Kết quả tìm kiếm: "rillenium"
Tìm thấy 4,352 truyện tương tự
Ly Châu trên tay (ngocquynh520 convert)
Ly Châu trên tay - Phân Phân Hòa Quang Giới thiệu: DDiệp Ly Châu ngày thường Băng Cơ Ngọc Cốt, là mềm mại một mỹ nhân. Cập kê chi niên, nhưng không ai dám lên nghênh tiếp ở cửa cưới. Người người cũng biết, Diệp Ly Châu thể cốt yếu, đi hai bước đường đều muốn người khác giúp đỡ, Thừa Tướng lại là một nữ nhi nô, như vậy một bệnh mỹ nhân lấy về nhà, hơi phục vụ không được, nhất định sẽ bị lòng dạ ác độc tay đen tối Diệp Thừa Tướng giết đi. Diệp Ly Châu cũng rất phiền, thân thể của nàng càng ngày càng tệ. An tâm chờ chết thời điểm, có một đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa Tướng dao động. Người nam nhân kia ngọc thụ lâm phong, mạo nhược thiên nhân, chính là quá lạnh lẽo, nhìn về phía Diệp Ly Châu ánh mắt của cũng rất đáng sợ. Nhưng là, Diệp Ly Châu một khi tới gần người đàn ông này, thân thể ốm yếu liền khôi phục mấy phần, một khi người đàn ông này cách xa, nàng liền thở không nổi. Rốt cuộc có một ngày, Diệp Ly Châu rất có tâm cơ làm bộ ngã xuống, muốn tới gần người đàn ông này duy trì sinh mạng. Luôn luôn không sợ trời không sợ đất Diệp Thừa Tướng vội vàng níu lấy con gái của mình, ở nữ nhi bên tai nói nhỏ: "Đây là Nhiếp Chính vương, chính là mang theo mười vạn tới kinh hù dọa hoàng đế Tần vương, nữ nhi bảo bối ta tìm dịu dàng một chút , đừng tìm cái vị này Sát Thần." Sau lại, Nhiếp Chính vương đem làm bộ đáng thương tiểu Ly Châu đặt ngay tại trong lòng ngực mình: "Ngoan, gần thêm nữa một chút." Chỉ có Nhiếp Chính vương tự mình biết, hắn thích cái này tiểu mỹ nhân, t...
Truyện Không Tên
Chapter 1:Hạ Vân-Tôi Tôi là Hạ Vân,một con sói cô độc sống trong 1 khu rừng nguyên sơ ít ai lui tới và biết đến nó,bởi vậy ở đây tôi sống vô cùng yên bình cùng các loài thực vật như cây cỏ.Sự cô đơn và sợ hãi đang từng ngày gặm nhấm tâm hồn tôi đến cạn kiệt.Ở một nơi có ánh nắng chan hòa vào mỗi buổi sáng,dường như mang trong thâm tâm tôi một sự không màu,sự cô đơn đã làm tâm hồn tôi mục nát và dần trở nên điên loạn.Tôi đang quằn quại với những cơn co thắt do trực tràng bị bọn toán săn bắn trúng,ỉ ôi thật đấy!Loài người thật hung hãn và khốn khiếp,bọn khốn nạn đó đã cướp đi những người mà tôi yêu,những người mà tôi quý,dành cả sự lắng lo vỗ về.Tại chúng mà tôi mới phải cô độc tại chính nơi mà bản thân lớn lên,có biết bao kỉ niệm đẹp với những người thân yêuĐể rồi,mọi thứ thật đáng buồn,tất cả lại chìm sâu vào hố đen vô tận với những vòng xoáy vô hình trôi dạt vào thâm tâm non nớt của tôi.Đau buồn,bất lực đến kiệt quệ mà không thể,không thể thay đổi,không thể níu kéo người ở lại,không thể bảo vệ nơi mảnh đất cằn cỗi này nữa....Chuyển cảnh,tôi mở mắt mơ màng.Ôi!sao nơi này lạ quá,quái lạ,sao nhiều con người quá này.Tôi được đầu thai chuyển sinh ư,nghĩ rồi nhìn bản thân trong chiếc gương đặt bên trong cửa tiệm cạnh con đường mà tôi bị ngã.Hạ Vân tôi đây đang trong hình hài còn người,tôi đang có vạn câu hỏi vì sao mà chưa có thể giải đáp được.Nhưng khoan đã,chẳng phải từ giờ tôi chẳng còn phải cô đơn nữa sao,dù sao trong hình dáng con người để khám phá cũng không tệ...
