Là một câu chuyện buồn của một cô gái đã lỡ tương tư một chàng trai.Hai người xa nhau,rất xa nhau.Gặp được nhau qua mạng xã hội.Cô chợt nhận ra đã yêu anh theo thời gian.Hàng loạt những chuyện xoay quanh cuộc sống của cô vì anh mà đảo lộn.Đến cả người bạn cô cho là rất thân cũng vì thế mà dường như đã không ưa cô."Đơn Phương Như Thế Nào?" có thể gọi là một cuốn ngôn tình rất thật,nếu cảm giác lúc này khi bạn đọc sâu lắng thì tất nhiên có thể sẽ khiến cảm xúc của bạn dâng trào.Tin tôi đi.…
Một câu chuyện lấp la lấp lửng, và chẳng có kết thúc. Ai cũng muốn 1 chuyện tình trọn vẹn, nhưng đâu phải lúc nào cũng như mơ.Những chương truyện này được viết ra là để niêm phong đoạn tình cảm khó hiểu này, để nhân vật tôi thôi nhìn về 1 hướng, và nhận ra 1 điều rằng, phải đối tốt với những người dành thời gian cho mình, chứ không phải những người coi mình là thời gian rảnh rỗi.…
" Tớ thích cậu ... tớ thích cậu 5 năm rồi..." [ Dự án mới - chuẩn bị phát hành ] mỗi câu chuyện của các bạn gửi tới sẽ được lồng ghép đan xen vào tác phẩm, mọi người hãy tìm xem liệu câu chuyện có giống cuộc đời bạn hay không...Các bạn hãy bấm vào đường link để chia sẻ câu chuyện của chính mình nhé ^^https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLScHp9ZZgIhBWVGLB7f8P2qH7SJT_axyQ4Ywz_XmIfkrZu-aZQ/viewform?usp=sf_link…
Hạ Chi, một cô gái lớp 7 xinh đẹp và giàu có, tình cờ bị cuốn hút bởi Trương Minh Tuấn, chàng trai lớp 8 lạnh lùng và ít nói. Dù không phải người nổi bật, Minh Tuấn lại khiến cô rung động bởi cách chơi bóng và phong thái đặc biệt. Từ tò mò đến yêu thầm, Hạ Chi kiên trì theo đuổi, nhưng Minh Tuấn đã có người trong lòng. Một mối tình đơn phương đầy day dứt giữa những năm tháng thanh xuân.Hãy thử đọc nha mn, mình up 1 chap/ngày mỗi tối ak 💕…
Đặng Văn Lâm - Quế Ngọc Hải------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------Đơn phương là thứ tình yêu ngu ngốc nhất.Nhưng đơn phương yêu anh, là việc dại khờ nhất mà em tự nguyện làm.…
Sống một đời không hạnh phúc, không trọn vẹn. Từ nhỏ không có ba, tự mình gồng gánh, tỏ ra mạnh mẽ. Thay vì sống, cô thật ra chỉ đang "tồn tại". Đến lúc nhắm mắt, ngoài cảm giác luyến tiếc vì đã không thể chăm sóc ông bà tuổi già, cô chỉ cảm thấy, sự nhẹ nhõm. Dường như cô đã quá mệt mỏi, chìm trong bóng tối... yên ắng đến vô định, cô cảm thấy bản thân đang rơi tự do trong một khoảng không vô định, đã bao lâu rồi cô chưa được "yên tĩnh" như thế. Bỗng cô cảm giác như có ai đang lay mình, lực đạo càng mạnh, trước mắt một luồng sáng,... cô chưa chết sao?! ...…
Cậu thích cô từ hồi bé, những cái nhìn hay cái nắm tay của cô đều khiến cậu thổn thức, quyết định tỏ tình khi lên 8, nhưng cô lại không cho cậu câu phản hồi.Cô không nhận ra được tình cảm của mình khi bé, đến lúc nhận ra thì thứ tình cảm đó đã không thể kiểm soát được, bồi hồi, thấp thỏm khi gặp lại cậu, mặt nóng, tay run, không dám thổ lộ.Liệu cậu còn tình cảm với cô, hay chỉ do cô tưởng tượng?…
"Ta trao cho con tất cả, ta để con lựa chọn mọi thứ, bất kỳ điều gì khiến con hạnh phúc. Và thứ con chọn lại là điều khiến tim con tan vỡ."LƯU Ý: Mọi thông tin trong fic đều chỉ lấy cảm hứng từ Kito giáo, được chỉnh sửa để phù hợp bối cảnh thế giới cho OC, không phải tôn giáo chính thống. Bạn đọc tiếp đồng nghĩa với việc đồng ý với lưu ý mình đã nêu, mọi phản hồi liên quan tới tôn giáo mình sẽ không tranh luận thêm.…
