Kết quả tìm kiếm: "silvermillenium"
Tìm thấy 4,358 truyện tương tự
Bà Xã Khuynh Thành Của Tổng Tài Ác Ma
Đây là truyện đầu tay của mình nên viết chưa được hay nhé ! mong các bạn hãy theo dõi mình để mình có thêm động lực để viết tiếp nhé !!! Thank you so much . BÀ XÃ KHUYNH THÀNH CỦA TỔNG TÀI ÁC MA N9: Tiêu Hải Thiên , CEO của TĐ Tiêu Thị ,làm ăn ở hắc và bạch đạo ,ban ngày làm tổng tài lạnh lùng ,đẹp trai vạn người mê ,buổi tối làm ác ma giết người không chớp mắt,anh ấy rất lạnh lùng ,ghét phụ nữ nhất là loại bạch tuột nhưng vẫn có rất nhiều người theo đuổi: 1 là ngoại hình đẹp trai ,2 là giàu có vì vậy luôn là tiêu điểm của các chị em .Nhưng khi gặp cô thì mọi sự lạnh lùng tàn bạo đều biến mất nà thay vào đó là sự dịu dàng ,nũng nịu...rất cute đó nhoa n9: Hàn Khuynh Tâm xinh đẹp nhưng cực kì lạnh lùng ít nói giống nam9 ( vck giống nhau dữ z chời ).Cô còn là người thừa kế gia tộc kết xù Hàn Gia , đi du học ở Harvard ngành thời trang. Là tay chơi đồ hiệu.Ngoài thân phận người thừa kế thì cô ấy còn là cháu ngoại của gia tộc đứng đầu Anh Quốc . Muốn biết nội dung như nào thì hãy cùng mình theo dõi nhé !! lest go...
Ngày tay bỗng lạnh
Ta như hai thái cực của cuộc đời. Có những khái niệm riêng, và có cốt cách suy nghĩ riêng. Em là một tách Cappuchino cho những buổi chiều lặng lẽ trong quán trà thân quen bên hè phố vắng vu vơ anh quen thuộc. Vừa ngọt ngào như vị kem sữa, vừa đắng như cái cách em nhìn nhận cuộc sống một cách tầm phào. Anh như một ly trà chanh cho những buổi đêm tấp nập, nơi góc quán nhỏ xinh em thường hay ghé với những mảnh sticker đủ sắc màu ngay đằng sau lưng và đủ mọi âm thanh ngoài dòng đời hối hả. Mát mẻ như những viên đá bé xíu đủ để làm em dịu đi cái oi bức của ngày hạ, nhưng lại không đả đụng gì tới cái họng yếu ớt của em, và thỉnh thoảng cũng thật chua khi em không thả đủ " đường ". Yêu nhau, nên bàn tay ta vẫn níu kéo dù cách xa ngàn dặm. Yêu nhau, nên đôi tay vẫn thật ấm khi mùa đông tới chỉ bằng những tin nhắn vụn vặt và những lần FaceTime trong lúc nghỉ ngơi hiếm hoi của anh và em. Chỉ sợ, khi bàn tay bỗng thấy lạnh lẽo. Cũng chỉ sợ, không giữ được nhau khi không bên cạnh nhau để giữ....
Ê thằng mọt sách, nghe ta nói nè : Em yêu anh!!
Anh : Người ta đồn cô là một người lạnh lùng, không có hứng thú với đàn ông cơ mà!? Cô : Đúng, tôi lạnh lùng, tôi không có hứng thú với đàn ông, nhưng riêng anh thì khác!! _______________________________________________________ Ran Mori, trên trường học, trong tập đoàn, khí chất giống đàn ông, xinh đẹp, nhưng không thùy mị, dịu dàng chút nào. Nhưng đối với Shinichi Kudo thì khác. Chỉ cần anh ấy, đòi hỏi một chút, nũng nịu một chút thôi thì cũng đủ làm cho lý trí, liêm sỉ của cô rơi rớt rồi. Cô yêu anh, bất chấp tất cả để yêu anh. Mặc kệ anh không yêu cô, nhưng anh là của cô. Shinichi Kudo, trên thương trường, trong trường học đều được gọi là Nhan Thừa Vũ. Ran Mori, trên thương trường, trong trường học đều được gọi là Ngọc Trinh Sắc. Liệu chuyện tình của họ sẽ ra sao? Tình cảm của họ có được tác giả xiêu lòng ban tặng cho hạnh phúc? Cùng thả like và ủng hộ tác giả nhé!...