Ý Niệm Hoài Nam
Yêu thầm là gì? Là khi ta dùng cả thanh xuân chỉ để nắn nót viết một cái tên lên trang giấy, để rồi khi người ấy lướt qua, lại hốt hoảng dùng tay che kín, như thể sợ bí mật ấy sẽ hóa thành cánh chim bay mất. Là khi ta thuộc lòng từng nhịp bước chân vang vọng nơi hành lang nắng cháy, nằm lòng từng thói quen hay sở thích nhỏ nhặt của người ta, nhưng khi đối mặt, một câu chào bình thản cũng bỗng chốc hóa nghẹn ngào. Là khi ta dốc cạn nỗ lực để bản thân trở nên ưu tú và rạng rỡ hơn mỗi ngày, chỉ mong một mai này, giữa vạn người tấp nập, ánh mắt người ấy sẽ vì ta mà dừng chân lại, dù chỉ là một thoáng chốc hư hao. ... Giữa những năm tháng thanh xuân nồng nhiệt ấy, có một người đã chọn cách giấu kín một hình bóng không thuộc về mình vào sâu trong miền ký ức. Tình yêu đó giống như một loại "ý niệm" lặng thầm mà bền bỉ, mộc mạc mà sâu nặng, trôi theo dòng thời gian mười năm chẳng hề phai dấu. Khi những đường thẳng vốn dĩ song song đột ngột rẽ hướng để giao cắt nhau, liệu "ý niệm" ấy có đủ sức mạnh để dệt nên một chương mới cho định mệnh? Hay đến cuối cùng, yêu thầm vẫn chỉ là một bản tình ca không lời, thanh âm ấy vĩnh viễn chỉ mình cô nghe thấy, mình cô nâng niu giữa những khoảng lặng của cuộc đời? Một câu chuyện yêu thầm, Nam bác sĩ × Nữ trưởng nhóm bộ phận nhân sự Tác giả: morriilinie22 Truyện mình chỉ đăng tải trên một nền tảng duy nhất là Wattpad, và chỉ với mục đích giải trí. Hy vọng được mọi người đóng nhận....
Ẩn dục gl ( bách hợp abo )
Ẩn dục gl ( bách hợp abo ) Tác giả Nửa đời hoa mộc Tiết mộng hoan cảm thấy nhà mình lão cha cho chính mình tên này xem như lấy đúng rồi, mười tám năm phồn hoa phú quý, chung quy là trong mộng tham hoan một hồi, lão cha trốn thuế đút lót, bị bắt vào tù, trong nhà tài sản tất cả sung công, nàng cơ hồ có thể thấy nàng nửa đời sau nhân sinh chỉ có lạn thấu hai chữ nhưng hình dung, như thế còn chưa tính, kia háo sắc lão cha còn cho nàng lưu lại chỉ biết tham mộ hư vinh, thân kiều thể quý tiểu mẹ, tay không thể vai không thể khiêng, còn tổng muốn người hầu hạ, lại thích làm trời làm đất, nũng nịu mà trang nhu nhược, cũng không biết nhà mình kia 250 (đồ ngốc) lão cha coi trọng nàng cái gì. Nguyên bản trong nhà một phá sản, lão cha bỏ tù, nàng liền tính toán một phách hai tán, ai lo phận nấy, nề hà kia nữ nhân bụng còn hoài một cái, "Hoan hoan, ta mang thai, không thể làm việc nặng......" "Hoan hoan, nơi này khí vị quá khó nghe, hơn nữa lại dơ lại tiểu, ta không nghĩ ở nơi này......" "Hoan hoan, ta là thai phụ, yêu cầu hảo hảo bổ thân thể, ngươi cũng đừng ăn, ngươi tuổi trẻ, lại là Alpha, khẳng định khiêng được đói đi......" Tiết mộng hoan trực tiếp xốc chăn, đem trên giường ỏn ẻn pháp ra lệnh người một phen ngăn chặn, "Ngươi còn biết ta là Alpha, vậy ngươi mỗi ngày ăn mặc như vậy đơn bạc bại lộ ở trước mặt ta lúc ẩn lúc hiện làm gì!" Vân lạc mở to kia đầy nước mắt hạnh ngây ra như phỗng mà sững sờ ở tại chỗ, nàng nhưng không nghĩ tới vị này ngày thường đối chính mình vạn phần ghét ngại tiện nghi nữ nhi, sẽ đối nàng khởi tâm tư. Dùng k...
