[JsolNicky] - Thích
Thích?Cậu có thích tớ không?ThíchTớ thích cậu--😺😺----🌸🌼----🍬🥛--…
Thích?Cậu có thích tớ không?ThíchTớ thích cậu--😺😺----🌸🌼----🍬🥛--…
"Tao với mày chơi với nhau gần 5 năm rồi Sơn ơi, mày giấu tao thế nào được. Muốn làm anh rể tao thì cứ nói đi, chắc gì đã được làm thiệt mà e thẹn."---* Lưu ý:- Đây là câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, tất cả các sự kiện đều không xảy ra với idol ngoài đời thật. Mong mọi người lưu ý trước khi đọc.- Fic này có cùng bối cảnh với fic HiếuAn "Amour Manqué" của tôi, timeline là trước khi nội dung trong fic HiếuAn xảy ra. Bà nào muốn hiểu rõ thiết lập nhân vật và bối cảnh fic hơn có thể đọc fic đó trước.…
"Ơ thế...Hôm đấy em nói thích anh, là tỏ tình á?""Ơ thì là như thế còn gì? Anh nghĩ tôi thích anh như thế nào nữa?" ....warning: dựa trên người thật nhma không có thật, đừng mang đi đâu hoặc mang đến nhân vật chính nka huhuhuhuhu…
em mèo anh cún…
Một mảnh ký ức, đem chia ra làm hai phần...…
nam nhân đẹp là phải chăng là họa ?np , 2 công 1 thụ , rape , giam cầm , sinh tử văn…
ỏn a ỏn ẻn…
cún xinh mắt ướtmèo yêu vỗ về…
chỉ có SơnHào hehehihi…
'' Bây tha tao đi, đừng báo nữa, tao già rồi!'' - Anh Xìn nói. Và còn 1001 câu chuyện bất ổn trong cuộc sống tại Nhà Trọ ATSH.…
Bản gốc: Anh thương em (JeJae)Author: @_youngforever__FIC ĐÃ CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ-------------------------------------Chuyển ver: Chim 🌸Pairing: SoonHoonSummary: • Thật ra, anh chỉ muốn nói là anh thương em •Note: Cảm ơn mẹ Bý đã cho con chuyển fic :3 bộ fic này thật sự rất hay đó :3…
nhiều oneshort.kết cục vẫn luôn là về bên nhau.meo meo meo…
Series những mẩu chuyện ngắn JsolNicky do tác giả tự biên tự diễn, mong mọi người đón nhận và tôn trọng quyền tác giả. Xin chân thành cảm ơn…
Anh Tú ielts 8.5 bị cắm sừng, em Huân cũng thế nhưng em Huân đã chơi liên khúc thói đời ở đám cưới nyc, Vinh dubai nhà bán đất giàu nứt đá đổ vách, Minh thủ khoa âm nhạc nhưng vẫn bị đuổi khỏi trọ dù đã đóng tiền đầy đủ, Khuê và suy nghĩ khó hiểu về anh Vũ nyc, Vũ bị ae hiểu nhầm lowkey, Chiến làm food reviewer, Hạo mở job bảo kê ở đại học, Anh Triệt với niềm đam mê chọc chó hay xúi dại các em, Hàn Xuân du học sinh nói TA xen TV,anh Hoàng nhà vài căn khách sạn 5 sao, Quang nhận job tổ chức sự kiện,Huy làm bác sĩ ở bvien của bố…
Cứ bám lấy, dứt mãi không ra.Em cứ mãi bên anh đấy!…
" ai là thuyền trưởng ? "─── ⋆⋅☆⋅⋆ ──Xoay quanh về một cặp đôi mèo bông đang trong mối quan hệ mập mờ của chương trình đang dần dần bị mọi người nghi ngờ .─── ⋆⋅☆⋅⋆ ──reina.17.9.24─── ⋆⋅☆⋅⋆ ──p/s: w như cũ nhé truyện đầu tiên không cần des bìa =))…
"điều hạnh phúc nhất, là có cậu trong đời."cp chính: james x keonho (cortis)cp phụ: martin x juhoonthể loại: học đường, boylove, healing (?) ••• etc au: yumoraa| fic được xây dựng dựa trên hình tượng nhân vật có thật, song mọi tình tiết và tính cách đều là hư cấu, không liên hệ đến đời thực. mong người đọc giữ tâm thế khách quan |đọc từ đầu để hiểu rõ câu chuyện.tình tiết chậm. không dành cho người thiếu kiên nhẫn. (ý là chậm vcl luôn???)đừng mong chờ đây là chiếc fic học đường bình thường.văn phong hỗn loạn. đọc đi rồi biết.vui lòng không reup 😔🤟 (thấy hay mà hok vote là bùn ă, drop lun)…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…
vậy thì theo em, hạnh phúc là gì ?…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…