Tinh Vũ
Văn án: Câu chuyện cũ của một vị Tinh Quân trên trời và một cầm sư phàm trần. Có yêu, có hận, có tin tưởng, có nghi kị, có níu giữ, có buông bỏ, có biệt ly, có tương phùng. Một hồi trầm luân, một hồi tranh đấu, một đời chấp niệm. Sau tất thảy, "Chỉ nguyện quân tâm tự ngã tâm*". Hắn từng nói: "Lưu Vũ, ngươi xem cái bộ dáng nhỏ bé, yếu ớt của ngươi đi, không có ta bên cạnh ngươi phải làm sao đây hả?" Hắn từng nói: "Lưu Vũ, sao trên trời nhiều như thế, ta chẳng thể đếm hết. Người trên đời nhiều như thế, ta lại chẳng thể nhìn thấu một ai. Người duy nhất ta tin tưởng chỉ có ngươi." Hắn từng nói: "Tiểu Vũ, ta muốn cùng ngươi đi hết quãng đời còn lại." Hắn cũng từng nói: "Tiểu Vũ, ta nghĩ lại rồi. Thần cũng được, ma cũng chẳng sao. Ta chỉ muốn ngươi một đời bình an." Ghi chú: * Câu thơ được trích từ bài thơ "Bốc Toán Tử" của nhà thơ Lý Chi Nghi....
Kizuna
Hu hu hu, một cái fanfic Tensei Shitara Slime Datta ken X Natsume Yuujinchou quá hay mà bị cho "chết", hu hu hu. ============================= Bản thân Natsume Takashi luôn tự hỏi, vì cơ duyên nào trong muôn vàn cá nhân khác cậu lại bị chọn tái sinh vào một thế giới khác, thậm chí còn trở thành một ogre nữa! Sống một khoảng đời bình dị, cậu cố gắng tiếp nhận và hòa nhập với cuộc đời mới này mặc cho những khác biệt. Hm? Tại sao mọi người lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó? ================================== Cẩn thận bị "lôi" nhé. CP cũng lạ lắm đấy. Chưa được cho phép nên nếu cần thì mọi người ghé qua AO3 ủng hộ chính chủ nha. Còn mình. Đi khóc tiếp đây. Hu hu hu....
[SHORTFIC][BRIGHTWIN][THYMEKAVIN] WESTERN SKY
Kavin từng nói rằng: "Mặc dù tớ rất rất thích người ấy nhưng tớ lại không muốn để cho người ấy biết được, bởi vì tớ hiểu rất rõ thứ không có được mới luôn là thứ tốt đẹp nhất." Tình cảm của cậu trong trẻo như mây trời, lại âm thầm lặng lẽ như tuyết rơi. Kavin mang trong lòng bí mật suốt mấy năm trời, không dám tin phép màu sẽ thực sự xuất hiện, chỉ có lời nói "Tớ thích cậu" vang vọng dưới màn mưa muốn gột rửa tất cả. Thyme từng nói rằng: " Người ta từng nói sau cơn mưa sẽ xuất hiện cầu vồng, nhưng chưa từng nói rằng nó sẽ tan biến trong chốc lát, tớ muốn nắm giữ sắc màu của cầu vồng, lại phát hiện cậu không còn ở đây." Tình yêu của anh có chút chậm chạp, nhưng nó rất kiên định. Thyme dùng hết ba năm để hiểu được tình yêu của Kavin, dù cho phép màu chỉ xuất hiện trong đồng thoại, anh vẫn muốn một lần đem tia nắng còn sót lại sau màn mưa níu giữ lời nói ấy....
