Kết quả tìm kiếm: "skrillreader"
Tìm thấy 1,244 truyện tương tự
[Lâm Tường] Lão Đại! Tha Cho Tôi Đi
Chuyển ver đã có sự cho phép của tác giả. Số chap : 90 chương + 8 phiên ngoại + 1 tiểu kịch trường ngắn 2020. Nghiêm Hạo Tường là tiểu khả ái đáng yêu và nguy hiểm ngầm. Hạ Tuấn Lâm là Lão Đại. Quan điểm của Hạ Tuấn Lâm -"Chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, trung thành với tôi, tôi sẽ bảo hộ em suốt phần đời còn lại" Nhưng Nghiêm Hạo Tường đéo đéo và đéo, không chỉ ngang ngược mà còn nhu nhược cho nên bị Hạ Tuấn Lâm kí đầu vì không nghe lời. Quan điểm của Nghiêm Hạo Tường sau khi bị Hạ Tuấn Lâm ngược đãi chính là -"Anh mà không yêu tôi!!! Tôi...Tôi chết cho anh xem!!". Hạ Tuấn Lâm -"Em chết đi!". Nghiêm Hạo Tường -"....???". Thể loại : Nguyên sang, hắc đạo, (1x1) chiếm hữu Lão Đại Công. Thông minh ẩn giấu Thụ....
Anh Không Cứu Ai Trong Chúng Tôi - Kể Cả Chính Anh
Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, Choi Doran đứng ở trung tâm như một điểm cố định, còn tất cả những người khác đều xoay quanh anh theo những quỹ đạo lệch lạc của riêng mình. Chiến thắng được hô vang, tiếng vỗ tay dội xuống như mưa, nhưng phía sau hậu trường là một sự im lặng đặc quánh, nơi không ai còn đủ can đảm để gọi tên thứ cảm xúc đang mục ruỗng trong lồng ngực mình. Họ đều yêu anh. Không phải theo cùng một cách, cũng không bắt đầu từ cùng một thời điểm. Có người yêu bằng sự ngưỡng mộ lặng thầm, có kẻ yêu bằng ghen ghét và chiếm hữu, có người lại nhầm lẫn giữa đồng đội và khát vọng. Nhưng điểm chung duy nhất là: có người được lại có người lại không được đáp lại, và cũng không ai thực sự muốn thoát ra. Anh không hứa hẹn, không từ chối, không cứu rỗi. Anh chỉ tồn tại - đủ gần để tất cả nhìn thấy, đủ xa để không ai chạm tới. Chính sự im lặng đó trở thành con dao cùn, cứa từng chút một vào lòng tự trọng, lý trí và ranh giới đạo đức của họ. Mỗi ánh mắt trao đi đều mang theo một tội lỗi chưa kịp gọi tên. Mỗi lần sát cánh thi đấu là một lần họ giả vờ mình vẫn còn là đồng đội. Cả đội cùng thắng, nhưng từng người một đang thua. Họ đổ lỗi cho áp lực, cho mùa giải, cho tham vọng, cho chính bản thân mình - cho bất cứ điều gì, miễn không phải thừa nhận rằng anh là khởi nguồn của tất cả. Anh không cứu ai trong chúng tôi. Và điều đáng sợ nhất là: không ai trong chúng tôi thực sự mong anh làm vậy....
Phải chăng yêu anh là sai lầm?
