Kết quả tìm kiếm: "rillenium"

Tìm thấy 4,350 truyện tương tự

[pernut] textfic • roomies to hubbies •

[pernut] textfic • roomies to hubbies •

311dreams

em muốn nuôi dưỡng ngôi nhà của chúng mình bằng tình yêu thương, mang cho nó đúng nghĩa của từ "nhà" - nơi luôn có sự ấm áp níu chân em lại mỗi lúc đi, thôi thúc em về vì có anh chờ...

6,370 Chương: 11
| huyhoang - quangcuong | ta đến với nhau thuở mùa trời đỏ lửa

| huyhoang - quangcuong | ta đến với nhau thuở mùa trời đỏ lửa

ntnh16_05

nguyễn phúc quang vẫn cố chắt chiu chút hơi ấm còn sót lại giữa hai người, giữa mối quan hệ đã dần nguội lạnh. nhưng "vợ" của hắn lại chẳng màng níu giữ....

3,614 Chương: 7
Không Muốn Đợi Nữa

Không Muốn Đợi Nữa

jiminiukibago1211

chỉ vì ấp ủ 1 ý tưởng mà chờ lâu quá , thôi tự tay viết luôn cho rồi ( với hụ hụ sao với con fic hạn định 10 năm đây trời , bị xì chét bị mất bản thảo viết tay!!!! )...

367 Chương: 2
[ Daziel x Joseph ] Chiếc Bút Mực Bên Cạnh Máy Ảnh

[ Daziel x Joseph ] Chiếc Bút Mực Bên Cạnh Máy Ảnh

_trucbach--

Giữa hai người, không quá hờ hững đến vừa gặp đã lướt qua nhau, không quá cuồng nhiệt đến mức thề sống hẹn chết vì người nọ, chỉ đơn giản là đặt người vào một góc trong tim, dịu dàng nâng niu như vậy đã khiến Dalziel hạnh phúc vô ngần....

21 Chương: 2
Ngày ấy

Ngày ấy

teddybear_w

"Dù gì thì người đệm đàn đã mãi mãi rời xa rồi, níu kéo cũng đâu còn ích gì nữa?" Cp: Riwook (Ricky Shen-Park Gunwook) HE (huhu ending) LƯU Ý: fic chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả (tác giả rest) nên có thể bị gỡ bỏ bất kì lúc nào...

162 Chương: 4
Trái Tim Của Gió

Trái Tim Của Gió

tanbeautiful

Truyện kể về bạn học tuổi thơ sau vài năm gặp lại liền thay đổi như chong chóng. Vương Nguyên tỏ vẻ như chưa bao giờ gặp hắn, tỏ ra quên hắn, quên cả tình cảm của hắn. Vương Tuấn Khải thì níu kéo, giành giật thứ tình cảm mà hắn cho rằng đó là tình yêu lại bị Vương Nguyên phủ nhận, và cứ như thế tới một ngày......

4 Chương: 1
ĐAN SÁT

ĐAN SÁT

Hawtez

❗Bản quyền thuộc Hằng Nyên có trên Wattpad 🚫Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không được sự cho phép của tác giả. ĐOẢN LIÊN HỒI. Người này níu kéo người kia, sự việc này không muốn đụng tới sự việc khác, phát ngôn viên cứ thế đi tìm, mỗi mảnh đời như đang gần quá....

11 Chương: 1
Nợ em lời xin lỗi

Nợ em lời xin lỗi

gauminhon

Anh từng nói "Hạnh phúc do tôi lựa chọn ".Nhưng em vẫn đợi đến một ngày Anh sẽ chấp nhận em, yêu Anh 3 năm đổi lại chỉ là câu "Em phiền phức" -Người Anh yêu quay trở lại em chỉ là người thứ 3 . Cuối cùng, em buông tay, Anh lại níu kéo nhưng mà.............. liệu còn có thể không Anh? Em mệt rồi....

82 Chương: 1
[Fanfic] Yoonhyun, Yoonsic - Bong bóng và mưa

[Fanfic] Yoonhyun, Yoonsic - Bong bóng và mưa

Mily1312

Em là bóng bóng nhẹ nhàng, sáng đến thuần khiết thu hút tôi tuyệt đối. Tôi yêu em bằng thứ tình yêu nâng niu – tình đầu của tôi! Em là mưa năng động, nhiệt huyết đầy sức sống. Tôi yêu em bằng thứ tình yêu nồng nhiệt nhất, bỏng cháy nhất – tình yêu khắc cốt ghi tâm!...