[BL] Hộ Hoa Sứ Giả
(Tác phẩm không viết liền mạch theo các chap, mỗi chap chỉ là câu chuyện của một khoảng thời gian cố định.) Trên đỉnh Lăng Vân cao vạn trượng, ngọn gió Trường Phong vốn chỉ biết lạnh lùng lướt qua mây ngàn, chẳng bao giờ vì ai mà dừng bước. Thế nhưng, tại thung lũng Linh Thần tịch mịch, một nhành cỏ non mang tên Diệp Ninh đã vô tình níu giữ bước chân của kẻ cường giả. Giữa một người thuận theo Thiên đạo sát phạt và một người bao dung Mộc cốt hiền hòa, những cuộc gặp gỡ "tiện đường" dần dệt nên một dải tơ mềm mại, sưởi ấm cả mùa đông lạnh lẽo của tu tiên giới... [Lưu ý: Tất cả nội dung của tác phẩm đều là hư cấu, không có thật. Vui lòng không cố so sánh với văn minh, văn hoá, sự kiện, lịch sử, địa danh, chính trị,... ở đời thật.]...
YÊU XA - MƯA BUỒN
Duy và Hạ Vy, hai con người từng nắm tay nhau dưới những cơn mưa của thành phố thân quen, nay phải học cách yêu xa khi cô rời đi để theo đuổi ước mơ. Duy - một chàng trai trầm lặng, luôn giữ trong lòng những ký ức về cô gái có đôi mắt biết cười. Còn Hạ Vy - một người con gái yêu tự do nhưng vẫn mang trong tim hình bóng của người con trai ấy. Mỗi cơn mưa rơi là mỗi lần Duy nhớ đến Hạ Vy, đến những ngày tháng hạnh phúc và cả những lần hẹn hò dưới bầu trời mưa bay. Những tin nhắn, những cuộc gọi không đủ để khỏa lấp nỗi nhớ, nhưng chúng là sợi dây níu giữ tình yêu giữa hai người. Liệu tình yêu có đủ mạnh mẽ để vượt qua khoảng cách? Hay thời gian và sự xa cách sẽ khiến họ lạc mất nhau giữa cuộc đời rộng lớn? Một câu chuyện nhẹ nhàng, đầy cảm xúc về những người trẻ yêu xa, về những nỗi niềm lặng lẽ giấu kín trong cơn mưa, và về sự chờ đợi trong vô vọng hay hy vọng....
Hoàng Gia Sủng Tộc
Nàng đau, hắn cũng đau. Nàng bệnh, hắn cũng bệnh. Một vị tổ tông sống như vậy, hắn dám không nâng niu trong lòng bàn tay mà dốc lòng che chở à? Người người đều nói, Khánh Vương điện hạ phúc hắc hung ác nham hiểm, sát phạt quả quyết, huống chi kiếp trước hắn tạo phản thất bại, chết sớm vô cùng. Lục Thanh Lam nghĩ, vẫn nên triệt để vạch rõ giới hạn với hắn thì tốt hơn Nhưng vạch vạch, vạch một hồi sao lại chui tọt vào trong chăn của người ta rồi? Mà vị Khánh Vương điện hạ ngôn tình sủng trước mắt này, muốn gì được nấy, ngàn y trăm thuận, nghe lời răm rắp, bao che khuyết điểm, rốt cuộc là cái quỷ gì vậy... Vẻ tà mị lãnh khốc mà mọi người đồn đãi đâu? Đây là truyện xưa về một nữ chính đoạt lấy cơ hội sống lại của nam chính, vì trả nợ mà đành phải buộc lòng ủy thân gả cho hắn, đồng thời ân ái sinh bánh bao, từ nay về sau nửa đời thanh tình. Đọc truyện để rõ hơn....
