Tình yêu học trò đầy trong sáng của 2 cô cậu học sinh. Một cô gái đáng yêu, đầy cá tính và sự thay đổi của 1 chàng hoàng tử nhà giàu nhút nhát khi lớn lên đã trở thành cậu học sinh giỏi đánh lộn, mạnh mẽ và tất nhiên là rất đẹp trai do lời hứa của anh và cô khi còn nhỏ...…
Disclaimer: Toàn bộ sự sáng tạo của tình tiết thuộc về mình, nhân vật được dựa trên Marvel Universe Cinematic, không thể đảm bảo không có yếu tố OOC.Pairings: SpideyPoolRating: PG-13Summary:5 năm sau cú búng tay, Peter trở lại.Cậu tìm được dì May, cũng đã ôm được Tony lần đầu tiên (ngài Stark đã cho phép cậu gọi ông là Tony).Nhưng cậu không tìm được Wade.Cậu không nghe thấy tiếng hai thanh katana rút cái rẹt ra khỏi bao, sẵn sàng tắm trong máu đỏ như mọi lần ở những con ngõ có bọn tội phạm bị truy nã.Cậu không nghe thấy tiếng đạn đồng rơi leng keng khỏi khẩu súng máy từ góc ban công nào đó khi Avengers có nhiệm vụ ở những nơi có băng đảng mafia, đối tượng khách hàng thích thanh trừng lẫn nhau.Cậu không nghe thấy tiếng ai đó từ sau lưng cậu chuyên phát ra mấy lời tục tĩu, chỉ để khen eo và mông và chân và vai và thậm chí cái đầu tròn ủm của cậu trong bộ spandex.Cậu thậm chí không nghe người ta bàn tán gì về hắn nữa.Wade đã biến mất, hắn không còn ở New York của hắn và cậu.Wade Wilson. Deadpool. Wade.Cậu không tìm được hắn.Category: M/M.Warnings: OOC. Bối cảnh diễn ra Mailbox là sau Infinity War, còn Try Again là sau Endgame.Mình viết Mailbox vào một ngày quá buồn thảm và đã khóc đủ khi Peter tan thành bụi trong vòng tay Tony, lúc đầu mình đã định chỉ dừng lại ở đó và không viết gì thêm, cho đến khi mình xem No way home và khóc x3 vì Peter thì mình đã quyết tâm viết tiếp để Spidey có một cái kết hạnh phúc hơn khi MCU là đồ độc ác.…
Ảnh và câu thoại siêu sầu siêu cute trích từ drama đình đám Goblin. Cảnh đẹp, diễn viên lão luyện, OST từng một thời làm sóng gió, lời nhân vật đã trở thành huyền thoại. Nhẹ nhàng mà sâu sắc, cốt truyện mới lạ và lôi cuốn, huyền bí, kì ảo, lãng mạn. Đưa người xem từ cánh đồng hoa kiều mạch thênh thang cho tới thành phố Québec (Canada) lãng mạn phủ rợp sắc đỏ của lá phong. Đưa người xem từ những cảnh ngọt đứ đừ cho tới khoảnh khắc đau thấu tim. Cười cùng nhân vật, mà cũng rơi nước mắt cùng họ. Câu chuyện tình đẹp mà sâu sắc với những triết lí, bài học về nhân quả được lồng ghép khéo léo trong mỗi tình tiết. Đẹp, nhưng cũng bi thương, từng thước phim luôn để lại trong lòng người xem những cảm xúc bâng khuâng lưu luyến.Không biết nên diễn tả ra sao nữa, chỉ chốt lại: Rất - Đáng - Để - Xem.…
Truyện thuộc series Nami harem one shotsTác giả: MyloveePairing: Akagami no Shanks/Red-Haired Shanks x NamiNguồn: https://archiveofourown.org/works/40709808Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả.____Trái tim cô mang một nỗi cuồng si nặng trĩu.____Shanks đã đem lòng yêu cô, nhưng trớ trêu thay, người con gái từng nằm trong vòng tay cô cũng đem lòng yêu hắn. Cô chẳng thể nào cất lời thú nhận bởi những dằn vặt và ràng buộc vô hình đang giam cầm trái tim mình.…
Tác giả: Vũ ThanhThể loại: Đam mỹ, hiện đại, nhẹ nhàng, ấm áp, thanh thuỷ văn, 1 x 1, HETình trạng: Đã hoàn thành (33 chương chính văn + 5 phiên ngoại)Văn ánAnh và cậu là bạn thân từ nhỏ. Đối với Phi Vũ, sự hiện diện của Lạc An dường như là một ân huệ. Cậu ở bên cạnh anh, tồn tại ở trong anh không chỉ đơn giản là một người bạn.Anh thiếu tình thương, cậu đem đến cho anh tình thương.Anh thiếu tình bạn, cậu đem đến cho anh tình bạn.Thế giới của anh là một màu xám. Giống như một màn sương dày đặc khiến anh không phân biệt được phương hướng đường đi. Nhưng chỉ cần cậu ở bên cạnh, cậu nhất định sẽ nắm lấy tay anh để anh không lạc đường, và quan trọng hơn, để anh luôn ở bên cậu.Một người yêu không nói, một người yêu không biết.Rõ ràng là biết người kia đối với mình quan trọng, mình đối với người kia không thể thiếu thế nhưng vẫn mặt mỏng không chịu thừa nhận. Để đến sau này, khi hai người ngồi hồi tưởng lại quá khứ mới bật cười vì sự ngốc nghếch của bản thân.Truyện liên quan:• Chung Sống Cùng Mỹ Nam• Sưởi Ấm Mặt TrờiTRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG TẢI TẠI WATTPAD…