LINGORM-Cánh Chim Trắng Giữa Đêm Đông
Có những cuộc gặp không đến bằng tiếng gọi, mà bằng sự im lặng kéo dài quá lâu. Họ bước ngang đời nhau như hai vết nứt song song từng rất gần, rồi trượt khỏi nhau bởi một biến cố không ai đủ sức giữ lại. Khi quay về, mọi thứ đã đổi khác: người từng rực rỡ thì học cách sống cẩn trọng, người từng kiên định thì khoác lên mình lớp lạnh lùng của một kẻ sống sót. Thời gian không xóa đi điều gì. Nó chỉ dạy con người cách che giấu. Những năm tháng tưởng đã khép lại vẫn nằm nguyên đó, trong một quán cà phê không biển hiệu phô trương, trong một hình xăm giấu sau gáy, trong ánh nhìn lướt qua mà tim phải gắng sức mới không vỡ vụn. Họ nhận ra nhau không phải bằng khuôn mặt, mà bằng cảm giác quen thuộc đến tàn nhẫn - thứ chỉ xuất hiện khi một người từng là cả thế giới của mình, rồi biến mất. Có những nỗi yêu không cần lời xác nhận, vì nó đã được sống sót qua chờ đợi, mất mát, và những năm tháng tin rằng đối phương không còn tồn tại. Câu chuyện này không kể về việc yêu lại từ đầu. Mà là học cách ở lại sau khi đã mất nhau quá lâu, và biết rằng nếu bước thêm một bước nữa, sẽ không còn đường lùi. Giữa những khoảng cách không ai dám chạm, họ phải tự hỏi: liệu tình yêu còn đủ sức níu một người đã quen sống một mình và liệu có ai dám chọn ở lại, lần này không vì nghĩa vụ, không vì hối tiếc, mà chỉ vì yêu. "Có những người không yêu để có nhau, mà yêu để kéo nhau trở về từ cái chết." "Và mùa đông dài nhất đời Orm, cuối cùng cũng tan mang theo hơi ấm của Ling" @K...
Lam Hạ
Hoàng Long tìm thấy mình ngẩn ngơ ngồi nhìn sơn tra rơi đầu ngõ. Tuổi trẻ ai cũng có quyền ngây dại, mà ngây dại tuổi đầu đời cậu dành hết cho những cánh hoa ấy mất rồi, những cánh hoa rơi trên vai anh. Ngây dại trôi theo cơn gió mát hiếm hoi của mùa hạ đi đâu mất, mặc cậu đã cố níu tay nắm giữ. Chút ít còn lại, Hoàng Long của tuổi trưởng thành đáng ra nên thả bay, nhưng cậu lại dùng nó để vấn vương ai đã cạn tình. Có người nói đơn phương là chuyện của một người, điều này khiến cậu gật gù công nhận. Chuyện Hoàng Long yêu Tuấn Huy là chuyện của con tim cậu, đau đớn cũng là mình cậu tự rước lấy, chẳng ai có quyền trách anh cả. Hoa sơn tra ngừng rơi, nhưng cậu chẳng thể ngừng ngây dại....
Đừng Hẹn Ước :)
Tình yêu của cô dành cho anh xuất phát từ cả con tim dại khờ. Tình yêu của anh ngăn cách bằng cả mối thù sâu nặng.. Anh đã không thể nhận ra tình yêu của mình cho đến lúc tự tay huỷ đi mọi thứ thuộc về em :) Dù cố vươn tay cũng không thể níu giữ em được nữa! Nắng tắt, gió thôi lượn lờ, cả thái dương cũng buông xuống cùng em :)...