103 Chương: 1
[GI]-KazuScara !!18!!- tình cảm ngoài vờn

[GI]-KazuScara !!18!!- tình cảm ngoài vờn

Hanmrii-

¡¡không có cốt truyện, chỉ thịt và tềnh niu!! Lưu ý ngôn từ tục tĩu không phù hợp cân nhắc trước khi đọc...

2,343 Chương: 2
[Choran] Tương Phùng

[Choran] Tương Phùng

Buniuoilaiu

Tỉnh dạy phát hiện mình lạc vào thế giới giả tưởng, mọi chuyện sẽ như nào đây ? Cùng đón chờ nhé...

317 Chương: 10
2160 giờ

2160 giờ

Suisou

2160 giờ. Chín mươi ngày. Đủ để một người quyết định từ bỏ. Đủ để một người khác học cách níu giữ. Thời gian không đứng về phía ai. Nó chỉ lặng lẽ trôi. Giữa thành phố quen thuộc đến ngột ngạt ấy, Dương bắt đầu đếm từng giờ còn lại của mình....

0 Chương: 2
[ Đn Revengers ] Luật cấm của riêng ta.

[ Đn Revengers ] Luật cấm của riêng ta.

UmeSanzu

Toke cô ta có một luật cấm. Đó là cấm bất kì ai làm níu loạn khi cô ta đang trong trạng thái yêu đời. --- Hằng ngày yêu thương em trai là chính, làm bất luong là phụ. Bất lương thương em trai, bảo vệ nâng niu, chăm sóc, quả là một bất lương có tâm. Ngày ngày khuôn mặt bất cần không cảm xúc, có em trai lại diệu dàng muôn ngàn. "Toke Tam Trưởng nghe đâu thương em trai cực" "Đúng vậy, ngày nào cùng lạnh nhạt nhưng khi có em trai lại bật mo tê diệu dàng" "Diệu dàng lây luôn cơ! ai xung quanh cũng hưởng ké" "wao" -- Giới bất lương được nghe tin Sói hoang có em trai thì lạ, biết Sói thương yêu em trai thì chấm hỏi, biết nốt Con Sói Hoang đó cưng em trai như trứng mà hứng như hoa thì loạn!. ------- Thể loại: Np, xuyên, đn, ngôn lù, tỷ tỷ khống. Tác giả: Sanzu;-; Lưu ý: Hay sai lỗi chính tả, lâu lâu lặp từ và cực không thích ai bê truyện không xin....

140 Chương: 1
Ánh trăng nơi em

Ánh trăng nơi em

NgaHng574

Sau thời gian kết hôn cô hỏi anh rằng: "Nói đi, tại sao anh lại yêu em ?" - Đôi đồng tử đen láy của cô lấp lánh nhìn anh đầy chờ mong. "Hửm....não em úng nước à." - Bàn tay đang rửa chén của anh bỗng khựng lại, cũng tì tay lên gạch men lát ở trên bệ bếp khẽ cười nhìn cô. "Úng..úng...cái con khỉ í, anh trả lời đi xem nào." - Hai tay cô nắm lấy tay anh đong đưa, nũng nịu nói. "Không biết, chỉ là anh thấy cái gì em cũng tốt." - Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon gầy, tì cằm lên đỉnh đầu cô. "Mỗi thế thôi à." - Nhận được kết quả không mong muốn, cô bất đắc dĩ nhìn thẳng vào mắt anh. "Còn nữa khi em cười nhìn như toả ra ánh trăng sáng vậy" - Anh mỉm cười cưng chiều, hôn nhẹ lên chóp mũi cô ............. Ngày hôm ấy, dưới ánh trăng anh đã nói những lời ngọt ngào như vậy, nó như suối nước mật chảy róc rách vào trái tim thương tật của cô, lấp đầy những lời đường mật vào tâm hồn yếu đuối, mong manh, sứt sẹo. Nhưng đời không như phim. Cũng dưới ánh trăng đó, trời mưa tầm mưa tã anh không phải nói lời đường mật với cô mà là nhẫn tâm kề dao vào cổ cô, nói những lời đay nghiến cô. Khi đó cô như chết lặng, người từng hứa non hẹn biển với cô, hiện giờ lại biến thành người như vậy sao.... Cô thất vọng, đau lòng, suy sụp tự hỏi rằng tại cớ làm sao một con người lương thiện, luôn quan tâm người khác, cưng chiều cô hết mực như vậy lại làm thế với cô. Tất cả bắt nguồn từ đâu, có phải do chữ "hận" mà thành ?. Mời các bạn tiểu tiên xinh đẹp đọc chi tiết nhé>-<...

