[SHATOU FANFIC] - Thời kỳ bình lặng
Một câu chuyện nhỏ, với mạch truyện rất rất rất...bình lặng. Tác giả: Cao CaoMình dịch vì yêu quý tác giả này, và Shatou, mãi yêu hai em <3…
Một câu chuyện nhỏ, với mạch truyện rất rất rất...bình lặng. Tác giả: Cao CaoMình dịch vì yêu quý tác giả này, và Shatou, mãi yêu hai em <3…
Tác giả: 昨夜之北Tên fic gốc: 嗜睡症Chuyển ngữ: chengshizailunChuyển ngữ CHƯA ĐƯỢC sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG CHUYỂN VER, KHÔNG MANG ĐI nơi khác. Truyện sẽ được gỡ xuống nếu có yêu cầu từ phía tác giả.…
Tác giả: Tô Cảnh NhànLạnh lùng, đẹp trai, đánh nhau giỏi, học thần công x xinh đẹp tự luyến, tính cách tốt, học tra thụVăn án: Mặc dù Yoshi là một học tra không còn đường cứu chữa, nhưng không thể phủ nhận là cậu ta có gia cảnh tốt, nhan sắc lại còn cao đến mức khiến các bạn không thể không công nhận cậu là giáo hoa của trường tư nhân Gia Ninh.Cả trường đều biết, Yoshi nhìn không vừa mắt nhất chính giáo thảo Park Jeongwoo, là người nhiều lần đứng nhất toàn khối, cầm nhiều giải thưởng thi đua tới nỗi mềm tay, trong trẻo nhưng lạnh lùng, tự gò bó chính mình, biểu tình như không hề quan tâm tới bất cứ thứ gì.Cho tới khi, sau giờ tan học, có người nhìn thấy trong rừng cây nhỏ của trường học, Yoshi lôi kéo tay áo sơ mi trắng của học thần, vô cùng đáng thương, "Jeongwoo, cho em cắn một miếng thôi, em nhất định sẽ nhẹ nhàng mà."Park Jeongwoo đưa tay để vào miệng Yoshi, "Cắn mạnh một chút cũng không sao.~~~Yoshi kinh hoàng phát hiện, chỉ trong một đêm, huyết thống kỳ lạ của cậu đã thức tỉnh, mỗi ngày phải hút vài giọt máu tươi mới có thể sống. Nhưng máu của tất cả mọi người đều vừa đắng vừa hôi, trừ.............Park Jeongwoo.#Trời xanh nhất định đang hãm hại tôi~~~Khi hai người hôn nhau, môi Park Jeongwoo bị nứt ra, rớm chút máu, vừa thơm vừa ngọt, Yoshi không nhịn được liên tục liếm cắn môi Park Jeongwoo.Park Jeongwoo đỡ lấy eo Yoshi, khẽ cười, "Tham ăn như thế, hửm?"Nói xong, trực tiếp áp xuống hôn sâu.https://humat170893.wordpress.com/2019/11/17/can-ngon-tay-anh-to-canh-nhan/CV CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP CỦA TÁC GIẢ‼️…
AU, OOC* Mọi câu chuyện đều là trí tưởng tượng, không áp đặt lên người thật việc thật!!Họ là liều thuốc tâm hồnLà chỗ dựaLà nơi để trở vềCủa nhau.…
Tiểu Sa câu cá - hm,,, (gạch đi)... Tiểu Sa câu trai, ai tình nguyện thì tự mắc câuKẻ săn mồi thượng hạng, thường xuất hiện dưới vỏ bọc của con mồi.Tác giả: lameier - affSố chương: 8 chương - đã hoàn - đã dịch xong. Tác phẩm đầu tay của tác giả này, đọc thấy cũng dễ thương nên dịch thôi. Chap cuối là H nh tác giả viết cũng hay, có phong cách riêng của mình.…
Jun và Dylan như bằng mặt không bằng lòng, vốn dĩ đã không đội trời chung. Bỗng một ngày, mọi thứ đảo lộn lên, Jun bắt đầu cảm thấy khó chịu khi Dylan tiếp xúc gần với người khác, khó chịu khi Dylan diện những bộ đồ cắt xẻ lên sân khấu. Hắn không thích cái cách Dylan cười với người khác ngoài mình. Dylan cũng nhận ra điều đó, những cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt, những hành động chưa từng xuất hiện ở Jun bắt đầu hiện rõ ra, Dylan cũng thấy mình đỏ mặt vì điều đó. Một loại cảm xúc không thể gọi tên, để nói rõ thì hơi khó. Chuyện sẽ ra sao? Đến đâu?…
Author: 9dBm__Bác sĩ x Bác sĩ…
