Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1,890 Truyện
[Đam mỹ] Sau khi xuyên không , tôi cùng đại boss đi đòi nợ thuận tiện phát hường

[Đam mỹ] Sau khi xuyên không , tôi cùng đại boss đi đòi nợ thuận tiện phát hường

18 3 1

Văn án :Hạ Tiểu Xuyên trong một lần dại dột bị lừa đảo bắt cóc , rồi bị đưa về tây thiên . Nhờ có hệ thống xuyên không, cậu xuyên vào câu chuyện não tàn mua hôm trước . Tại đây , cậu chính thức trở thành CHỦ ! NỢ ! ĐI ! ĐÒI ! NỢ ! Nhưng cuộc sống mà , đâu phải gì cũng thuận buồm xuôi gió đâu ....Hạ Tiểu Xuyên :"Cho vay nợ linh thạch đây , chỉ cần lãi xuất nhỏ thôi là bạn có một mớ linh thạch hữu ích để tu luyện trao đổi rồi ! Nhanh nhanh vào thôiTưởng Từ dịu dàng nhìn cậu : Tiểu Xuyên thật hoạt bátMọi người : thứ quái vật , mắc cái gì linh thạch quý giá tụ tập hết ở chỗ tên ác độc này thế Thể loại : 1v1 , sủng ngọt , sảng văn , công là đại boss của thế giới tu tiên nhưng có sở thích giả vờ làm người bình thường . Thụ kiếp trước đam mê xem bói kiếm tiền, nay đam mê bán linh thạch kiếm tiền .Nhân vật chính : Hạ Tiểu Xuyên | Nhân vật phụ : Tưởng Từ , Linh Tương Ca , Tiểu Lục…

[allphos] Giấc Mơ Của Đá Quý

[allphos] Giấc Mơ Của Đá Quý

987 182 19

Phos đứng giữa tất cả mọi người, nhưng càng về sau lại càng thấy mình cô độc. Cinnabar vẫn lặng lẽ trong bóng tối, vừa quan tâm Phos vừa sợ sự quan tâm ấy trở thành gánh nặng. Antarc mất đi để bảo vệ Phos, để lại một khoảng trống mà Phos không bao giờ lấp đầy được. Sensei hiền từ nhưng xa cách, càng yêu thương Phos thì càng khiến Phos đau đớn vì không thể chạm tới sự thật trong thầy. Các Gem khác từng cười, từng tin, rồi dần dần nhìn Phos bằng ánh mắt dè chừng và sợ hãi. Tất cả những mối quan hệ ấy không biến mất, chúng chỉ đọng lại trong Phos - thành ký ức, thành tội lỗi, thành động lực để tiếp tục bước đi dù bản thân đã không còn nguyên vẹn. Phos không thay đổi vì muốn trở nên mạnh mẽ, mà vì không muốn ai phải biến mất thêm lần nữa, kể cả khi cái giá phải trả là chính mình.…

Hương Linh Lan

Hương Linh Lan

74 13 10

"Người dịu dàng nhất,thường là người đã quen với mất mát."Giữa một nghĩa trang không khóa cửa,Một người đàn ông học cách ở yên với trống rỗng,Và một cô gái chọn ở lại giữa những điều đã mất.Những con mèo vô chủ "Người ta nói chúng chờ vì không biết chủ của chúng đã rời đi. Em thì nghĩ... chúng biết, nên ở lại. Vì họ đang ở đây mà.""Cô nhớ rất rõ về họ...""Em chỉ giữ lại những gì họ từng trân quý. Như thế... sẽ không ai thực sự rời đi cả."Một cô gái vừa mong manh nhưng cũng mạnh mẽ theo cách riêng."Từ khi có cô ấyNơi này... bớt lạnh hơn."Câu chuyện về tình yêu và chữa lành, về mất mát và nỗi đau được kể một cách sâu lắng và dịu dàng. Giữa Père Lachaise, nơi nỗi đau của những con người được kể lại như những mảnh hồi ức đã qua, không bi lụy, chỉ là khắc ghi để ai đó không chìm vào quên lãng.Không drama, không lời tỏ tình.Chỉ là:"Anh ở đây, để bảo vệ em không bị bào mòn bởi thế giới."…