10 Chương: 2
[OneShot | KrisTao] Will You Marry Me?

[OneShot | KrisTao] Will You Marry Me?

heavenoffeels113

Cậu nói: “Em thích một chàng trai đáng yêu dễ thương và hay cười!” Anh đáp: “Anh không đáng yêu cũng chẳng dễ thương! Mà ngược lại còn rất trầm tính! Nhưng vì em! Nụ cười của anh sẽ luôn thường trực!” Cậu lại nói: “Em thích một chàng trai vui tính, quan tâm tới em!” Anh lắc đầu, lạnh băng: “Anh không vui tính cũng không biết pha trò. Người khác thường rét run khi ở cạnh anh. Nhưng anh sẽ luôn ở bên, bảo vệ và che chở cho em! Dù có chuyện gì xảy ra! Em luôn có thể yên tâm ở yên trong vòng tay anh mà trốn tránh! Để một mình người yêu em gánh chịu là đủ!” Cậu nũng nịu: “Em thích một chàng trai biết nấu ăn và dọn dẹp nhà cửa!” Anh mỉm cười, ôn nhu đáp: “Anh không thể nấu ăn cũng chẳng thể hạ mình mà lau dọn! Nhưng anh đủ sức để nấu cho em một bát mỳ khi em đói, có thể nấu cháo cho em khi em ốm, cũng có thể mua cả một siêu thị cho em thoải mái lựa chọn. Và cũng sẽ thuê người làm cho ngôi nhà luôn sạch bong!” Cậu cắn môi, dường như sắp bị khuất phục: “Em ghét những con người đào hoa!” Anh ôm cậu vào lòng, khẳng định: “Anh có thể đào hoa nhưng trong trái tim này chỉ có mình em mà thôi!” Cậu chau mày suy nghĩ thêm lý do thì anh đưa mặt cậu gần kề mặt mình rồi đặt lên môi cậu một nụ hôn nhẹ. Sau đó mới dùng ánh mắt yêu thương của mình mà thuyết phục cậu, anh nhẹ giọng: “Anh không hề đạt những tiêu chuẩn mà em đề ra mà cũng chẳng hoàn hảo như người ta nói. Nhưng trái tim, tâm can này lại trọn vẹn tới hoàn hảo tình cảm dành cho em … Anh sẽ làm mọi thứ để để em cảm thấy mình là con người may mắn nhất thế gian này! Em có đồng ý lấy anh không?”...

696 Chương: 1
Giao điểm cuối cùng

Giao điểm cuối cùng

trkhavy2408

Ánh đèn phẫu thuật trên cao sáng đến lóa mắt, nhưng trong tầm mắt của Hạ Vy, mọi thứ cứ nhạt nhòa dần theo tiếng máy đo nhịp tim đang thưa thớt đi từng nhịp. Cô đứng đó, đôi bàn tay phủ trong lớp găng cao su thấm đẫm sắc đỏ-màu đỏ của người đàn ông vừa mới sáng nay còn hôn lên trán cô, hứa rằng sẽ về ăn bữa cơm chiều. ​"Huyết áp bằng không. Bác sĩ Lê, dừng lại thôi..." ​Tiếng nói của đồng nghiệp bên cạnh nghe xa xăm như từ một thế giới khác. Cô vẫn điên cuồng thực hiện những nhát ép tim đều đặn, mỗi một nhịp là một lần hy vọng vỡ vụn. Chiếc áo cảnh phục của Bách bị cắt nát sang một bên, để lộ vết đạn găm sâu vào lồng ngực-nơi lẽ ra là chỗ dựa bình yên nhất của cô. ​Đến khi một đường thẳng tắp kéo dài hiện lên trên màn hình điện tử, vang lên một tiếng "tít" lạnh lẽo xé lòng, Hạ Vy mới quỵ xuống. ​Giao điểm giữa sự sống của anh và sứ mệnh của cô đã dừng lại ở giây phút này. Anh đã giữ đúng lời hứa "giữ mình thật sạch" để về bên cô, chỉ có điều, anh về trong sự im lặng vĩnh hằng, để lại một mình cô độc hành với màu áo blouse trắng giờ đây đã mang màu tang tóc. ​Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, anh là người đối đầu với hiểm nguy, còn cô là người níu giữ hơi tàn. Cả cuộc đời Trần Gia Bách chỉ trung thành với màu áo cảnh sát, dùng máu và nước mắt để bảo vệ bình yên cho thành phố. Cả thanh xuân của Lê Hạ Vy chỉ dành cho màu áo blouse, dùng đôi bàn tay mảnh khảnh để giành giật con người từ tay tử thần....