Sắp Đặt Định Mệnh
Câu chuyện xoay quanh một nhân vật nữ chính sống trong mối quan hệ phức tạp với một người đàn ông tên Y Minh. Nữ chính dành tình cảm sâu đậm cho anh ta, nhưng dường như tình yêu đó chỉ mang lại cho cô đau khổ. Trong một khoảnh khắc đầy cảm xúc, cô tát Y Minh trong cơn tức giận, nhưng hành động ấy không làm anh tức giận, mà ngược lại, khiến anh trở nên lạnh lùng và xa cách hơn. Khi cô tìm cách níu kéo, cầu xin sự tha thứ, Y Minh đáp trả bằng lời nói sắc lạnh: từ nay coi nhau như người xa lạ. Câu nói ấy như xé toạc trái tim cô. Từ yêu thương trở thành tuyệt vọng, cô bắt đầu hoài nghi về chính mình. Lời anh nói rằng cô chỉ là một "NPC vô dụng" đẩy cô vào trạng thái mất phương hướng, khiến cô tự đặt câu hỏi về giá trị bản thân. Dù tự nhủ mình là một con người, được sinh ra với giá trị và vẻ đẹp, cô vẫn bị ám ảnh bởi sự phủ nhận của anh. Cảm xúc giằng xé giữa yêu, đau đớn, và cảm giác vô nghĩa đẩy cô vào vòng xoáy của tự chất vấn, tự thương hại, và cuối cùng là sự tuyệt vọng. Câu chuyện khắc họa tâm lý phức tạp của một người phụ nữ bị tổn thương bởi tình yêu, đồng thời đặt ra câu hỏi về bản sắc và giá trị của con người trong mắt người khác....
Người Né Là Fleur, Người Lụy Là Vieu
truyện sẽ có 2 nhân vật là fleur và vieu giới thiệu nhân vật Fleur (2008) Fleur là người luôn chọn cách im lặng. Bề ngoài, Fleur bình thường như bao học sinh khác-đi học, nói chuyện, cười đùa. Nhưng chỉ cần có Vieu xuất hiện, Fleur sẽ lập tức thay đổi. Né tránh. Không phải vì ghét, mà vì không dám đối diện với những gì đã từng có. Fleur là người nói lời kết thúc vào mùa đông năm trước. Cũng là người... chưa chắc đã quên. Vieu (2010) Vieu là người ở lại. Sau tất cả. Vieu không hỏi, không níu kéo, cũng không làm phiền Fleur nữa. Nhưng ánh mắt thì chưa từng rời đi. Vẫn nhìn theo. Vẫn nhớ. Vẫn lặng lẽ đứng ở nơi Fleur từng ở. Mọi người nghĩ Vieu đã buông. Chỉ có Vieu biết- mình vẫn còn ở lại trong câu chuyện đã kết thúc. Mối quan hệ Họ từng là tất cả của nhau. Nhưng sau mùa đông năm trước- một người chọn rời đi, một người chọn ở lại. Và bây giờ, trong cùng một ngôi trường- một người luôn né, một người luôn nhìn theo....
Lưu Ảnh Giữa Tinh Không
Có những mảnh ký ức tưởng chừng không nên nhớ, có những câu chuyện cứ ngỡ phải quên nhanh. Nhưng cô bé ấy hiện tại khác rồi, mong muốn giữ mọi đoạn hội thoại, cố níu kéo và gợi lại những mảnh ký ức xưa, để tìm câu trả lời cho câu hỏi "Tôi là ai?"... Sau khi đi qua 1/3 cuộc đời, trải nghiệm không ít cũng chưa nhiều, nhưng nó là những điều quan trọng để hình thành nên con người cô bé ấy. Vậy nên cô ấy quyết định bắt đầu hành trình du hành về quá khứ để ghi lại những câu chuyện của mình. Để rồi một mai khi cô ấy không còn đủ minh mẫn để nhớ nữa, vẫn có thể đọc lại và chiêm nghiệm cuộc đời mình. Để một mai khi hình bóng cô ấy không còn xuất hiện trên cuộc đời này nữa, những câu chữ này chính là tài sản cuối cùng mà cô ấy để lại, là một minh chứng rằng cô ấy từng tồn tại, từng sống, từng yêu, được yêu và cũng từng rơi vào những thời khắc tăm tối... Mỗi người đều có một cuốn sách riêng bản thân, vậy nên cô ấy không ở đây để kể khổ hay chứng minh bất kì điều gì. Việc cô ấy làm chỉ là viết, nhớ, ghi lại, chia sẻ câu chuyện của riêng mình....
Confession thế giới LGBT
Đây là những câu truyện có thật về tình yêu của cộng đồng LGBT hoặc những người có liên quan. Nguồn được lấy từ kênh youtube Jen Vlog. Youny hi vọng mọi người có thể ủng hộ cho kênh của Jen.❤...
