Thông tin về các thành viên của gia đình Coffee House đều nằm hoàn toàn ở trong quyển sách này.《 MỌI BẢN QUYỀN CỦA COFFEE HOUSE VN ĐỀU NẰM Ở ĐÂY, VUI LÒNG BÁO NGAY CHO CHÚNG TỚ NẾU THẤY SỰ TRÙNG LẶP. 》Cập nhật lần cuối: |27:12:2017|20:00 PM|Cre bìa: @restinpeaceminusone_…
Đây là truyện phỏng theo 50% fancam, fact + 50% trí tưởng tượng của mình. Vẫn là V, vẫn là Jung Kook nhưng là họ sau khi offcam. Phù hợp với những bạn không hạp thể loại quá xôi thịt (chưa tới mấy đoạn đó đâu). Từng lát truyện đan xen kỷ niệm của nhóm, hãy để lại comment cho mình biết nhé. Mong các bạn enjoy.…
DVC: Gin Tuấn Kiệt(Tuấn Kiệt), Puka(Cẩm Thơ), Jun Phạm(Thuận), Duy Khánh, Khả Như, Trường Giang(Ba Thuận),Thúy Ngân và một số diễn viên khác...Kiệt 1 người có gia cảnh nghèo khó phải đi làm kiếm tiền lo cho cậu em trai ăn họcThơ 1 cô gái có gia cảnh cũng giống như Kiệt nhưng khác là phải kiếm tiền trả nợ cho gia đình và có cô chị gái là NhưThuận 1 chàng trai xuất thân từ 1 tập đoàn nhất nhì trong nước…
Vì chưa viết được truyện kia nên ra 2 phần truyện ngắn Monthi cho mọi người để chuộc lỗi ha 😜😜😜Sau khi viết xong 3 phần này hôm nay sẽ viết lun Ken thi nha 😘😘😘😘😘😘😘😘…
Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, sẽ gỡ khi tác giả và các bên có liên quan yêu cầu. Chỉ đăng trên Wattpad Gấu nhỏ yên tĩnh (LilSereneBear).Tác giả: Tửu Tửu HạVăn án:Vào đúng ngày sinh nhật 18 tuổi - thời điểm Shimayama Kiri chính thức trở thành ma nữ, một vụ nổ lớn bất ngờ xảy ra tại tòa chung cư cách đó chưa đầy một cây số. Tiếng nổ quá lớn khiến cô giật mình run tay, dẫn đến vẽ sai trận pháp ma thuật.Đến khi mở mắt ra, Kiri kinh hoàng nhận thấy mình đã nhập vào cơ thể của một viên cảnh sát gỡ bom ngay tại hiện trường vụ nổ. Lúc đó, ngọn lửa nóng rực chỉ còn cách cô đúng 0.000001 mm.Shimayama Kiri chỉ kịp vơ lấy mấy gã cảnh sát xui xẻo xung quanh rồi cùng nhau tháo chạy thoát thân.Vừa mới xuống lầu, cô đã bị một viên cảnh sát tóc xoăn đấm cho một cú không hiểu lý do gì.Ngay sau đó, cô thấy một "cô gái" chính là cơ thể của mình - hiện đang chứa linh hồn của viên cảnh sát gỡ bom kia - đang hớt ha hớt hải chạy đến."Cô gái" ấy ôm chầm lấy viên cảnh sát tóc xoăn, gào khóc thảm thiết: "Jinpei-chan, tớ cứ tưởng là không bao giờ được gặp lại cậu nữa rồi --!"Kiri nhìn cảnh tượng đó, liền túm lấy cơ thể thật của mình, mỉm cười rồi thấp giọng đe dọa:"À, tôi vẫn còn đứng lù lù ở đây này. Anh định làm cái trò gì đấy? Hửm?..........................................Hagiwara Kenji, người không hiểu sao lại xuất hiện trước ma pháp trận lúc vụ nổ xảy ra: ...... Sau khi chết mình chuyển sinh san…
Truyện Tam đề với ba từ khoá: Ngắm sao, bài thi, mùa hèRenKishi là OTP của mình trong Kinpuri, mà bữa có một bài phỏng vấn khiến mình nảy ý tưởng viết thôi. Chẳng có gì đặc biệt lắm đâu mấy bạn đừng quá kỳ vọng.…
Ở kiếp trước, cô đã sống như một cái bóng.Là đứa con không được ưu tiên.Là người luôn phải hiểu chuyện.Là người đứng phía sau, lặng lẽ gánh vác mọi thứ.Cô quen với việc bị bỏ qua.Quen với việc không được chọn.Và rồi một ngày, khi cơ thể không chịu nổi nữa, cô khép mắt lại mang theo một ước muốn rất nhỏ bé:Giá như mình cũng có thể được yêu thương, chỉ vì mình tồn tại.-Khi mở mắt lần nữa.Có một người mẹ dịu dàng.Một người cha điềm đạm.Và một cậu bé nắm lấy tay cô, gọi khẽ:"Onee-chan."Isagi Yui.Chị gái của Isagi Yoichi.Lần đầu tiên trong hai cuộc đời, cô được đặt ở vị trí ngang bằng.Lần đầu tiên, có người chờ cô về nhà.Lần đầu tiên tin rằng cô cũng là người quan trọng với ai đó.…
