[ hoonkeon] Anh cùng nhóm thích tôi , phải làm sao?
Nhiệm vụ được giao đã hoàn thành nhưng ...Hình như anh ấy thích em rồi, phải làm sao đây?…
Nhiệm vụ được giao đã hoàn thành nhưng ...Hình như anh ấy thích em rồi, phải làm sao đây?…
vì hóa mà đến với nhau27/07/2023…
Hy ơi, bao giờ Hy mới biết?…
"Từ bao giờ mà mày nghe mấy thể loại nhạc ngôn tình sến súa thế?""Cái gì đây? Mày thích làm bánh từ bao giờ? Khai mau!"Mọi câu hỏi, đều chỉ có một câu trả lời"Từ khi mà tao yêu Taerae"cp : JunRae, Junhyeon!Top, Taerae!BotNO SWITCH🙏…
thằng hoàng là bạn thân , siêu bạn thân của kiến huy…
Kỳ nghỉ hè, Minh Hạnh đến thị trấn Đường Lí làm giáo viên.Bị tên côn đồ trong trấn dây dưa.Bản tính của Trình Phóng vốn dĩ huênh hoang ngông cuồng, tiếng xấu đầy mình, lại không làm việc tốt bao giờ.Nhưng mỗi buổi sáng, anh đều đưa cô đến trường, vì cô mà sửa lại con đường đi học, vì cô mà mỗi tối xách theo ngọn đèn chờ cô về nhà.Minh Hạnh hết trốn lại tránh.Thiếu niên cực kỳ lưu manh ngồi trên lan can, lạnh lùng nhìn cô rồi cười:"Biết em ghét bỏ ông đây rồi, em làm như ông thèm em lắm nhỉ!"Mãi đến một đêm mười lăm trăng rằm, Minh Hạnh mặc một bộ đầm trắng, mở cửa phòng anh ra.Nơi đáy mắt của cô là sự dịu dàng, ánh trăng mạ lên người cô một tầng ánh sáng mềm mại. Cô nhìn anh, sợ sệt nói -…
Đường nhỏ có cậu đi cùng.…
Từ ấy trong tôi bừng nắng hạMặt trời chân lý chói qua tim.…
❄️Lần thứ hai mươi ba phép màu cho ta gặp nhauKim Kwanghee từng hỏi Jinseong rằng"Em có biết nhà là thế nào không?""Mấy cô bảo rằng nhà là nơi có người em thương ở cùng em ạ"…
viên minh châu được phạm thiên nâng niu.*ý tưởng truyện mình lấy từ tác giả @flxinh 💓…
nghe bảo kim châu huân với nghiêm thành huyền lại đánh nhau để giành người đẹp…
Trong một hoa viên lớn, phía dưới 1 gốc cây cổ thụ cảnh có cô bé xinh xắn với đôi má phúng phính đang ngồi trên thảm cỏ tựa lưng vào thân cây vuốt ve một con mèo lông trắng như tuyết.. -Băng nhi!! lát có thấy anh hai hỏi anh thì không được nói anh trốn sau bụi cây nha! ! Ngoan mai anh xin tiền mẹ mua kẹo cho em. Nhận được cái gật đầu của đứa em gái cậu bé có gương mặt tuấn tú mang nét tà mị hí hửng núp sau bụi cây. Một lúc sau , một cậu bé cũng bước tới chỗ cô bé đang ngồi gương mặt cậu bé giống y trang cậu bé lúc nãy nhưng cả người toát ra vẻ lạnh lùng khí chất cao quý lại âm lãnh... cậu rút ra 1 cây kẹo dơ ngay trước mặt cô bé: -Băng nhi!! Nói cho anh hai biết Vũ đang trốn ở đâu?? cây kẹo này sẽ thuộc về em.. Cô bé chớp chớp mắt nhoẻn miệng cười tươi chỉ về phía bụi cây rồi chộp nhanh cây kẹo.. Cậu bé bị túm cổ áo lôi ra miệng hét lên: -Băng nhi!! em bán đứng anh vì cây kẹo ư?? anh cũng hứa cho em kẹo mà.. Cô bé gái nở nụ cười ánh mắt loé lên tia giảo hoạt vừa mút kẹo vừa chu môi nhỏ lên về phía anh của mình: -Em không có!! Anh bảo không được nói chứ không cấm em chỉ cho nên em đã giữ lời hứa mai anh phải mua kẹo cho em không em méc mẹ.. cậu bé nào đó sau khi nghe câu trả lời của em gái thì nín thinh đau khổ.. ở gần hoa viên có một cặp đôi đang đứng nhìn về phía lũ trẻ, cô gái xinh đẹp tựa trên lồng ngực người đàn ông khẽ thì thầm: -Con gái em giống ai mà thực gian xảo a"! Người đàn ông khẽ cười giọng đầy sự cưng chiều nhéo mũi cô nói: -Giống con mèo nhỏ của anh..…
Todoroki tin rằng người ta sẽ mang thai nếu nắm tay nhau. Còn Bakugo thì yêu cậu nhiều đến mức chẳng thể phản đối bất cứ điều gì cậu nói ra.…
tên : 【周温】弟媳nguồn lofter…
chỉ là chút thắc mắc theo anh rối bời…
hành động trong truyện được lấy từ chính bản thân mình.…
Khi kim đồng hồ đang chậm rãi tiến về số 12. Ngay khoảnh khắc đó đôi bàn tay hơi run lên vì lạnh của tôi bỗng chốc ấm lên bởi cái đan tay khẽ khàng của Quân Trần . Trong tôi như có gì đó sôi sục, trước khi đếm ngược kết thúc Quân khẽ nở nụ cười giao tầm mắt với tôi, nói : _"Năm cũ sắp qua, năm mới sắp đến, nhưng điều duy nhất tao không muốn bỏ lại phía sau chính là Kẹo. Tao không muốn làm bạn với Kẹo nữa, sau khắc giao thừa này, cho phép tao được bên Kẹo với tư cách là người yêu nhé?" Tim tôi đập chệch đi một nhịp rồi đột ngột đánh trống liên hồi, khoảnh khắc này giao thừa với tôi không còn quan trọng nữa. Tôi đã ở trong vòng bạn bè của Quân và tên chúng tôi vẫn luôn song hành không rời. Tôi khẽ mỉm cười, nói : _"Nếu tao từ chối thì sao?" Quân sững người, ngắm nghía bàn tay dần ấm lên của hai chúng tôi, khẽ nói : _"Thế tao phải dấu Kẹo đi khi nào Kẹo đồng ý thì thôi. Tránh mấy oắt con đến gần" Tôi bật cười, tiến đến ôm Quân, thì thầm: _"Chào anh, người yêu đầu tiên của em" Quân siết chặt vòng tay, đáp lại : _"Chào em, dù không phải tình đầu nhưng anh cam đoan đây là người cuối cùng anh yêu, Amor Meus" Tình yêu của tôi. Câu đáp lại của Quân vừa kịp thắp lên niềm hạnh phúc tột cùng trong tôi, thì cũng là lúc tiếng nổ đầu tiên của pháo hoa vang rền trên bầu trời đêm. Quân cúi đầu chạm nhẹ vào cánh môi tôi, đây không phải là một cái chạm môi e ấp, mà là một nụ hôn nồng nhiệt như muốn đuổi kịp sự hối hả của thời gian.…
"Người ta bảo rằng, không nên yêu bạn thân. Người ta cũng nói, yêu một người cùng giới là điều vô cùng khó khăn. Đức Duy thì hay rồi, em va phải cả hai."Ngọt, rất ngọt!…