THANH XUÂN NĂM ẤY
Có những con người có lẽ cho đến cuối cuộc đời bạn cũng không thể gặp được nhưng họ lại theo bạn suốt thời thanh xuân, suốt một đời, là tất cả với bạn. Bản thân tôi không phải người yêu hay thích ai đó ngay từ lúc bắt gặp. Tôi thích người, ủng hộ người không phải chỉ vì người đẹp, người nổi tiếng,... mà vì đơn giản người chính là người thôi. Nhiều lần ấy năm, tôi tự hỏi vì sao tôi vẫn chỉ thích người, nhiều năm như thế mỗi ngày lại càng thêm yêu người hơn. Thanh xuân đi nhanh lắm, cố níu cũng không thể quay lại. Thôi thì cứ sống hết mình, trở nên điên loạn rồi làm điều mình thích. Xem người ấy là là thanh xuân tươi đẹp, là cả thế giới....
Hai lần gặp gỡ - Đinh Mặc
Số phận - tựa như vòng tròn vô hình - đã trói họ lại với nhau như thế. Nàng - vẫn tưởng như trái tim đã bình lặng sau khi mối tình đầu tan vỡ, lại không ngờ số phận nghiệt ngã khiến nàng gặp anh, yêu anh - người nàng không nên yêu. Anh - vẫn đau đáu vì quá khứ ngủ quên của mình, vì nỗi buồn không sao gọi thành lời, trốn chạy tình yêu của nàng, để đến khi đi tới tận cùng ánh sáng mới nhận ra - anh còn nợ nàng một câu: "không phải không yêu". Cậu - đau khổ khi tình thân dần biến thành tình yêu, khi hờn giận trở thành cuồng nộ, đánh đổi tất cả chỉ để níu lấy một ánh mắt, để rồi khi có được lại cay đắng nhận ra: 'nàng' ... đã không còn là nàng nữa. Tôi đã quên mất thời gian và tên tuổi Quên mất quá khứ và hiện tại Quên mất hạnh phúc và đau khổ Cũng quên mất yêu thương...
Ký ức pha lê
Đau đớn..mệt mỏi...tôi chìm vào chuỗi cảm xúc tiêu cực, chúng nuốt trọn lấy tôi vào hố đen không đáy, ăn lấy tôi, mài mòn tâm trí lẫn thể xác. Không một ai chia sẻ, lắng nghe, tôi mệt nhoài níu kéo hư không, cho đến khi tìm thấy một đôi tay, kéo tôi khỏi vũng bùn đáng sợ. Anh đến với tôi chẳng phải duyên nợ, vốn chỉ là kẻ qua đường trong phút chốc, song tình cảm lại dày vò đôi ta, kéo những hỗn độn cảm xúc thành sợi tơ duyên, mỏng manh nhưng liệu có chắc chắn ? Tình cảm hay tình yêu ? Hạnh phúc hay đau khổ ? Vốn chỉ là một kết cục mà thôi P/s: mình nghĩ đây là câu chuyện có thể khiến bạn khó hiểu đôi chút bởi mình đào sâu vào cảm xúc của nhân vật " tôi " nhé. Vì là lần đầu viết, mong mọi người góp ý nhé...
Bỏ Lỡ Nhau Một Kiếp
Có những tình yêu sinh ra để tỏa sáng, nhưng lại bị bóng tối vùi lấp. Có những lời thề hẹn chưa kịp giữ trọn, đã hóa thành giọt máu và nước mắt. "Bỏ Lỡ Nhau Một Kiếp" là câu chuyện về Minh Triều và Hàn Vũ - hai chàng trai yêu nhau, nhưng tình yêu ấy không được chấp nhận. Họ giấu giếm cha mẹ, chống chọi với định kiến, cố gắng níu giữ lấy nhau giữa bão tố dư luận. Nhưng khi bí mật vỡ lở, cái giá phải trả quá lớn. Họ chọn cách yêu đến tận cùng, rồi rời đi trong tuyệt vọng. Đây không chỉ là một bản tình ca bi thương, mà còn là hồi chuông thức tỉnh: định kiến có thể giết chết một tình yêu, thậm chí cả một sinh mệnh. Và nếu có kiếp sau... Họ nguyện gặp lại, trong hình hài khác, ở một thế giới khác - nơi tình yêu không còn bị ràng buộc bởi ánh nhìn cay nghiệt....