* Thể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, yêu thầm,HENếu nói thanh xuân là bốn mùa thì tình đầu lại là những khoảnh khắc đẹp nhất trong ấy. Lúc nhẹ nhàng mà quyến luyến như cơn mưa bụi mùa xuân, lúc náo nức, nóng bỏng như mặt trời vào hạ, lúc trong trắng, thơ ngây phản chiếu lòng người như mặt hồ mùa thu lại có lúc mang theo hơi thở ấm áp của khói bếp, của chăn ấm mùa đông.. thời gian sẽ mãi mãi luân chuyển, vạn vật dần đổi thay nhưng những gì còn là kí ức sẽ còn mãi trong lòng người . Với Nhã Tịnh, quá khứ đau buồn làm cô dần thay đổi, từ 1 cô bé nhí nhảnh sang một cô nàng trầm tĩnh .. những thứ cô còn lại chỉ còn là học tập ,là bạn bè và những kí ức nhẹ nhàng mà man mác buồn về anh... Với anh , cô là một cô mọt sách nhỏ chỉ biết học, mang trong mình một ý chí kiên cường, dũng cảm hơn bao người khác... thế nhưng cũng chỉ có mỗi anh biết, sâu thẳm trong trái tim cô luôn luôn khao khát được yêu thương , cô đơn và mềm yếu.. Hai người họ đã từng có một quá khứ yêu thầm lẫn nhau mà chẳng có ai trong số họ hay biết, chỉ vì một giây phút hiểu lầm mà tạm xa nhau trong thời gian dài... liệu rằng họ có đến được với nhau khi cả hai đã mang trong mình những nỗi đau của quá khứ..Cp: cô trưởng phòng trầm tính / anh bác sĩ ấm áp P/s.. tác giả lần đầu đăng truyện.. có nhiều chỗ có thể chưa được đúng lắm nhưng cũng mong mọi…
Thể loại: đam mỹ, ngược thụ ngược công, sủng, lạnh lùng vô cảm thụ x ôn nhu trong sáng (ban đầu) sau trưởng thành, cường công. _____________________________Biển... Nghiên Dương thích dư vị của biển... Thích hòa mình vào biển...Để tất cả những muộn phiền hòa vào trong mặt nước... Để che giấu một bí mật?Một Phong Hiên ngây ngốc, tràn đầy nhiệt huyết... Vì tham vọng của tuổi trẻ nên anh đã gạt bỏ tất cả để theo đuổi mục tiêu của mình...Một Nghiên Dương mang gương mặt lạnh băng, yêu cây cỏ, mang trong mình những nỗi niềm... Luôn chìm đắm vào những dòng nước lạnh giá để che giấu bản thân mình...__________________________" 'Sau này tôi quay lại, sẽ là chỗ dựa cho cậu, hãy sống tốt, đợi tôi rồi chúng ta gặp nhau' 'Được! Tôi đợi cậu' "" 'Cậu có biết hoa Tử Đằng tượng trưng cho điều gì?' 'Ngoài tình bạn vĩnh cửu, thực ra còn có một ý nghĩa khác' ""Rốt cuộc cậu muốn thế nào đây? Tôi luôn coi cậu là người bạn tốt nhất, cậu còn muốn gì nữa? Tôi không thể coi cậu hơn một người bạn...""Cứ từng giọt từng giọt nước rơi vào lòng anh, để rồi khi quay lại anh mới ngỡ ra là một đại dương...""Nếu một ngày nào đó em quên anh, thì anh cũng hãy quên em đi, Phong Hiên..."…
Tổng hợp truyện đam mỹ ngọt sủng đã hoàn do mình đã đọc, thể loại gì cũng có. Nơi lí tưởng dành cho dân đọc ngọt sủng.Mọi người góp ý lịch sự và ủng hộ mình nhé.…
Họ trong thế giới thực thuộc về họ Họ trong câu chuyện của tớ thuộc về tớ"Nguyên Nhi, ta đợi em ở kiếp sau, kiếp sau nữa. Ta sẽ đợi em đến khi thiên địa bất dung, đào lý bất thu. Ta sẽ đợi em đến khi ta sức tàn lực kiệt!"…
Trước khi rời khỏi ga tàu, Đan Trúc đã lưỡng lự rất lâu. Trong vô thức, cô luôn nhìn vào khoảng không vô định để tìm kiếm một điều mà cô luôn trông ngóng, chờ đợi nhưng vô vọng. Nhìn dòng người tấp nập trong sân ga, họ rất ồn ào nhưng tuyệt nhiên mọi thứ trong tầm mắt của Đan Trúc bỗng trở nên ù đi một cách khó hiểu. Đan Trúc nắm chặt quần, thở dài một hơi. Đành thôi!! Đan Trúc đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi, tiến nhanh vào bên trong tàu, đoàn tàu sau vài phút cũng từ từ tiến về phía trước, mang theo một cô gái đầy vết xước cùng với tương lai vể phía trước. Chỉ có duy nhất một ánh mắt lặng lẽ dõi theo đoàn tàu dần rời sân ga, cùng với hàng nước mắt nóng hổi chảy dài trên má. Bóng lưng cao lớn run nhẹ lên, cuối cùng thì sự chần chừ, lưỡng lự đã khiến mọi thứ muộn màng. Cho anh xin vài phút viết tình ca Gửi tặng em người tên Trúc điệu đà Nếu một ngày em cần người che chở Anh xin nguyện yêu em mãi đến già.…