couple chính : Taelice couple phụ: Jung Kook và Amimình không thích ship Vsoo hay Kookrosé đâu nha nếu mình viết truyện về Taelizkook này mà cho Lisa về vs Taehyung thì mình sẽ Ship Jung Kook và Ami và ngược lại nhá KHÔNG SHIP VSOO VÀ KOOK ROSÉ MÃI MÃI NHƯ THẾ . còn diễn biến thì các bạn hãy vô đọc đi sẽ biết nha (anti cút đéo tiễn)…
"Cậu trong thanh xuân của tôi" - Một người duy nhất khiến trái tim tôi rung động, chiếm trọn những năm tháng tuổi trẻ, dù chỉ là đơn phương và khắc sâu trong ký ức.Tuổi trẻ của tôi gắn liền với một người - cậu, người khiến tim tôi rung động từ ánh mắt đầu tiên, một tình yêu đơn phương sâu đậm mà tôi sẽ không bao giờ quên(Câu chuyện thật về tuổi trẻ của tôi và một tình yêu đơn phương sâu đậm mà tôi không bao giờ quên.)…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
Tác giả: Gió Xuân Hồn Nhiên Edit: MochiBìa: MochiThể loại: Xuyên không, phó bản lấy tuyến giải mã hồi hộp, trò chơi đối kháng, khởi đầu chậm rãi, kịch tính, 1V1, HE, hiện đại.Văn án: Sở Viêm xuyên tới từ thời đại có sức mạnh siêu nhiên đến trái đất thế kỷ 21, trang bị trên người chỉ duy nhất một chiếc điện thoại di động lại còn bị hỏng. Tuy nhiên, có một phần mềm tên là ' Làm giàu qua một đêm' trong điện thoại, phần mềm này có số dư khả dụng được lưu trữ trước là 1.000.000.000 nhân dân tệ. Sở Viêm, người vừa mới được thăng chức Bạo chúa địa phương, đã nhận được một bất ngờ:"Xin chúc mừng người chơi số 2019023333, bạn đã bắt đầu thành công trò chơi 'Một đêm chết bất đắc kỳ tử', và bạn sẽ sớm bước vào phiên bản đầu tiên. Trừ khi ngươi chơi chết, ngoài ra người chơi không thể thoát khỏi trò chơi này. Chúc người chơi có một khoảng thời gian chơi game vui vẻ". Sau đó cậu bị giết, Sở Viêm tưởng đây là một trò chơi thám tử để tìm ra 'Ai là hung thủ' nhưng nó hóa ra lại là một game sinh tồn ở nơi tất cả mọi người ngoại trừ NPC ra đều muốn giết cậu. Kẻ giết người A: Hả!? Ngươi vẫn còn sống sau khi ta đã chém ngươi! Ta đã lấy một con dao giả à!? Kẻ giết người B:Ta nghĩ khẩu pháo Ý của mình cũng là giả! Kẻ giết người C:Ta có thể đã lấy nhầm kịch bản giả mạo. Anh ta là người duy nhất chúng ta có thể ôm đùi, anh Viêm! Sở Viêm: Thực xin lỗi vì đã bất tử! *****************Mochi: Bộ đầu tay của tui, có sai sót hay khó hiểu gì mọi người cứ nói để tui sửa.…
"Ta chán ghét nơi này."Đi vào thế giới này ngày đầu tiên, loạn bước ủ rũ mà ngồi ở bàn đu dây thượng nói như vậy đến.*Edogawa, 20 tuổi, Cơ quan Thám tử Vũ trang trung tâm trung tâm, cực hạn ích lợi tối thượng chủ nghĩa.Trong truyền thuyết hắn có thể liếc mắt một cái nhìn thấu chân tướng, bất luận cái gì bí mật trong mắt hắn đều không chỗ nào che giấu. Bất cứ lúc nào, hắn đều có thể thay đổi hết thảy không có khả năng, ở bất luận cái gì trường hợp đều đem người trong cuộc đùa giỡn trong lòng bàn tay."Bởi vì, ta chính là "Người chơi" a."Hắn đem hết thảy đương trò chơi, chung quanh đều là cố định tư duy NPC, chỉ có chính mình là có được tự chủ ý thức người chơi.Nhưng mà như vậy hắn, lại ở lần đầu tiên bước lên độc hành xe điện khi đi tới kỳ quái thế giới.