Chí Tôn Võ Thần

Chí Tôn Võ Thần

47 1 11

Câu chuyện xoay quanh Mạnh An, một chàng trai 26 tuổi vừa mới tốt nghiệp Thạc Sĩ Y Khoa chưa lâu. Anh luôn cảm thấy chán nản với cuộc sống hiện tại khi đồng tiền có thể ép chết con người. Trong một lần đi làm về, An vô tình cứu giúp một ông lão bí ẩn bị thương vô cùng nặng. Và cũng từ lúc anh đặt con dao mổ của mình vào ông ấy, cuộc đời anh đã hoàn toàn thay đổi.Những bí ẩn quanh thân thế, bí ẩn về cái chết của chính mình, bí ẩn về trời cao không mắt, mọi thứ dần dần được khám phá bởi sự trưởng thành từng ngày của Mạnh An.Nối bước Ngô Quyền dẹp ngoại bang diệt nội tặc, rảo bước theo Đinh Tiên Đế thống nhất Đông Nam, kế thừa y bát Hải Thượng Lãn Ông danh chấn tứ phương,..."Nếu trời cao không có mắt, nếu trời cao vô tâm, nếu trời cao dung kẻ cường quyền hà hiếp dân lành thì ta ngại gì không đồ trời, ngại gì không làm Thiên Đế? Mà thôi, làm vua nhiều việc lắm, ta nhường cho Tiểu Hạc. Làm Tướng hả? Ta không chịu nổi lũ ngu đó, nhường cho Tiểu Cường. Còn ta? Ta làm Thần được rồi!!!"Nếu bạn muốn biết chuyện gì đã, đang và sắp xảy ra, hãy theo dõi Chí Tôn Võ Thần nhé.…

Mèo nhỏ đáng yêu và hai hoàng tử

Mèo nhỏ đáng yêu và hai hoàng tử

14 2 6

Truyện kể về một cô gái sau khi xuyên không thì thành con gái của thừa tướng thì vô củng hoảng hốt. Nhưng sau khi quen dần với cuộc sống ở đây thì cô lại lộ rõ bản năng tinh nghịch của mình, thường xuyên chốn đi ra ngoài phủ để dạo chơi. Nhưng lần nào ra ngoài cô cũng mang theo một số tiền do bán đồ của mình mà có để giúp đỡ người nghèo...... Rồi một lần khi bị một kẻ bắt nạt ngoài phố ,cô được tứ a ca cứu rồi cũng từ đấy mà thân thiết Đối với bát ca thì cô đã giúp chàng băng bó vết thương.... Rồi từ đó cũng thân thiết ....Rồi thời gian cứ trôi, một ngày cô được thái hậu triệu vào cung ở, cuộc sống trong cung như thế nào xin mời các bạn cùng đón đọc nhé, 2 vị vương gia này thật là bá đạo lun á…

Thở một chút

Thở một chút

34 0 10

Cuốn truyện này là một hành trình đi qua những ngày lặng lẽ, từng chút một lớn lên, từng chút một tổn thương, từng chút một học cách sống vừa đủ - và yêu vừa đủ.Từ những năm tháng tuổi trẻ ở Phan Thiết, một chàng trai tên Tính đã bước vào đời với những vết xước không ai nhìn thấy: một tuổi thơ giữ khoảng cách với người cha, một biến cố cờ bạc khi vừa hai mươi, và một mái nhà không còn trọn vẹn sau ly hôn.Rồi Vy xuất hiện. Không phải như ánh sáng thay đổi mọi thứ, mà như một nhịp thở mới. Mối tình ấy không ồn ào, nhưng đi được một đoạn thật dài, qua cả những ngày yêu xa, những hiểu lầm, lệch nhịp, rồi lại nắm tay nhau mở một tiệm nhỏ, sống tiếp.Chúng tôi gọi cuốn truyện này là "Thở Một Chút", vì đôi khi, giữa những tháng năm mệt mỏi, chỉ cần ai đó chịu đứng cạnh mình và cùng thở thôi - cũng là một cách sống rồi.…

[SHORTFIC] NamtanFilm - Beneath the Ripples

[SHORTFIC] NamtanFilm - Beneath the Ripples

231 18 2

Author: MânPairing: NamtanFilmDisclaimer: These characters do not belong to me; this is a non-commercial work.Rating: MSummary:"I reveal myself to you, beneath the ripples. - Tôi để em thấy mình, dưới những lăn tăn."Namtan đã nghĩ, trôi, lềnh bềnh và buông thả, sau cơn chấn thương kéo dài, giày xéo từ thể xác đến tâm trí, cô thấy mình đã thật sự trôi thật xa. Trái tim cô là cánh rừng già chết cháy, cháy dưới lòng đại dương xanh, nơi cô từng tự do vẫy vùng mà chẳng trời đất nào khiến cô sợ hãi. Nếu có ai nghe, có ai trông thấy, cô mong họ sẽ quên mình.Thế nhưng, Film đã nghe, đã trông thấy, mà lại chẳng quên được cô.Film nho nhỏ, tựa loài cá mây xanh, biên biếc như mảnh trời rơi xuống biển. Cá mây xanh, còn chả to bằng bàn tay lại có sức mạnh phi thường. Cá mây xanh kéo vầng trời rọi sáng cả đám rừng cháy đó. Và Namtan, để đám rừng, sống những mảng xanh còn lại.…

