ta chọn cách nói cho xong?Hay...quá hèn nhát để nói câu "Tôi thương em"?Lời "yêu" ấy mà, nói thì dễ lắm. Nhưng đâu mấy ai thật lòng? Có những câu yêu được nói ra lúc không buồn nghĩ tới ngày mai, có những chữ thích chỉ tồn tại cho đủ một buổi tối bớt cô đơn. Nói xong là thôi, quay lưng nhanh hơn cả lúc bắt đầu. Buồn nhất là có những người nghe chữ ấy bằng cả trái tim, còn người nói thì chỉ dùng môi. Một bên tin, một bên quen miệng.Nhưng...có mấy người nói được từ "thương"? Thương từ tận đáy lòng, bằng cả sinh mệnh, linh hồn của bản thân?Thương là khi vẫn ở lại lúc mọi thứ xấu xí nhất, khi đối phương chẳng còn gì đáng để rung động, chỉ còn lại những mệt mỏi, im lặng và góc khuất khó chạm.Thương là chọn người đó, không phải vì họ làm tim mình đập nhanh, mà vì nghĩ tới việc rời đi còn đau hơn ở lại.Người ta ít nói thương vì thương đồng nghĩa với gánh. Gánh cảm xúc, gánh tổn thương, gánh cả những ngày không còn vui. Mà mấy ai đủ rảnh lòng để mang theo sinh mệnh của người khác bên mình?…
Xin phép kéo về đến chương thứ 1000. Truyện này chà đạp Việt nam, Nhật bản quá nhiều Bản dịch tiếng việt tại đây https://www.facebook.com/bichphuong.vuthi.7…
Thể loại: Hiện đại, xuyên không, giả huynh muội, HE."Có người từng nói với tôi rằng có thứ không thể đợi. Nhưng tôi chẳng thể nhớ ra thứ ấy rốt cục là gì, cũng chẳng thể nhớ ai đã nói với tôi như thế... Đến khi tần ngần đứng dưới tán hoàng mai rực rỡ trước sân nhà tôi như kẻ si dại nhận ra rằng thật sự có nhiều thứ vốn dĩ không thể đợi."Phải, thật sự có nhiều thứ không thể đợi.Mai Cô làm tổn thương người bà yêu quý cô. Cái chết của bà liệu là sự trừng phạt mà ông trời giành cho cô? Cô đợi điều gì, tha thứ hay là sự dằn vặt?Rồi ngày tình mở lời yêu, cô từ chối vì mặc cảm bản thân vì cái gọi là trái tim rung động. Rốt cục cô muốn đợi ai? Chẳng đợi được ai.Tai hoạ ập xuống đầu, cô rơi từ cầu thang xuống đất, trở thành người thực vật. Cô lại đợi được gì? Bạn thân hoá xa lạ, thanh xuân mãi mãi nằm lại ở thời khắc hoa nở của cuộc đời và mối tình đầu viễn viễn không thể trả cho người.Hồn phách của cô xuyên về cổ đại cách một nghìn năm đợi ngày sống lại. Đợi phải chăng để gặp anh, Mai Hạ Du? Hoa mai đã rực nở dưới nắng vàng, anh từ từ bước vào trái tim cô. Trớ trêu thay anh lại là ca ca cùng cha khác mẹ. Có phải báo ứng cho những gì đã gây ra trong quá khứ, từ chối tình yêu làm tổn thương trái tim kẻ khác khiến cô và anh mãi mãi chẳng đi đến kết cục? Tình yêu của cô và anh liệu có thể được viết tiếp hay phải khổ sở đợi chờ? Cô sẽ từ bỏ hay điên cuồng giành lấy anh? Mời bạn đọc "Đợi một loài hoa nở" để cùng giải đáp.…