*"Mặc kệ là tội phạm vẫn là chú linh, đều sẽ thua ở danh trinh thám dưới chân."Cho dù đối mặt tứ cố vô thân quẫn cảnh, tóc đen thiếu niên như cũ kiêu ngạo mà đem kẹo ném vào trong miệng. Giương mắt đối với trước mặt người lộ ra nhất định phải được cười."Rốt cuộc, trinh thám mới là người chỗ hướng, là có thể tùy tiện làm mọi người tin phục thế giới đệ nhất a!"[ cần thiết muốn xem chỉ nam ]1. Loạn bước không có dị năng, là người thường.2. Người trưởng thành ( ấu trĩ quỷ ) ở chung phương thức.3. Văn hào toàn viên trải qua tư thiết, đại bộ phận đều bất đồng, không có tuyệt đối hắc bạch.4. Tổng mạn thế giới, tư thiết đông đảo, ooc báo động trước.5. Bìa mặt trao quyền phát ở Weibo @ ngày mai dư…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Trong một nhóm bạn năm người,có Tiên,có Minh,có Hằng,có Phúc và có cả Duy.Họ đi với nhau một chặng đường dài thanh xuân,trải qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc,cuối cùng cũng có thể hiểu được hết chữ "thương" của mỗi người.Tiên thích Minh lắm,nhưng chỉ vì những phút giây lầm lỡ,chỉ vì những phút giây không hiểu được lòng nhau mà tự đẩy người kia ra xa.Chỉ vì những lí do đủ khiến người ta thắt cả tâm can,vì những lúc hiểu lầm,những đôi người thương nhau không thể tiến gần đến nhau...…
Tên truyện: Tình Yêu là gì? Chan Thành là gì?Tác Giả: MunggĐộ tuổi: K+Thể loại: Đời thường, tâm trạng, độc thoại, buồn,...Summary:Tình yêu, có phải là hai người yêu nhau, bên nhau, chia sẻ bùi ngọt đắng cay?Chân thành, có phải là cùng nhau đi hết đoạn đường còn lại của cuộc đời, ốm đau bệnh tật đều có nhau?Tôi, đã từng tin như vậy, tin đến ngu ngốc.Cuối cùng, thứ tôi nhận được lại là sự dối trá từ hai con người mình yêu quý và trân trọng nhất.…
Thế giới của Hoàng vốn luôn yên tĩnh, quá yên tĩnh. Hoàng thấy ổn... cho đến khi cậu nhóc Nhật Huy xuất hiện và xâm chiếm thế giới của cậuHoàng vốn lầm lì, ít nói, còn Huy là một cậu nhóc năng động, luôn bám lấy Hoàng như hình với bóng. Vì thế, Hoàng luôn thấy cậu nhóc này vô cùng phiền phức.Hoàng cũng không ngờ chính sự năng động ấy khiến bản thân của sau này đổ gục HuyHuy thích Hoàng trước,nhưng Hoàng có vẻ yêu Huy sâu hơn.…
Gửi Cậu, Từ Hàng Ngàn Nỗi Nhớ *Có lẽ sẽ đau, có lẽ sẽ buồn nhưng các cậu biết không? Chủ nhân trái tim họ là họ và chủ nhân của trái tim cậu là cậu [ Trích thoại phim : Dưa Hấu Lấp Lánh ] Ta tập ăn, tập nói, tập viết rồi tập thích, tập yêu một ai đó... Những rung cảm ấy, không hiểu sao tớ chỉ lại thấy ở mỗi cậu. Xuân đi rồi hạ tới, sợi dây tình cảm ấy cứ dần len lỏi trong tâm trí tớ, để rồi nó lớn dần mà tớ không hay biết. Tớ không còn chỉ muốn đơn thuần ngắm cậu, tớ bắt đầu muốn xuất hiện trong tầm mắt cậu, muốn được cậu chú ý và có một vị trí nhất định. Có lẽ tớ thật tham lam, thật ích kỉ nhưng nếu tớ bỏ điều đó ra khỏi trái tim mình thì thật khó cậu nhỉ?…
( Thấy hay nên đăng lên thôi ) 😎Tác giả : đang cập nhậtNguồn : ngonphongcomics.comDịch : Anh AnhChỉnh : Chân ChânThể loại : Manhua - Romance - Shoujo[ Mời các bạn cùng đọc vs ủng hộ cho mik có động lực đăng tiếp nha Thank Thank ~~~ mấy chj em y° nha ]…