[Đam Mỹ] Thanh Xuân Có Anh
Trương Quan Lục: thiếu gia nhà giàu có quyền có tiền có mọi thứ, tính tình khá trầm lặng nhưng lại cực kì dịu dàng ấm áp với người mình yêu, anh muôn có gì đều sẽ dùng mọi cách để có bằng được chẳng hạn như tình yêu của người anh thầm thích lâu nay Hoàng Tiểu Mẩn: cậu học sinh gương mẫu, tính tình hoà đồng nhẹ nhàng đáng yêu, con nhà bình dân, vô tình được thiếu gia để mắt rồi dần trở thành tiểu bảo bối được thiếu gia nâng niu trong tay Câu chuyện kể về mối tình nhẹ như gió nhưng sâu đậm có thể là cả đời không thể thay đổi nữa , câu chuyện giữa Trương Quang Lục và Hoàng Tiểu Mẫn , từ học sinh họ yêu nhau đến khi là sinh viên và cả sau khi trưởng thành vẫn bên cạnh nhau , được ủng hộ của 2 gia đình , lúc đầu là một tình yêu nhẹ nhàng sau đó gặp những biến cố xảy ra trong cuộc sống nhưng trải qua tất cả họ vẫn ở lại bên nhau yêu nhau ........
Chúng ta đúng hay sai?
Đây là bản tóm tắt thông tin về một câu chuyện có tên "Chúng ta đúng hay sai?" thuộc thể loại LGBTQ, với các thông tin chi tiết về nhân vật và bối cảnh như sau: Thể loại: LGBTQ. Tên truyện: Chúng ta đúng hay sai? Tag (thẻ): Yêu thầm, Boy love, loạn luân. Nhân vật chính: Pond Naravit (Top 9): Tính cách: Trầm lặng, trưởng thành, lạnh lùng nhưng cũng nũng nịu với em trai. Thân phận: Con của người sở hữu công ty top 1 thế giới, là thiếu gia và người kế thừa công ty. Phuwin Tang (Bot 9): Tính cách: Hoạt bát, hồn nhiên, đôi khi cũng bướng bỉnh, rất yêu quý anh trai, coi anh là người gần gũi và quan trọng nhất. Thân phận: Là đứa trẻ mồ côi bị bố ruột bỏ rơi, luôn khao khát có một gia đình hạnh phúc. Được gia đình anh trai nhận nuôi vào lúc 9 tuổi...
VẾT MƯA TRONG EM (Tựa phụ: "Yêu em là căn bệnh không thuốc chữa")
Sau cú va chạm kinh hoàng cướp đi người mẹ thân yêu, Tiêu Hy - CEO trẻ tài năng của MediGroup - chỉ còn là cái xác không hồn bị nhốt trong căn phòng sang trọng nhất Bệnh viện Đông Dương. Những viên thuốc chống trầm cảm và bàn tay lạnh giá của Diệp Vấn - vị bác sĩ tâm lý xinh đẹp - là thứ duy nhất níu cô lại với thế giới này.* *Nhưng liệu tình yêu có đủ sức cứu rỗi một tâm hồn đã vỡ vụn? Khi sự thật về vụ tai nạn dần hé mở, khi ranh giới giữa bác sĩ và bệnh nhân bị xóa nhòa bởi những đêm mưa trộn lẫn mồ hôi và nước mắt, cả hai sẽ phải đối mặt với câu hỏi: Yêu nhau là cách duy nhất để hàn gắn, hay chính là liều thuốc độc khiến vết thương không bao giờ lành?* *Và rồi... chiếc hộp thuốc rỗng cuối cùng sẽ nằm trong tay ai? ...