Chạy trốn khỏi anh

Chạy trốn khỏi anh

891 2 37

Định nói: "Tao biết, tao đã linh cảm thấy khi hai người gặp nhau thể nào cũng sẽ xảy ra chuyện gì đó nên tao không bao giờ muốn giới thiệu hai người với nhau!"Biết làm sao khi cô cũng không hiểu tại sao ngay từ giây phút đầu tiên nhìn thấy người ấy, cô cảm giác như tim bị bóp nghẹt, ngừng đập, run rẩy. Cô ấy biết đó là người yêu của bạn mình mà không đừng lại được si mê, không đừng lại được say đắm. Những gì cô làm sau khoảng khắc ánh nhìn đầu tiên ấy chỉ là để khoả lấp sự bối rối trước hình dáng đi thẳng vào trí não mình. Cô biết cô điên, cô biết cô sai. Cô đã cố chạy trốn, nhưng tại sao những sự gặp gỡ tình cờ cứ làm cô đau khổ. Tại sao lại nhìn cô như vậy, tại sao lại quan tâm cô, tại sao lại tình cờ gặp cô trên chuyến xe buýt ấy? Dù nhủ lòng mình rằng đó không phải của mình, không bao giờ là của mình, khi nhìn bóng lưng ấy ngay trước mặt, cô không thể kiềm được việc giơ tay ôm choàng người ấy, và khóc, nói em muốn chỉ ôm anh một lần thôi. Cho em một phút, em muốn đánh cắp một phút cho riêng mình. Giá lúc đó anh dừng lại, giá lúc đó cô có một chút lý trí. Bọn họ không có một nửa lý trí đó. Anh nắm đôi tay cô rồi quay lại ôm cô một cái ôm nghẹt thở. Trái tim cô vỡ oà sung sướng. Anh nói em điên rồi, anh cũng điên rồi. ..…

Tháng Năm Hạnh Phúc

Tháng Năm Hạnh Phúc

52 1 2

Tên truyện: Tháng Năm Hạnh PhúcTác giả: ThanhThanhThể loại: Ngôn tình, thanh xuân vườn trườngDesign: teamrainNgày đăng: 22-3-2018"Nếu biết trăm năm là hữu hạn, anh đã không bỏ lỡ nhiều ngày bên em như thế"An Hạ từng nghĩ mình chỉ là một người qua đường, diễn một vai phụ mờ nhạt trong cuộc đời. Nhưng lại không ngờ mình là vai chính trong lòng một người khác.Khi nhìn vào mắt anh, cô chỉ thấy duy nhất một người chính là cô. Trở thành tâm điểm của một ai đó, cô không quen, cũng không biết phải phản ứng ra sao.Nhưng anh đã nói:" Anh như bây giờ chính là vì em"Anh nói:" Cảm ơn em, vì đã yêu anh"Anh cũng nói:" Anh không dám hứa hẹn cho tương lai sau này, vì chính anh cũng chẳng thể hình dung nó ra sao. Nhưng anh chỉ dám khẳng định một điều, chỉ cần em còn yêu anh, anh sẽ không bao giờ bỏ cuộc""Nếu có ba điều ước, anh sẽ ước em nói ba từ "Em đồng ý", vì đó là lúc anh sẽ cầu hôn em" Trong cuộc sống của em, anh là điều kì diệu nhất, dịu dàng nhất, anh là viên đá quý, là ánh nắng mặt trời vào buổi sớm mai. Chính anh đã vẽ nên màu sắc của cuộc đời em, tạo nên những ấm áp trong em. "Cảm ơn anh".…

Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người

Ký Ức Anh Gửi Nhầm Người

5 0 3

Có những ký ức bị xóa, nhưng có cảm xúc chưa từng biến mất."Tôi muốn dịch lại ký ức của mình.Nhưng... giữ lại toàn bộ nỗi đau."Ở một thành phố nơi con người có thể "dịch lại ký ức" như chỉnh sửa một thước phim, Trình Duy Hàn - một khách hàng bí ẩn - đến Trung tâm Dịch Ký Ức và đưa ra yêu cầu kỳ lạ:"Hãy xóa đi khuôn mặt người ấy... nhưng để lại mọi đau khổ."Hạ Trì Dương, chuyên viên dịch ký ức, không đặt câu hỏi. Công việc của cậu là lặng lẽ bước vào thế giới bên trong ký ức người khác - xem, cảm, và dịch lại nó thành một phiên bản mới.Nhưng lần này... mọi thứ không còn như thường lệ.Trong đoạn ký ức hỗn loạn và đứt gãy của Trình Duy Hàn, Hạ Trì Dương bắt đầu nhìn thấy chính mình.Cử chỉ quen thuộc.Giọng nói không thể xa lạ.Và cảm xúc... như một vết cứa kéo dài từ kiếp trước."Tôi là người giúp anh quên đi...Hay là người anh từng cố nhớ đến cuối cùng?"Giữa thực tại và ký ức, giữa lý trí và xúc cảm, hai con người từng bị chia cắt bởi một biến cố bí ẩn - nay lại chạm mặt nhau trong hình hài khác, bằng một cách không ai lường trước.Một người bị ép quên.Một người chưa từng nhớ.Nhưng nếu trái tim vẫn đau, thì ký ức kia... liệu có thực sự mất đi?…