Well you only need the light when it's burning low Only miss the sun when it starts to snow Only know you love her when you let her go Only know you've been high when you're feeling low Only hate the road when you're missing home Only know you love her when you let her go And you let her go. ---------------- Đứng trước sân khấu lớn của quốc gia, anh vừa cất tiếng hát vừa đau khổ đột cùng. Lòng như có ai đó thắt chặt lại, trái tim đang từ rỉ máu. Mang trong mình một nỗi đau khá lớn. Đau khổ cứ hiện hữu vây quanh...! Tiếng nhạc du dương hoà vào cùng với tiếng hát ấy, xoay chuyển tạo nên một khung cảnh hết sức bi cảm. Tạo cho người nghe cảm giác nao lòng! Tiếng hát ấy, rõ ấm áp- thâm trầm, bài hát cũng không nỗi bi thương, nhưng tại sao tiếng hát lại thương đến thế!? Đồng Viên Vĩ vừa hát vừa nghĩ đến cô. Vừa nghĩ đến hồi ức năm nào. Từ lúc anh làm ca sĩ phòng trà, rồi được gặp cô, được cô tặng hoa. Rồi đến sự bất ngờ đến trớ trêu khi 2 bên thông gia làm hôn ước. Lại không ngờ được vị hôn thê của mình lại chính là cô! Rồi những tình huống giở khóc giở cười khi 2 người còn là vợ chồng! Những hồi ức ấy, có đẹp nhưng cũng có đau, cứ vây quanh tâm trí anh... Quả thật đúng như những gì mà anh hai đã nói ''Đừng để mất đi rồi mới hối hận!'' quả thật không hề sai tí nào... Ngày xưa phải chăng là do anh đối xử tệ với cô, quá lạnh lùng với cô, quá tàn nhẫn với cô để rồi bây giờ anh nhận sự trừng phạt thích đáng này ? Nghĩ đến cô mà trái tim buốt nhói! Cảm giác như có ai đó cầm dao đâm vào. Như muốn cấu, xé ra thành trăm, thành mảnh!...
_Epiphany [Soviet X Nazi]
"Tôi không biết cảm giác này là gì...Bỗng dưng tôi cảm thấy cậu quan trọng. Đến mức không thể sống yên nếu không có cậu bên cạnh..." "Soviet, mày nói gì vậy?" "...Đừng bỏ tôi." ------ Lá rơi, lay động mặt hồ vốn tĩnh lặng không chút gợn sóng. Như cách hắn đến, bám lấy y không rời. Khiến tâm y rung động, từ nhẹ nhàng đến mạnh mẽ, liên hồi không dứt. Soviet chẳng ngờ, lại gục ngã trước một học sinh cá biệt trong khi mình là Hội trưởng Hội Học Sinh... Ban đầu cũng đề phòng lắm. Vậy mà... "Soviet!! Thích tao đi!!" "Cậu- Đừng có đeo bám tôi nữa!! Và đừng gọi tôi bằng tên "Soviet"!!" --- "Tao chán mày rồii, không chơi với mày nữa!! Tao đi tán đứa khác!!" "Cậu là của tôi...Không có chuyện đó đâu." ------ Hắn thích ma thuật ánh sáng đó, thứ ánh sáng ấm áp chỉ Soviet có thể tạo nên. Ma thuật độc quyền của y. Và Nazi tiếp cận y, ban đầu chỉ để chơi đùa, vậy mà lại thành dính lấy y luôn. Không hiểu sao mình có thể sa vào lưới tình với một người cứng nhắc chán òm như thế. Vốn thích chơi đùa tình cảm mà. Không thể... "Phép thuật bóng tối...? Tôi chưa nghe qua bao giờ, kẻ nói dối không nên xuất hiện trên đời đâu." "Gì vậy...Tao thật sự thích mày đó!!" --- "Sắp tới sinh nhật cậu, muốn tôi tặng gì chứ?" "Danh phận con dâu nhà mày." ------ "Hai em sẽ chung một phòng kí túc xá!! Từ giờ đến cuối năm thầy mong với sự kìm kẹp của USSR thì em Nazi sẽ ngoan ngoãn hơn!! Thầy tin tưởng em, USSR." ------ Chẳng biết từ bao giờ, y vô tình coi hắn là người quan trọng. Rất quan trọng trong cuộc đời y. Chỉ muốn bên hắn, ở cạnh hắn mãi, không để hắn rời...
![[Lâm Tường] Lão Đại! Tha Cho Tôi Đi](https://truyen2u.com/images/cover/405063133-256-k231485.jpg)


![_Epiphany [Soviet X Nazi]](https://truyen2u.com/images/cover/374145060-256-k390922.jpg)