XXXVerse: To Where They Exist
Trong một vũ trụ nơi Vận Mệnh được dệt bằng Hư Vô và ký ức có thể bị xé vụn, một người đàn ông mang tên Charles đi xuyên qua những thế giới đổ nát để níu giữ sự tồn tại mong manh của người mình yêu - Nicole. Giữa lằn ranh của thần thánh và con người, Khách Vô Danh xuất hiện như kẻ chứng giám cho những bi kịch lặp lại, nơi cái giá của hy vọng là thời gian, linh hồn và cả bản ngã. Khi vòng lặp được khởi động lại, ký ức bị phong ấn, và một Cuộc Chiến Chén Thánh mở màn, tình yêu, số phận và Hư Vô va chạm dữ dội, buộc các nhân vật phải đối mặt với câu hỏi tối hậu: điều gì khiến một con người thật sự "tồn tại"? *Note: Truyện có sử dụng AI để viết! Hãy cân nhắc trước khi đọc!...
Nũng Nịu Mùa Hè
🌸 Thông tin cơ bản: Tên truyện: Nũng Nịu Mùa Hè Thể loại: Thanh xuân vườn trường, ngôn tình, hiện đại, có yếu tố ngược cả nam chính và nữ chính, nhân vật phụ cũng khônc ngoại lệ, nhiều nhân vật phụ và cặp phụ. Kết thúc: có Ge (Good ending), He (happy ending) và cả kết Se (sad ending) (cặp chính kết Ge nhaa) Không phản cảm, viết tinh tế, có cảm xúc. 💑 Nhân vật chính: Nữ chính: Bạch Tư Tuyết Sinh ngày: 12/10 Cung hoàng đạo: Thiên Bình Gia đình khá giả, mẹ là giáo viên dạy văn - bố là kiến trúc sư. Tính cách: Học giỏi, dịu dàng, hơi rụt rè, sống nội tâm, được gia đình yêu thương. Ngoại hình: Tóc dài buộc cao, vóc dáng nhỏ nhắn, đồng phục gọn gàng, nét đẹp thuần khiết, dễ gây chú ý. Nam chính: Lục Hạo Thiên Sinh ngày: 11/11 Cung hoàng đạo: Bọ Cạp Xuất thân con nhà giàu, học bá khối tự nhiên. Tính cách: Điềm đạm, thông minh, lạnh ngoài - ấm trong, ít nói, kiêu ngạo nhưng có nguyên tắc và bản lĩnh. Ngoại hình: Cao ráo, ánh mắt đen láy, gương mặt tuấn tú. 👥 Nhân vật phụ nổi bật: Trần Dịch Phong Sinh ngày: 28/2 Cung hoàng đạo: Song Ngư Gia đình danh môn vọng tộc, có truyền thống học thuật và giáo dưỡng. Tính cách: Lịch thiệp, có chiều sâu, hay trêu ghẹo nhẹ, đôi lúc khó đoán, thân với Hạo Thiên. 💞 Các yếu tố nội dung: Cặp chính (Tư Tuyết - Hạo Thiên) gặp nhau tình cờ, bắt đầu từ cảm giác nhẹ nhàng và xa cách, dần trở nên gắn bó. Có yếu tố ngược tâm: hiểu lầm, cách biệt, tổn thương tình cảm, nhưng không quá nặng nề đến mức tuyệt vọng. Có nhiều cảnh gần gũi (skinship): nắm tay, ôm, tựa...