Sao Có Thể Cưỡng Lại Sự Quyến Rũ Của Cô Ấy
Sao Có Thể Cưỡng Lại Sự Quyến Rũ Của Cô Ấy Tác giả: Bỉ U Nguồn convert: Nguyên Hà Giới thiệu: [Trọng sinh vườn trường + Cứu rỗi + Nam chính yêu thầm + Song xử HE] Nàng công chúa nhỏ kiều diễm x Người đàn ông cố chấp, ẩn nhẫn *** Trong mắt người ngoài, Hứa Tễ Thanh thanh lãnh, nho nhã, là tân quý sáng chói với gia thế hiển hách, là người đã tạo nên kỳ tích đổi đời từ xuất thân nghèo khó bằng chính nỗ lực của mình. Việc Tô Hạ có thể gả cho anh ta vào lúc khốn khó nhất, được coi là phúc phần mà cô tu luyện tám đời mới có. Nhưng cũng chỉ có Tô Hạ biết được, Hứa Tễ Thanh thật ra là một kẻ điên. Cô không thích ánh mắt ẩm ướt, u ám của anh ta, không thích sự kiểm soát anh ta dành cho cô ở khắp mọi nơi, và càng sợ hãi đôi tay tái nhợt, biến dạng kia của anh ta. Mãi cho đến khi Hứa Tễ Thanh chết vì bảo vệ cô. Hàng chục tỷ di sản vào tay, Tô Hạ lại bắt đầu mất ngủ. Mỗi lần giật mình tỉnh giấc, trong giấc mơ của cô đều là tiếng "Hạ Hạ" cuối cùng của Hứa Tễ Thanh, cùng gương mặt tuấn tú đẫm máu kia. *** Khi mở mắt ra một lần nữa, Tô Hạ đã trở về năm lớp Mười Một. Lúc này gia đình cô vẫn êm ấm, hạnh phúc, cô vẫn là nàng công chúa nhỏ được mọi người nâng niu, chiều chuộng như trăng sao. Hứa Tễ Thanh cũng vừa chuyển đến Nhất Trung, đôi giày thể thao cũ đã bạc màu vì giặt giũ, gương mặt anh lạnh nhạt, thờ ơ. Khi đó anh sống một cuộc đời quá đỗi cơ cực, nhưng vẫn chưa bộc lộ sự cố chấp của sau này. Cũng không một ai muốn ngồi cùng bàn với anh....
Tớ Vẫn Ở Đây, Dù Đã Muốn Biến Mất Nhiều Lần
Tớ không viết cuốn sách này để trở thành tác giả nổi tiếng. Tớ cũng không viết vì nghĩ mình có câu trả lời cho những người đang đau đớn. Tớ viết... Vì đã có quá nhiều đêm tớ cảm thấy mình chẳng thể tiếp tục. Vì đã có quá nhiều khoảnh khắc, tớ ước có ai đó hiểu được nỗi đau tớ giấu kín suốt bao năm. Vì đã có quá nhiều lần, tớ khóc mà không ai biết - và tớ mong sẽ có ai đó, chỉ một người thôi, thấy được nước mắt ấy qua những dòng chữ này. Tớ từng nghĩ mình đã quên. Từng nghĩ mình đã đủ lớn, đủ mạnh mẽ để không bị quá khứ níu lại nữa. Nhưng hoá ra... một số nỗi đau không cần gõ cửa vẫn tự tìm về, vào những ngày tâm hồn yếu đuối nhất. Tớ gọi cuốn sách này là "Tớ vẫn ở đây, dù đã muốn biến mất nhiều lần" - bởi vì thật sự tớ đã từng. Tớ đã muốn buông bỏ tất cả. Tớ đã nghĩ đến việc rời khỏi thế giới này nhiều hơn số lần tớ dám thừa nhận. Nhưng dù gì... tớ vẫn ở đây. Và nếu bạn đang cầm cuốn sách này, có thể bạn cũng đang cố gắng ở lại. Tớ không biết bạn là ai. Tớ không biết bạn đã trải qua những gì. Nhưng nếu bạn đang buồn, đang cô đơn, đang lạc lối - thì xin hãy tin rằng bạn không một mình. Cuốn sách này không có kết thúc đẹp. Nó không dạy bạn cách sống tích cực, cũng chẳng hứa rằng mọi chuyện sẽ ổn. Nó chỉ là một nơi bạn có thể nghỉ chân, thở ra, và thấy nhẹ lòng vì có ai đó cũng đang vật lộn như bạn. Nếu một chương nào đó khiến bạn khóc, khiến bạn nhớ lại điều mình đã cố quên - tớ xin lỗi. Và cũng cảm ơn bạn - vì đã dũng c...
