Kết quả tìm kiếm: "setupropioheroe"

Tìm thấy 44 truyện tương tự

LOG

LOG

trunggagioheo1210

LOG là một tiểu thuyết trinh thám tâm lý xã hội lấy bối cảnh Tokyo hiện đại, nơi áp lực karoshi (chết vì làm việc quá sức) và sự cô lập tinh thần của con người trong xã hội công nghệ hóa được khắc họa sâu sắc. Câu chuyện xoay quanh vụ đánh cắp dữ liệu mật quy mô lớn tại trụ sở Mizuho Bank, Otemachi Tower, một vụ án không có dấu vết xâm nhập từ bên ngoài, chỉ có sự im lặng đáng sợ của hệ thống bị phản bội từ nội bộ cùng ba manh mối được để lại tại hiện trường. Tác phẩm không chỉ là cuộc truy tìm thủ phạm, mà còn là hành trình khám phá ranh giới giữa nạn nhân và tội phạm, giữa lòng trung thành mù quáng và sự phản bội vì tự cứu lấy bản thân. Với nhịp điệu chậm rãi, u ám, đầy chi tiết tâm lý tội phạm và những lớp red herring chồng chất, LOG dẫn dắt người đọc vào một Tokyo mưa rơi không ngừng, nơi mỗi manh mối không chỉ là chứng cứ, mà còn là lời thì thầm từ tâm trí của kẻ phản diện....

13 Chương: 7
MƯA TẠNH RỒI, SAO CÒN CHƯA ĐI?

MƯA TẠNH RỒI, SAO CÒN CHƯA ĐI?

gioheomay07

Cô với hắn 2 con người cùng đứng dưới mái hiên trú mưa, rõ ràng là cô đến gặp hắn nhưng gặp rồi lại chẳng biết nói gì, cứ im lặng mà thả hồn vào cơn mưa. Hắn đợi mưa tạnh hẳn mới bước đi. Đi được 3 bước hắn quay lưng lại nhìn cô : "NÀY, MƯA TẠNH RỒI SAO CÒN CHƯA ĐI?" . Cô giật mình vì cứ nghĩ rằng hắn cứ thế mà đi thôi không ngờ hắn lại hỏi cô. Đầu óc cô lúc đó hình như không được bình thường, cô nói với hắn: " TÔI ĐỢI MƯA". Hắn nhau mày, tròn mắt nhìn cô, cô mới nghĩ ra hình như có điều không đúng trong câu nói của mình: cô và hắn đã chờ ở đây hơn 3 tiếng đồng hồ vậy mà cô lại thốt ra câu nói ngu xuẩn nhất. Cô khẽ quay mặt lẩn tránh ánh mắt của hắn. Hắn không đi , hắn lùi lại đúng ngay vị trí lúc nãy của mình. Cô không hiểu: hắn đang nghĩ gì mà lại quay lại? Cô hỏi lại hắn: "MƯA TẠNH RỒI, SAO CÒN CHƯA ĐI?" Hắn vẫn nhìn mưa nhẹ nhàng nói: " TÔI ĐỢI EM"!...

17 Chương: 3
Vị mứt dâu đắng

Vị mứt dâu đắng

giohe08

Tác giả: Gió hẹ Thể loại: Ngôn Tình Văn án : Lưu Khả Khanh cả đời sống như một quân cờ ngoan ngoãn. Cô dâng hiến thanh xuân cho gia tộc, đổi lại là sự ghẻ lạnh của cha mẹ và cái chết thảm khốc dưới bánh xe tải do chính chị gái ruột sắp đặt. ​Khi linh hồn cô lơ lửng giữa ranh giới sinh tử, cô mới bàng hoàng nhận ra sự thật nghiệt ngã: Cha mẹ cô biết tất cả, nhưng họ chọn bao che cho kẻ sát nhân để giữ lấy danh dự hão huyền. ​Trong bóng tối tang tóc ấy, chỉ có một người đàn ông điên cuồng vì cô mà lật đổ cả thế giới. ​Thẩm Nhượng - vị hôn phu tàn phế bị nhà họ Lưu vứt bỏ, "viên ngọc quý" từng bị cả thủ đô khinh bỉ - đã dùng đôi bàn tay nhuốm đầy máu để tiễn từng kẻ nhà họ Lưu xuống địa ngục. Anh ôm hũ tro cốt của cô, lẩm bẩm bên hũ mứt dâu đắng ngắt: "Khanh Khanh, thế giới này nợ em, anh đã đòi lại tất cả. Giờ thì... anh đến với em đây." ​Mở mắt ra lần nữa, Khả Khanh thấy mình quay lại năm 21 tuổi. Trước mặt là ly nước cam tẩm độc của chị gái, sau lưng là ánh mắt đầy tính toán của cha mẹ. ​Kiếp này, cô không làm quân cờ nữa. Ly nước cam đắng chát, cô bắt kẻ thủ ác phải uống cạn. Vị mứt dâu từng đắng, cô sẽ dùng cả đời để sên lại cho thật ngọt ngào. ​"A Nhượng, kiếp trước anh bảo vệ em dưới đáy vực sâu. Kiếp này, hãy để em dắt tay anh bước lên đỉnh vinh quang."...

9 Chương: 3
Nếu mai còn gặp lại

Nếu mai còn gặp lại

gioheomay07

Chỉ là vào một ngày đẹp trời, trăng thanh gió mát, trong đêm khuya vắng, ta chợt nhận ra mình cô đơn đã rất lâu rồi, đã coi quá nhiều phim chuyển thể, đọc quá nhiều ngôn tình, đến lúc viết ra một câu chuyện cho riêng mình rồi,... để sau này khi đã có một bờ vai kề bên, khi cuộc sống cuốn ta vào những bộn bề công việc, khi thực tại khiến ta nản lòng, thì có lúc dừng lại mà tự mỉm cười thì ra ngày xưa ta cũng biết mơ mộng, thì ra cuộc sống cũng không quá tàn nhẫn để ta quên mất là ta người như thế nào! Chỉ đơn giản thế thôi! --------------------------------- " Nếu mai còn gặp lại, tôi sẽ nói cho em biết."- anh ấy luôn nói câu đó với tôi từ lúc ban đầu chúng tôi gặp nhau, mỗi lần nghe câu đó tôi luôn có một cảm giác gì đó không tốt cứ như thể anh ấy có thể biến mất bất cứ lúc nào, một cảm giác rất bất an. Tôi và anh quen nhau tình cờ rồi cứ thế yêu nhau lúc nào không hay. Mọi chuyện rất tốt đẹp cho tới một ngày tôi trao cho anh thứ quý giá nhất của người con gái cũng là lúc anh biến mất trong cuộc sống của tôi không một lí do, không một lời chia tay. Tôi quyết phải tìm được anh để nghe được một câu trả lời. Xin mời mọi người đón xem câu chuyện! - là chuyện mình tự viết mong mọi người không sao chép dưới mọi hình thức!...

75 Chương: 15