Trần thế đồn đại rằng, đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng đôi khi, cánh cửa sổ khép lại cũng khiến tâm trí ta thoả sức bay bổng hơn. Nhưng lời đồn đại thì vẫn mãi chỉ là hư ảo, khi thực tại tàn khốc đánh sập cửa sổ tâm hồn của tôi lại mãi mãi. Tôi mới nhận ra.......nhận ra rằng thế gian có thể u tối và lạc lõng nhường nào.X: Các sự kiện và hành động của các nhân vật trong truyện không liên quan tới ngoài đời.…
Một căn biệt thự. Ba mươi gương mặt thân quen. Một mùa sống chung tưởng như chỉ toàn tiếng cười.Khi một người biến mất không dấu vết, họ nghĩ đó chỉ là tai nạn. Khi người thứ hai biến mất, họ bắt đầu nghi ngờ nhau. Và không ai có thể ngờ rằng, để che giấu một con quái vật - đôi khi thứ cần nhất không phải bóng tối.Mà là ánh sáng.…
Tư Niệm - Ma đạo tổ sư đồng nhân Vong Tiện.Tác giả: ThyTrangon03 Nhân vật thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu nhưng tác phẩm thuộc về mình.Thể loại: đồng nhân văn, nguyên tác hướng, quá khứ, có ngược, HE.Tư niệm quá khứ không quay về.Vui lòng không re-up truyện nhà mình dưới mọi hình thức.____260821-?…
Trong một lần tìm cảm hứng sáng tác cậu trúng độc đắc xuyên thành nam chính hai trong tiểu thuyết ngôn tình. Không những thế cậu còn vô tình phát hiện người cậu ghét cũng xuyên và hắn ta xuyên thành nam chính một…
ATSH kết thúc trong nuối tiếc của khán giả, để chiều lòng các Himom Hidad, chương trình quyết định nhốt các anh vào một căn nhà để tạo content, ai ngờ lại có sự cố xảy ra...…
[Mẫu chuyện ngắn về cp joongdok của ORV]-dưới đây là một số mẫu chuyện ngắn về hai anh bé nhà mình-những câu chuyện này không liên quan đến mạch truyện gốc của truyện!-trong quá trình viết có thể thoát char và không giống với tính cách của nhân vật-CẢM ƠN MỌI NGƯỜI VÌ ĐÃ ĐỌC -NGÀY AN LÀNH!!…
✿ "Tại sao lại yêu em ?" " Vì yêu em là điều anh cảm thấy hạnh phúc và chữa lành nhất trần đời !"___✿ Author : Yoshiii✿ Dưới mọi hình thức, xin đừng reup 🐧 Thân ái 💗💗…
Đồng Lô - một ngọn núi lửa ngủ yên trong máu đỏ, đá nóng và tro bụi.Không ai sống ở đó.Không ai được sống sau khi bước vào.Thế mà Quân Ngô vẫn sống.Hắn từng là Đế Quân, thần uy lẫm liệt, một tay khuynh đảo thiên hạ.Sau trận bại chiến, hắn biến mất khỏi mọi tấm bia sử, không ai rõ hắn bị xử thế nào - chỉ có lời đồn rằng hắn được đưa đến Đồng Lô.Hắn mang thân thể rách nát, phép lực cạn khô, ánh mắt không còn ánh lửa.Không ai xích hắn.Chỉ có một người, từ đầu. Đã ở lại cạnh hắn.Mai Niệm Khanh, Quốc sư đương triều, kẻ mang áo ngoài tím nhạt, tóc đen dài, dáng đứng thanh lãnh như trăng đêm.Y không phải thị giả.Cũng không phải kẻ đền tội.Y chỉ là người, ở lại. Ban ngày, Quân Ngô im lặng nằm đó, lưng tựa đá, mắt nhắm hờ.Dù môi nứt toạc, hơi thở dồn dập, hắn chưa từng cầu xin lấy một lời."Ngươi đến làm gì?" - hắn từng hỏi, giọng khàn, không giận cũng chẳng mong chờ."Để chăm sóc ngươi," y đáp.Hắn cười, nhếch môi, cười như đứt mạch máu dưới cổ họng:"Thương hại?"Y không phủ nhận.Cũng không rời đi. Tới đêm, hắn sốt cao.Cơn mê sảng kéo dài như ngọn lửa nuốt thân.Thân thể run nhẹ, hai tay nắm lấy không khí, mồ hôi rịn khắp người, môi run:"Lạnh... đừng đi...""Đừng để ta một mình..."Giọng hắn, mềm như tro rơi, nhưng khàn đến vỡ vụn.Không ai ngoài Mai Niệm Khanh nghe thấy.Y ngồi xuống mép giường đá, đưa tay xoa lưng hắn, nhẹ nhàng như đang giữ một linh hồn bị lửa đốt cháy:"Điện hạ, người không một mình.""Ta luôn ở đây."----Lưu ý: OOC!!!…