3 Chương: 3
BẢO BỐI! EM NHẤT ĐỊNH PHẢI LÀ CỦA ANH

BẢO BỐI! EM NHẤT ĐỊNH PHẢI LÀ CỦA ANH

ThinZinHcHn

Vào 1 buổi sáng đẹp trời có 1 cậu con trai là chủ tịch của 1 cty rất lớn, cậu đang làm việc trong 1 căn phòng thì có 1 người con gái ăn mặc hở hang bước vào phòng [Anna] Anh yêu ơi~~ anh làm xong việc chưa vậy.... Đi ăn với em đi [Tuấn Khải] Cô đi ra ngoài đi đừng làm phiền tôi ( lạnh) [Anna] Anh yêu sao vậy~~ em chỉ mời anh đi ăn thôi mà ( nũng nịu) [ Tuấn Khải] Cô hơi phiền tôi rồi đấy, cô đi ra hộ tôi đi... [Anna] Anh.... ( bực tức đi ra ngoài) Ả ta đi ra ngoài với cơn giận bực tức.... [ tua tua thời gian vào buổi trưa] Anh rủ Thiên đi ăn trưa cùng anh, anh và Thiên đang ăn cơm vui vẻ thì có 1 cậu bé đang cầm dĩa thức ăn của mình và lỡ đụng trúng anh làm thức ăn rơi lên đồ anh, khiến anh tức giận lên [ Tuấn Khải] Này cậu kia đi đứng kiểu gì vậy hã.. ( tức giận) [ Nguyên] Tôi.... Tôi xin lỗi! Tôi ko cố ý ( sợ hãi) [ Thiên] Thôi được rồi đừng cãi nhau nữa chuyện gì từ từ giải quyết Trong lúc đó tự nhiên Nguyên bật khóc [Nguyên] Tôi xin lỗi, tôi ko cố ý, tôi sẽ ko có lần sau nữa ( khóc lóc) Anh và Thiên rất khó xử khi cậu khóc lên... [ Tuấn Khải + Thiên ] thôi cậu đừng khóc nữa.. ( dỗ dành) [ Tuấn Khải] cậu ta thật đáng yêu *suy nghĩ thầm* [ Nguyên] đồ ăn của tôi... Hức... Hức... Bị đổ rồi... ( khóc) [ Tuấn Khải] Cậu đừng khóc nữa tôi sẽ mua cái khác cho cậu, đc ko? [ Nguyên] Thật á! Ưm.. Đc á [ Tuấn Khải] Ngoan ( xoa đầu cậu) Thiên rất bất ngờ khi anh làm như vậy, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờ mềm lòng với ai cả.... -HẾT CHAP 1-...

18 Chương: 2
Chồng ngốc của em

Chồng ngốc của em

Nhimngao

Buổi tối hôm đó, vì công ty đột ngột bắt tăng ca nên cậu về muộn hơn thường lệ. Tin nhắn gửi đi không được trả lời, căn phòng chìm trong im lặng khiến anh dần mất kiên nhẫn. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ duy nhất: cậu bỏ anh rồi. Anh ngồi bệt xuống sàn, móng tay cào mạnh vào bức tường lạnh lẽo như muốn níu lấy thứ gì đó đang trượt khỏi tầm tay. Da tay rách toạc, máu thấm đỏ nhưng anh chẳng hề để tâm. Trán đập mạnh vào tường, từng nhịp đau nhói lan ra nhưng không bằng nỗi sợ trong lòng. Anh khẽ nức nở, giọng run run như một chú cún bị bỏ quên giữa đêm mưa. Đúng lúc ấy, cánh cửa bật mở. Cậu bước vào, còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy anh trong bộ dạng thảm hại ấy. Cậu hoảng hốt chạy lại, chưa kịp lên tiếng thì anh đã lao tới ôm chặt, vòng tay siết đến mức run rẩy. "Vợ... vợ về rồi hả?" Giọng anh nghẹn lại, đầu dụi sâu vào ngực cậu như tìm nơi trú ẩn. "Đừng bỏ theo mà... theo sai rồi... theo sẽ ngoan, sẽ nghe lời vợ, sẽ không làm phiền vợ nữa đâu..." Anh vừa nói vừa nấc lên, nước mắt thấm ướt áo cậu. Tay anh bám chặt như sợ chỉ cần buông ra một chút thôi, cậu sẽ biến mất. Cả người anh run rẩy, chẳng còn chút kiêu ngạo nào, chỉ còn một chú cún con ngốc nghếch, đem cả trái tim đặt vào người mình yêu. "Vợ đi lâu quá... theo sợ lắm..." Anh ngẩng đầu lên nhìn cậu, đôi mắt đỏ hoe đầy tủi thân, giọng mềm xuống, mang theo chút làm nũng quen thuộc. "Lần sau vợ về trễ... nói theo nghe với nha... theo chờ được mà... chỉ cần vợ đừng bỏ theo là được rồi..." Nói xong, anh lại cúi đầu, ôm ...