Hàn Mị vô song
Thể loại: Ngôn tình, nam cường, nữ cường, xuyên không Tình trạng: chưa xác định Nội dung Trích: _Mỗ nam nào đó nhìn mỗ nữ nào đó phẫn nam trang đi long ngong ngoài phố đen mặt:"Chết tiệt! Sau này đem nàng về nhốt lại" _Mỗ nữ nào đó mặt phượng xinh đẹp liếc mỗ nam:"Mõi mắt mong chờ a" ~~~~ _Mỗ nam lạnh lùng tuyên cáo: "mệnh nàng mệnh ta tổn hại nàng ắt trả đại giới" _Mỗ nữ trầm lạnh:"Cứ thử chạm cái tay bẩn thiểu của người vào người hắn-ta sẽ khiến ngươi biết thế nào là âm ti" Ngàn năm chờ đợi, ngàn năm thương nhớ, mong chờ duyên kiếp trở về, gặp lại xác định nhất thế nhất nhân, sủng ái, nâng niu, bảo hộ nàng đời đời kiếp kiếp.... Ngàn năm thất lạc, chớp nhoáng một cái tiền kiếp, duyên kiếp đã định, xuyên về gặp lại, xác định nhất thế nhất nhân , đời đời kiếp kiếp day dưa, bá đạo độc chiếm một cái nam nhân, nắm tay đưa mắt nhìn nhân thế, tiêu diêu đời đời kiếp kiếp..... ☺️Này truyện ta tự viết, mị nào đọc thấy không hợp ý thì làm ơn góp ý chớ đừng chửi rủa ta a~~~...
[Edit] Nhân Gian Có Vị Tên Thanh Hoan - Ai Lam
§Tác giả: Ai Lam §Tên khác: Con Đường Hóa Tra Của Nữ Chính §Thể loại: Ngôn tình, Ngược, Hệ thống, Mau xuyên, Cổ Đại, Hiện đại, Tương lai, HE, OE. §Editor: Tiểu Nữ Yil §Văn án: Nếu gặp một cuộc tình không có kết cục, là ngươi, ngươi sẽ làm gì? Sẽ dây dưa tới cùng, khổ sở níu kéo? Sẽ òa khóc, nức nở không nguôi? Hay lặng lẽ rời xa, sống trong tuyệt vọng. Đường Thanh Hoan đã từng đứng trên bờ vực tuyệt vọng, đến một thế giới u tối. Ở nơi đấy, có đủ loại người với những chấp niệm còn vương vấn. Bởi vì tích được nhiều âm đức*, nên sau khi chết đi họ có thể đi đến nơi này, nói với nàng về tâm nguyện của họ. Nhiệm vụ của nàng chính là giúp bọn họ buông bỏ quá khứ, loại trừ chấp niệm. Chỉ cần uống một chén canh có thể quên đi ký ức kiếp trước, rời khỏi chỗ này, đầu thai chuyển thế. Chỉ có điều, dạo qua từng thế giới, nàng dường như đã.. Mở ra con đường "tra hóa" của mình. *Âm đức là những việc tốt được làm một cách âm thầm, lặng lẽ khi còn sống....
Hàng xóm ngốc...........Tôi yêu em♥ !
