(shinshi) cô giáo à! anh yêu em
ai là fan ran thì vui lòng đừng đọcnếu không tốn công mình xây thêm mấy căn biệt thự thì phiền lắm!😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅…
ai là fan ran thì vui lòng đừng đọcnếu không tốn công mình xây thêm mấy căn biệt thự thì phiền lắm!😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅😅…
Tình yêu đơn phương của tớ gửi lại chút dư vị ở đây, thời gian trôi nhanh quá nhanh như nụ cuời của cậu vào chiều mùa đông tháng 11 năm đó vậy người tôi yêu 5 năm à.…
Tình chưa ngọt đã vội tànNgười vừa thương đã vội xa…
Có chàng khờ lặng lẽ làm thơ...Trót dạ ngẩn ngơ tặng cho người....Rồi ai vô tình đem rao bán....Để vầng thơ lạc, tim bơ vơ.....…
Tác giả: B.R.O. GroupBản quyền thuộc về tác giả, mình chỉ scan truyện. Chúc mọi người đọc truyện vui.…
Giữa mùa đông Thụy Điển, Elina và Adrian gặp nhau như một lần tình cờ - nhưng mang theo nhiều hơn một cuộc gặp.Không ràng buộc, không lời hứa, chỉ là những khoảnh khắc dịu dàng đủ khiến cả hai không thể quên."Em Có Còn Nhớ Mùa Đông Ấy?" là câu chuyện về những người lặng lẽ bước vào đời nhau - rồi để lại những mùa tuyết không còn rơi như xưa.…
Những câu chuyện của tôi và những người bạn trong tháng năm học trò.Không chỉ là những câu truyện,mà còn là kí ức,là kỉ niệm của tuổi thơ êm đềm.Thời gian cập nhật không xác định,thời gian hoàn không xác định.…
Một phần nào đấy mình đã lồng ghép câu chuyện đời thực của mình vào. Mong là các bạn có thể đọc và thích nó.CÓ LẼ LÀ HE :))…
Một câu chuyện không ngắn không dài về lứa tuổi học trò và chắc sẽ không dùng từ ngữ hoa mỹ mà bám sát lứa học sinh bây giờ…
Hmmmm.. ko bt nói sao nữa, nói chung là cứ đọc đi :>…
Trong mắt người đời, Cố Ngôn là đóa hoa cao lãnh của giới pháp y: sạch sẽ đến mức cực đoan, nguyên tắc đến mức vô tình. Anh chưa từng để bất kỳ ai bước vào thế giới cô độc của mình, cho đến khi Thẩm Hạ xuất hiện.Cô không phải là đóa hoa yếu đuối cần che chở. Cô là một chuyên gia tâm lý tội phạm đầy bản lĩnh, dùng trí tuệ để đối đầu với cái ác. Nhưng khi bóng tối của một tổ chức tội phạm bao trùm lấy cô, đẩy cô vào tầm ngắm của những họng súng bắn tỉa, Cố Ngôn đã phá vỡ mọi nguyên tắc của mình.Từ những màn đối đầu gay gắt về chuyên môn đến những cái chạm tay vô tình trong nhà kho cũ dưới cơn mưa tầm tã , tình yêu của họ nảy nở trên ranh giới sinh tử.Một vụ án mạng kỳ lạ. Một quá khứ đau thương cần được vùi chôn. Và một tình yêu tựa như ly cà phê đen đậm đặc phủ kem: Đắng chát vì hiểm nguy, nhưng ngọt ngào đến tận giọt cuối cùng.…
6 cô nàng hoàng đạo hot girl khối 10, đủ tính cách năng động, hiền lành, lạnh lùng, dễ mến, tỉ mỉ, nghịch ngợm nhưng tất cả đều tinh ranh, quỷ quái, đã nhiều phen làm cho câc giáo viên khốn đốn.Trong 1 chuyến tham quan của trường, các nàng đã đi chung với 6 chàng hot boy khối 11. Họ chơi chung với nhau và dần dần nảy sinh tình cảm.Thế nhưng.....liệu Mộc Ly, Bảo Hoàng và các nam nữ phụ còn lại có để cho các cuộc tình của họ xảy ra êm ái như thế.ĐỌC THÌ BIẾT…
Cô 18 tuổi thì anh 30 _ lần đầu gặp, cô đang hoang mang giữa một nứơc xa lạ còn anh tưởng nhầm cô là "điệp viên" của mẹ Cô 19 tuổi thì anh 31 _ cô làm quen đựơc cuộc sống và cởi mở mình hơn rồi anh nhận ra anh múôn đựơc bảo vệ cô, đựơc ở bên cô Cô 20 tuổi thì anh 32 _ cô yêu anh và cô không quan tâm khoảng cách 12 tuổi kia nhưng nó lại làm anh tự ti về bản thân Một câu chuỵên nhẹ nhàng xoay quanh giữa cuộc sống hằng ngày của cô gái du học sinh và anh chàng ế vợ .…
Nhằm tên truyện chăng????? Xl nha nhằm đấy nên đọc đừng quan tâm tựa nha sẽ hay hơn.…
Có thể xem đây là một quyển nhật kí ghi lại những câu chuyện vui buồn lẫn lộn của cô nàng Tư Hạ - chính là nhân vật "tôi" và người bạn đời của mình - bác sĩ Chấn Đông.Mọi người hãy ủng hộ nhé 🥺…
Là câu chuyện về tình yêu học sinh cấp 3 bình thường. Câu chuyện khá thực tế và nhẹ nhàng…
Đây là câu chuyện xoay quanh giữa tôi và 1 cô bạn cũ của tôi, tôi viết với tư cách như là đang tâm sự bày tỏ trên đây vì tôi thấy nó an toàn..…
Trích đoạn 1:Nằm lim dim trên mặt bàn nhìn Khoa, nó thấy Khoa đang giải đề tiếng Anh thoăn thoắt. Cái cậu này...có bằng IELTS cao trót vót rồi mà vẫn cố gắng tới vậy. Mà cũng phải, có bao giờ nó thấy cậu không cố gắng đâu. Cái gì cũng cố, cố học, cố chơi thể thao, hoạt động ngoại khóa, cố ăn, cố giao tiếp, cố cả cười. Đấy vừa nói xong, Khoa quay sang nhìn nó, nở một nụ cười ấm áp như mọi khi:"Đan nghĩ gì mà nhìn tao lâu vậy?""Không có gì, chỉ thắc mắc Khoa có bị lập trình trước không?"Trích đoạn 2:Bức thư chỉ vỏn vẹn 2 dòng:You.You are my good days. Hít một hơi thật sâu, tôi dụi đầu vào lòng Khoa. Hương nước hoa hòa lẫn với mùi nước xả nhàn nhạt, thấm trọn cảm xúc của tôi. Khoa choàng tay ôm tôi, không nói gì cả. Mãi một lúc sau, tôi mới ngẩng lên nhìn Khoa, anh nhìn tôi cười hiền. Nụ cười không còn gượng ép như trước. "Cảm ơn anh vì đã thành thật với cảm xúc của mình"Mắt anh hơi giãn, anh nhìn tôi ngạc nhiên rồi lại kéo tôi vào lòng."Anh đã từng nghĩ là mình không thể, cảm ơn em"…
Từ lúc bắt gặp cậu trong chiếc áo dài năm đó, tôi đã nói với lòng mình sẽ không bao giờ quên được cậu, dẫu cho cậu không còn ở bên cạnh tôi nữa. Tôi vẫn vạn lần nhớ cậu.…