3 Chương: 1
[TRUYỆN NGẮN/BOYLOVE] ĐÔI MẮT MÀU TRỜI

[TRUYỆN NGẮN/BOYLOVE] ĐÔI MẮT MÀU TRỜI

Ocnhoi11012004

Lời bộc bạch của một người con gái: Ba tôi có một báu vật. Không, thực ra nó đơn giản chỉ là một cuốn sổ đựng trong chiếc hộp đen. Tôi gọi như vậy vì sau bao lần chuyển nhà, hàng chục năm bôn ba đó đây, ngay thời khắc khốn cùng nhất ba cũng chưa từng để mất nó. Tôi cố gặng hỏi thì ba tôi liền lảng đi. Cách ông nâng niu trân trọng nó càng khơi dậy tính hiếu kì, tò mò của tôi. Năm mười tuổi, dù không được phép, tôi vẫn lén mở cuốn sổ ra xem. Tôi vô cùng kinh ngạc khi hầu hết các trang đều dán kín những tấm ảnh chụp cùng một người đàn ông. Bộ quân phục cho tôi biết chúng được chụp khi ba tôi còn là một sĩ quan. Người trong ảnh là một người Mĩ trẻ, cao lớn rắn rỏi, cầu vai đeo lon sáng bóng, mái tóc vàng óng và đôi mắt màu xanh lơ. Từ thuở ấy, tôi đã hiểu vì sao mẹ bỏ đi bao năm mà ba tôi không đi bước nữa, vì sao ánh mắt ba luôn nhìn xa xăm, vì sao ba giật mình mỗi khi tôi hát lên một ca khúc tình cảm Tiếng Anh nào đó. Có lẽ, đôi mắt xanh lơ trong ảnh kia chính là nỗi ám ảnh lớn nhất trong cuộc đời của ba tôi. Trang cuối cuốn sổ, chỉ ghi ngắn gọn một cái tên. James Harris Lời tác giả: Người viết nhỏ tuổi, tập tành viết lách. Chân thành mong mỏi được ủng hộ và góp ý. Xin cảm ơn!...

29 Chương: 2
Lá Phong Mãi Mãi Vàng

Lá Phong Mãi Mãi Vàng

Tomato_Lee

Vào mùa thu năm ấy,dưới hai hàng phong rì rào theo tiếng gió,giữa con đường lát đá dẫn vào dãy phòng học,một bóng dáng nhỏ đang chạy vội,tay giữ lấy quai cặp như sợ trễ mất giây phút đầu tiên của năm học.Không kịp nhìn phía trước,cô bất ngờ đâm sầm vào người đang đi cùng chiều.Cú va nhẹ khiến cả hai khựng lại,Tịch Anh vội đứng dậy nhưng tay cô lại bị kéo về phía bạn học vẫn đang ngã ngồi ở đấy,một tiếng "keng" nhỏ vang lên-hai chiếc vòng tay đã móc vào nhau.Mặt kim loại hình chiếc lá phong khẽ đung đưa dưới nắng,phản chiếu một tia sáng mảnh.Nhịp tim cô vì giật mình mà đập liên hồi,nhịp đập ấy mãnh liệt đến mức người trước mặt cô-Hàn Dực Phong cũng có thể nhận ra.Đôi mắt trong veo của cô như tia nắng dịu mát của mùa thu thắp sáng khoảng tối trong anh.Giây phút ấy,anh dường như đã không phân biệt được thật giả,trái tim dường như đã đập lệch một nhịp.Cũng chính giây phút ấy,tia nắng thu ấm áp đã len lỏi,đánh thức chiếc lá phong bị vùi lấp giữa tầng tán tối,trở thành lý do níu lấy mùa thu....

14 Chương: 3