Từ chân thân yêu tộc trăm năm du ngoạn tứ phương, đến ngàn năm hấp thụ nguyệt quang cùng linh khí sơn thuỷ để có thể hoá hình. Hồ ly kiên cường vượt qua vô số tiểu kiếp và vài lần lôi kiếp. Năm dài tháng rộng, Nghiêm Thành Huyền đã ái dục vô cầu, buông bỏ thất tình lục dục, có thể xem như trải qua tâm kiếp hoàn hảo. Cũng đã chịu đựng đơn côi, kiên cường khổ cực tu luyện giữa giá băng rét buốt.Nhưng tình kiếp không giống tâm kiếp, nó nào có phải ảo cảnh thật thật ảo ảo. Liệu gã sẽ chọn tình, hay sẽ chọn đạo?-Hồ ly Nghiêm Thành Huyền x Nhiếp ảnh gia An Kiền Hạo.…
|"An Kiến Hạo x Nghiêm Thành Huyền"|..hai trái tim vẫn luôn hướng về nhau,chỉ là không còn đứng chung một nơi nữa.Em ở lại trong những ngày đã qua,còn tôi kẹt lại trong nỗi nhớ không thể gọi tên.Có lẽ, chúng ta chưa từng rời xa chỉ là tồn tại ở hai phía của cùng một nỗi nhớ.…
Seonghyeon chả nhớ sau đó chuyện gì đã xảy ra, mọi thứ trong ký ức nó chỉ còn đọng lại tiếng bàn tán xôn xao và tiếng còi xe cứu thương inh ỏi. Seonghyeon nghe được loáng thoáng câu đầu tiên Keonho nói với mình khi cả hai cùng ở trên chiếc xe chữ thập đỏ: "Thấy tao ngầu không? Giờ mặt mũi tao thế này chắc mày hết thích nổi rồi hả, haha!" Seonghyeon cũng nhớ mình đã không trả lời, chỉ siết lấy tay cậu ấy thật chặt.Hoặc là,Seonghyeon hơi ngắc ngứ, nhưng nhìn thấy ánh mắt phán xét của ba người kia thì thằng nhỏ lại giãy nảy lên: "Em nói thiệt! Đừng có nhìn em như thế. Tưởng tượng nếu mấy ông là Keonho đi, rồi đột nhiên em ngồi nhìn chằm chằm xong khen lấy khen để cái vết bỏng trên mặt mấy ông thì mấy ông thấy sao?" ... Ừm, đúng là nghe có vẻ kinh dị thật.@npnhan.…
góc nhỏ để mình xả những ấp ủ của mình dựa trên ý nghĩa những lá bài của Sakura.nghe có hơi kỳ ha. WARNING: Chap sẽ rất ngắn, thật ra là độ dài khá ngẫu nhiên !!!Các tình tiết chỉ là hư cấu, không có thật, không liên quan hay ám chỉ đến người thật!!!…
Hành trình anh Hoàng hàng xóm cưa đổ em Huy qua đường dạ dàySEANKEON (HE)Huy: "Hôm nay em thèm bánh khọt quớ, nay anh có bán hum?"Hoàng: "Anh không nơi... nhưng Huy thèm lắm hông nè? Chiều anh mở nha."5h p.mHoàng: "Alo, Huy ơi. Anh bán bánh khọt rồi nè, em ra ăn lẹ cho nóng, anh dọn sẵn cho em nha?"Huy: "Nam mô, vô chùa không biết lạy ai luôn á anh Hoàng ơi."…
"Sao hôm đó cậu lại lao vào cứu tớ, không sợ dính rắc rối à?" Một lần nào đó mà Keonho không nhớ rõ, cậu đã buột miệng hỏi Seonghyeon như vậy.Nhưng nó chỉ nhún vai. "Không biết. Muốn thì làm thôi, mình không nghĩ nhiều.""Thế nếu người lúc đó không phải mình thì cậu có cứu không?" Keonho dò hỏi thử. Câu này nghe qua có vẻ hơi mang tính ám chỉ mập mờ, nhưng thường nó lại giúp cậu đánh giá đối phương. Nếu họ trả lời là "Không" thì chắc chắn họ đang có ý với Keonho, muốn thông qua câu trả lời này để khiến cậu có cảm giác mình là người đặc biệt.Phần lớn hồi đáp đều như vậy, Keonho quen rồi. Nhưng cậu không đời nào bị mấy câu nịnh nọt ba xu đó ảnh hưởng.Ấy thế mà Seonghyeon lại cười toe toét đáp nhanh: "Đương nhiên là cứu rồi. Lúc đó mình cũng có biết cậu là ai đâu, chỉ là thấy người ta gặp nguy hiểm thì mình không đứng yên được."Ở cái thời đại mà con người tôn thờ chủ nghĩa vị kỷ, Keonho không nghĩ một người như Seonghyeon còn tồn tại ở ngoài đời. Vì thế nên nếu biết thằng kia cứ không ngừng hạ thấp chính mình và lùi lại vì nghĩ rằng bản thân không xứng đáng, Keonho chắc chắn sẽ chửi nó một trận cho tỉnh người.Hoặc là,Keonho đứng đơ ra hỏi: "Làm gì mà bị thương dữ vậy?!" và Seonghyeon nhún vai trả lời: "Bị mã tấu chém á người đẹp ơi."@npnhan.…