Tình yêu đến với tôi thật bất ngờ, em biết không?Từ trước tới nay tôi chưa bao giờ tin vào thứ tình yêu mờ ảo đó cả.Nhưng từ khi gặp em, cuộc sống của tôi lúc nào cũng xuất hiện em , trước mặt em tim tôi luôn lỗi nhịp.Mỗi khi thấy em vui đùa cùng người con trai khác tôi thấy rất tức giận, khi thấy ai làm tổn thương em thì tim tôi chợt đau nhói.Liệu đó có phải là yêu không!Tôi cười, cười khi chính bản thân mình bị em thay đổi nhưng khi bên em tôi cảm thấy rất hạnh phúc, rất dễ chịu.Em như viên kẹo ngọt quấn lấy đầu lưỡi tôi khiến tôi không muốn buông ra.Có lẽ, em chính là món quà của thượng đế đã ban tặng cho anh để anh biết thế nào là tình yêu.Phải, để tới được vạch hồng đó chúng ta phải trải qua bao chông gai, nếm đủ thứ vị:chua có, ngọt có, mặn đắng có....Nhưng không sao cả, mỗi lần như vậy anh lại càng yêu em, càng nâng niu quý trọng em hơn.Em là tất cả đối với anh.Anh.....Sẽ mãi yêu em.Nhóc ạ!...
KẾT NỐI ÂM DƯƠNG
Trần Nhật Linh, 26 tuổi là một bác sĩ chuyên khoa phẩu thuật hồi sức tập sự đang trong một ca trực đêm hằng ngày tại bệnh viện, nghe được thông tin từ bố là mẹ đã bị mất tích trong 1 vụ tai nạn giao thông. Nhật Linh quyết định đến hiện trường để tìm hiểu và không may sau đó bị tai nạn giao thông và cậu được đưa đi cấp cứu sau khi được người dân gần đó phát hiện. Dù các bác sĩ đã nỗ lực cứu vãn nhưng cậu đã được báo cáo là tử vong. Tuy nhiên, cậu chỉ bị đánh mất 2 phần hồn và may mắn phần hồn còn lại chứa sức mạnh đã níu giữ mạng sống của cậu. Cậu tỉnh dậy bên trong nhà xác và gặp được Vũ Thị Lan Ngọc, 25 tuổi là nhân viên đang trực tại đó, khi chưa hiểu chuyện gì xảy ra họ đã bị tấn công bởi những oan hồn chứa đầy âm khí vất vưởng, qua đó, Nhật Linh vô tình thức tỉnh được sức mạnh bí ẩn bên trong phần hồn còn sót lại mà cậu không hay biết. Sau mọi chuyện, cậu được bố cậu, người đã hiểu hết tất cả mọi chuyện đã đưa cho một quyển sổ từ tổ tiên và căn dặn cậu hãy đi tự tìm sự thật về bản thân và hoàn thành sứ mệnh tìm lại được linh hồn và hài cốt của mẹ cậu....
Hoa Mặt Trời Trên Cát
Cùng là con người tại sao cô phải chịu khổ cực trong khi người ta vô cùng sung sướng. Cùng là phụ nữ, tại sao cô bị vùi dập, tại sao cô chịu phũ phàng trong khi người khác được nâng niu. Cô thật không hiểu, nghĩ mãi đến cùng cô cũng không hiểu. Và rồi cô gặp anh. Có lẽ đi hết cuộc đời này cùng anh, cô cũng không hiểu cái gì gọi là công bằng, cái gì gọi là tình yêu nhưng cô hạnh phúc. Có một người như anh ở bên, cô không hề thấy an toàn. Nhưng chỉ có anh mới làm cho cô tất cả. Và rồi, sau cái vòng quay cuộc sống, yêu nhau... lựa chọn rời xa nhau hay yêu nhau... lựa chọn ở bên nhau, đâu mới là một tình yêu đúng nghĩa....





![[SHORTFIC][BRIGHTWIN][THYMEKAVIN] WESTERN SKY](https://truyen2u.com/images/cover/304609120-256-k227691.jpg)
![[BL] Hộ Hoa Sứ Giả](https://truyen2u.com/images/cover/410263077-256-k385207.jpg)









![[Edit] Nhân Gian Có Vị Tên Thanh Hoan - Ai Lam](https://truyen2u.com/images/cover/214755647-256-k228634.jpg)