Bà cháu Cửu là loạt truyện được lấy bối cảnh vào khoảng thế kỉ XIX, thời phong kiến ở Việt Nam. Tại một ngôi làng nghèo không có địa chủ, hai bà cháu sinh sống cùng nhau. Người bà khoảng bảy mươi lăm tuổi, tóc đã bạc còn người cháu tên Cửu sáu tuổi. Cuộc sống tuy khốn khó, nhưng người bà vẫn luôn cố gắng vất vả để chăm sóc, nuôi nấng cháu thật tốt. Cửu là một cậu bé rất ương bướng, khó bảo, lúc nào cũng chỉ muốn bà chiều theo ý mình. Cậu bé đâu hề hay biết trong lòng bà cụ có rất nhiều nỗi khổ đau, và nỗi khổ của bà là bà không thể cho nó biết sự thật rằng nó chỉ là đứa cháu nuôi...May thay, bà cháu họ có một người hàng xóm tốt bụng tên là Đán. Anh ta là một tiều phu nghèo tới từ phương xa, không còn người thân ở bên cạnh. Anh giúp bà cụ đến gặp thầy lang chạy chữa mỗi khi bà cụ ốm sốt. Mối quan hệ giữa hai người ngày càng trở nên thân thiết và họ bắt đầu coi nhau là mẹ con. Một người con nuôi ngoan ngoãn, hiếu thảo như Đán, đối với bà cụ chính là một niềm hạnh phúc bù đắp được cho nỗi đau bà đã để lạc mất đứa con trai ruột hư hỏng năm năm trước. Bà cụ còn mừng rõ hơn nữa khi nghe Đán hứa với bà sẽ cố gắng kiếm tiền để Cửu được ăn học đàng hoàng. Tuy nhiên, bà cụ lo sợ nếu sau này Đán trở thành con rể thầy lang Vương, anh ta sẽ rời xa bà cháu họ, tới sống ở ngôi làng địa chủ - nơi làm gợi nhớ bà tới nỗi ám ảnh khủng khiếp suốt bao nhiêu năm nay vẫn chưa thế quên đi được..Liệu cuộc sống của họ sau này sẽ diễn ra như thế nào? Hãy theo dõi truyện nhé!…
"Đã từ lâu em không còn sợ bóng tối nữa, vì với em giờ đây đó còn chẳng phải là thứ gì ghê rợn, mà lại là cái gì đó thật tĩnh lặng khi em tổn thương. Cái em sợ, là mỗi sớm mai thức dậy lại thấy mình thật lạc lõng giữa bốn bề dày đặc bóng hình anh và tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ già cỗi còn hơn cả tuổi mình. ...Và nhìn kim đồng hồ quay, em lại tự hỏi, có khi nào tất cả mọi thứ sẽ tan biến khi giây cuối cùng kết thúc? Khi ấy, em tìm thấy bản thân, tại một nơi vỡ vụn, cùng với bụi cát bay bay từ lồng kính đã rạn của chiếc đồng hồ cũ..."…
"Có một dạo anh đã từng nghĩ, liệu chúng ta gặp được nhau có phải là điều may mắn? Nhìn xem những gì ta đã trải qua kìa, chỉ toàn là xích mích và cãi vã, chiến tranh và mất mát, rắc rối và đau thương.""Thế kết cục của những điều đó như thế nào?""Chúng ta vẫn có nhau."…
"Đã từ lâu em không còn sợ bóng tối nữa, vì với em giờ đây đó còn chẳng phải là thứ gì ghê rợn, mà lại là cái gì đó thật tĩnh lặng khi em tổn thương. Cái em sợ, là mỗi sớm mai thức dậy lại thấy mình thật lạc lõng giữa bốn bề dày đặc bóng hình anh và tiếng tíc tắc của chiếc đồng hồ già cỗi còn hơn cả tuổi mình. ...Và nhìn kim đồng hồ quay, em lại tự hỏi, có khi nào tất cả mọi thứ sẽ tan biến khi giây cuối cùng kết thúc? Khi ấy, em tìm thấy bản thân, tại một nơi vỡ vụn, cùng với bụi cát bay bay từ lồng kính đã rạn của chiếc đồng hồ cũ..."…
Chúng ta có những cô gái phù thủy gei lọ, những cô nàng mê cờ bạc gei chẳng kém và tất nhiên không thể quên những cô gái phép thuật ban phát gei đến cho thiên hạTuy nhiên đây là thế giới của những cô gái yêu âm nhạc với độ gei không kém ai của mình U w U…
"dù cho những hạt cát kia có rơi xuống,và chiếc đồng hồ kia có ngừng lại,thì những kia ức chúng ta tạo nên cùng nhau,vẫn luôn ở đây, ngay bên cạnh cậu."[11.09.21]…