Vài ngày sau khi gặp lần đầu, Vương Sở Khâm lại đưa Mộ Thừa tới sân bóng, kể cho Mộ Thừa về kế hoạch cầu hôn của mình.Mộ Thừa như một người lớn nhỏ, nghe xong rất nghiêm túc, nhận lời mời ăn bánh quy gấu của Vương Sở Khâm không giới hạn, và đặc biệt nghiêm túc nói với Vương Sở Khâm: "Ba đẹp trai, mặc dù mẹ rất yêu ba, ba cũng là ba ruột của Mộ Thừa, nhưng ba phải yêu mẹ như Mộ Thừa yêu mẹ, phải yêu mẹ còn hơn cả mẹ yêu Mộ Thừa, thì ba mới là ba thật sự của Mộ Thừa!"…
Đây là câu chuyện hoàn toàn dựa vào sự tưởng tượng của mình. Đặc biệt hơn, câu chuyện mình viết chỉ đang mượn tên nhân vật. Cốt truyện và mạch câu truyện sẽ hoàn toàn khác với phim. Sẽ có những khúc hơi thiên về hướng 18+ xíu nên mong mọi người hãy hoan hỉ mà đọc fic của mình một cách vui vẻ và đầy trọn vẹn nhá.Nếu trong suốt quá trình đọc, có chỗ nào sai xót mong mọi người cùng đóng góp và ủng hộ mình nhá…
để jeon wonwoo chứng mình cho mọi người thấy, jeon wonwoo hoàn toàn có thể tán đổ được moon junhui 🐈⬛🐈🐯🍚…
Chúng ta đều là người, đã là người thì luôn có tiếc nuối, có tiếc nuối mới có thể khiến cuộc đời hoàn chỉnh. Tình bạn năm ấy rất đẹp, nhưng trong hai bạn sẽ chẳng có ai cúi đầu nhận sai, cũng chẳng ai muốn quay lại, hai bạn quá giống nhau, cũng quá kiêu ngạo.Niệm là hoài niệm, là nhớ mong, là suy nghĩ, phá là phá vỡ, là kết thúc. Niệm Phá là kết thúc nhớ mong.…
Diễn viên - Giám đốc công ty giải trí…
Ở đây có NutHong 😘P/S: Tui không hiểu quá nhiều về giới giải trí, âm nhạc,... nên nhân vật đương nhiên OOC. Bối cảnh và sự kiện chỉ là giả tưởng. Viết chơi chơi thôi mọi người đọc hoan hỉ nhắm mắt bỏ qua mọi sự thiếu hiểu biết và ngu ngốc ná 😺…
Hắn cậy hắn có quyền, nên đường Tôn Dĩnh Sa đi dù có trải đầy gai cũng sẽ hóa hoa hồng*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
Tác giả: 森林火堆Tên fic gốc: 金钥匙Chuyển ngữ: chengshizailunChuyển ngữ ĐÃ ĐƯỢC sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG CHUYỂN VER, KHÔNG MANG ĐI nơi khác.…
Tác giả: 昨夜之北Tên fic gốc: 关于我的阿尼玛格斯不稳定这件事Chuyển ngữ: chengshizailunChuyển ngữ CHƯA ĐƯỢC sự cho phép của tác giả, vui lòng KHÔNG CHUYỂN VER, KHÔNG MANG ĐI nơi khác. Truyện sẽ được gỡ xuống nếu có yêu cầu từ phía tác giả.…
Credit: @Mandysangshen [Twitter | X] - Tranh lấy chưa được sự cho phép của tác giả. Vui lòng không đem đi nơi khác!Warning!: OOC. Chủ yếu tập trung vào IvanTill nên các nhân vật khác hầu như không xuất hiện. Ngôn từ tục tĩu. Có cảnh 18+. Thiếu Logic.Đọc lại mình thấy rất chuông xe đạp và lủng củng but anyways, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.…
Cách yêu của Vương Sở Khâm thật ra rất khác với cách yêu của Tôn Dĩnh Sa. Sở Khâm ấy mà, khi hắn muốn được ăn cùng Dĩnh Sa, hắn sẽ nấu thật nhiều thật nhiều vô, sau đó liền cứng họng mà nói "Hôm nay anh nấu bị nhiều quá, em phải ăn giúp anh thì khi xuống địa ngục mới không bị phạt" Trái lại, Tôn Dĩnh Sa thì khác. Cô biết mình đáng yêu, lại càng rõ hơn việc đối phương luôn chiều chuộng cô vô điều kiện, cũng vì thế cho nên mỗi lần muốn cùng anh ăn, cô sẽ làm nũng mà đòi anh mua đồ ăn cho. Tất nhiên, dù không ai nói, nhưng toàn bộ đồ ăn được đặt về đều không có hải sản "Anh ơi, chúng mình ăn cùng nhau nhé? Em muốn được ăn cùng anh" Vương Sở Khâm có chết cũng chẳng chịu nói ra cảm xúc thật của mình, mà Tôn Dĩnh Sa thì lại là kiểu người có gì nói đó. Vậy câu nói "Anh thích em", liệu hắn có đủ dũng cảm để nói, hay lại một lần nữa giấu nhẹm đi những cảm xúc rung động đầy mãnh liệt của một người con trai?*Truyện của Cimor, vui lòng không bê đi đâu hay chuyển ver*…
mỗi chương là một cốt truyện.chuyện về anh cún và em mèo.…