Sự Sống Lại Của Kaneki Ken
Tác giả: Ngư Nguy Tình trạng: Hoàn thành Tổng chương: 705 chương Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Manga anime , Trọng sinh , Cường cường , Hỗ công , Hoán đổi linh hồn , Nhiều CP , Duyên trời tác hợp , Kim Bảng 🏆 , 1v1 , Tokyo Ghoul Sau khi sống lại, bạn muốn làm gì? Có người chọn cách làm giàu, có người chọn cách níu kéo tình yêu. Nhưng Kaneki Ken lại rất hài lòng với hiện tại. Đối với cậu, có thể làm một người bình thường chính là niềm hạnh phúc lớn lao nhất. Đời này, cậu quyết tâm trân trọng mạng sống và tránh xa mọi hiểm nguy. Thế nhưng, khi những tai nạn ngoài ý muốn liên tiếp ập đến, cậu hoang mang nhận ra: Tại sao bản thân mình lại còn "không giống con người" hơn cả kiếp trước thế này? Hình như có gì đó sai sai ở đây thì phải... #Góc bóc phốt bé thiên sứ Kaneki nỗ lực chống lại số phận nhưng cuối cùng vẫn sa chân vào con đường không lối thoát# ##Hành trình nỗ lực vươn lên của Độc Nhãn Vương## 【Ghi chú của tác giả】 【Cặp đôi chính: Kaneki Ken x Tsukiyama Shuu.】 • Nhân vật chính không phải là con người. • Truyện viết về việc sống lại ở một thế giới song song giao thoa nhiều bộ anime, không phải thế giới trong nguyên tác. • Truyện tập trung vào cốt truyện, khai thác bối cảnh thế giới là chính, tình cảm chỉ là tuyến phụ. Những ai chưa từng xem nguyên tác vẫn có thể thoải mái lọt hố. • Đây là một câu chuyện đầy nỗ lực và truyền cảm hứng về hành trình vươn lên thành Vua. Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Kaneki Ken (Washuu Ken). Nhân vật phụ: Tsukiyama Shuu, Nagachika Hideyoshi, Arima Kishou, Kamishi...
[Lichaeng] Dữ Liệu Trái Tim
Dữ Liệu Trái Tim Em là ánh sáng mềm, Soi vào lòng tối đêm. Lời em như dịu êm, Gọi tim cô thức thèm. Một giấc mơ thần tiên, Cô nguyện chẳng muốn quên. Bàn tay nắm chặt nhau, Tựa vai giữa muôn màu. Thế giới này hư ảo, Nhưng tình cô thật sâu. Em cười như nắng thấu, Rọi sáng đời cô lâu. Gió lạnh về đâu đây, Bóng hình em nhạt phai. Cô níu từng tháng ngày, Sợ em xa tầm tay. Thế giới này đổi thay, Sao tình em lung lay? Mắt em giờ lạ xa, Tim cô đau vỡ òa. Mọi ký ức đã nhòa, Chỉ còn sóng dữ xô. Cô cố giữ lấy em, Nhưng bàn tay trống rỗng. Tên em trên mã lặng, Tim cô lạnh hơn băng. Màn hình xanh vô tận, Xóa tan giấc mơ hồng. Cô gọi tên em mãi, Chỉ vọng tiếng trống không. Đêm nay cô vẫn mơ, Bàn tay siết không rời. Dù thế gian lạc lối, Tình cô vẫn chẳng vơi. Một tình yêu ảo ảnh, Nhưng vĩnh viễn không phai....
Anh ấy đã có người anh ấy thương(P1)
Đã lâu họ không nói chuyện với nhau. Cô biết cô đã lừa dối anh nhiều chuyện, dù vô tình hay cố tình. Nhưng việc anh là người cô thương, mãi không bao giờ thay đổi. Cô biết, bây giờ anh không còn quan tâm cô nữa, cũng không còn để ý đến cô. Chút tình cảm anh ấy có với cô trước kia, đôi khi như một cơn gió. Biết là gió, nhưng cô vẫn quơ qào níu giữ để rồi nhận lại chỉ là nỗi đau. Cô vẫn đều đặn vào tường facebook anh mỗi ngày chục lần. Nhìn nick anh sáng mỗi đêm. Dù cho có là 3 giờ sáng, nếu thấy nick anh vẫn sáng thì cô vẫn không dám ngủ. Cô sợ anh cô đơn một mình, cô lo lắng không biết anh đang âu lo chuyện gì mà giờ này còn chưa ngủ? cô lo lắm! Hôm đó, vẫn là những thói quen đó, cô vẫn đều đặn dõi theo anh. Và rồi cô nghe được tin, anh đã có người yêu. Chắc chắn là cô rất sốc, cô không tin vào mắt mình. Người yêu anh chính là cô gái anh nói anh thích nhưng anh không yêu đâu mà lo, anh đã từng nói với cô trước kia.....











![[Đam Mỹ] Thanh Xuân Có Anh](https://truyen2u.com/images/cover/409603478-256-k895394.jpg)






![[Lichaeng] Dữ Liệu Trái Tim](https://truyen2u.com/images/cover/389830142-256-k510821.jpg)
