" Em không dám đâu... khu rừng đó nhìn đáng sợ lắm, đầy mùi tử thi mà thôi " Em bĩu môi mà quay mặt đi không dám nhìn vào khu rừng đó quá lâu, sợ rằng mình sẽ bị thứ gì đó bắt đi mất…
"Từ bao giờ mà mày nghe mấy thể loại nhạc ngôn tình sến súa thế?""Cái gì đây? Mày thích làm bánh từ bao giờ? Khai mau!"Mọi câu hỏi, đều chỉ có một câu trả lời"Từ khi mà tao yêu Taerae"cp : JunRae, Junhyeon!Top, Taerae!BotNO SWITCH🙏…
Warning: Gương vỡ lại lành, OOC, phi logic.For Zhou Keyu & Uno Santa.Like a terrible movie plot, but much worse.Cover: https://unsplash.com/photos/9MMd2uRpfvc…
Định mệnh đã đưa chúng ta đến với nhau, anh và em sống một cuộc sống hạnh phúc.Nếu một ngày nào đó cuộc sống anh trở nên vô nghĩa, nghĩa là lúc đó anh đã mất em.…
THỂ LOẠI: đam mỹ cao H, chủ yếu là bá đạo công x nhược thụ, 1 x 1, NP, ... Đặc biệt không có ngượcSPOILER: Truyện up theo sở thích H của tác giả, phù hợp cho những người thích cao H, điều giáo, thụ nhược, bị kiểm soát,...…
Tên truyện: Sổ tay sinh tồn cho trẻ em ở tận thếTác giả: Ngốc Tử Tiểu NhịBiên tập: Lê Chua (từ c38)Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Mạt thế, Lính gác dẫn đường, Thanh mai trúc mã, Chủ thụ, 1v1, một chút Cyberpunk.Độ dài: 214 chương + 17 ngoại truyệnTình trạng bản gốc: Hoàn thànhNguồn: Tấn GiangBìa: Ảnh gốc trên Tấn Giang/ Type: GaiATình trạng edit: Đang làmTRUYỆN EDIT HOÀN TOÀN PHI LỢI NHUẬN, CHƯA CÓ SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ. KHÔNG ĐẢM BẢO ĐỘ CHÍNH XÁC 100% SO VỚI BẢN GỐC. KHÔNG REUP, CHUYỂN VER HAY LÀM AUDIO.…
Yujin qua đời vì ung thư và khi tỉnh lại, em thấy mình quay trở về quá khứ, gặp lại người em trai song sinh vốn đã mất trong một vụ tai nạn ô tô. Nhờ việc trùng sinh, Yujin cố gắng thay đổi quá khứ để cứu em trai và tránh xa Gyuvin, người chồng kiếp trước đã khiến em đau khổ.…
"Jeno và Jaemin đã hẹn hò được một thập kỷ. Cả hai đều đã sẵn sàng cho việc kết hôn và Jaemin đã đợi Jeno ngỏ lời từ nhiều năm nay, thế nhưng vẫn chưa có gì xảy ra cả. Vì vậy, cậu chàng quyết định mình sẽ là người hành động trước. Cơ mà Jeno lại nói không-"…
Tình yêu - lại là tình yêu. Tình yêu là cái gì chứ? Không phải nó chỉ mang lại khổ đau cho con người hay sao? Tại sao con người lại yêu? Tại sao lại vướng vào thứ rắc rối đó để rồi không tài nào gỡ ra nổi? Tôi không thích nó - nó từng làm tôi khổ, nó từng để lại những vết sẹo trong tim tôi - không phai mờ được. Nhưng tôi nào ngờ đâu: bản thân vẫn sẽ rung động trước một ai nữa. Tình yêu - một thứ cảm giác dai dẳng mà say đắm, ám ảnh mà cũng sâu sắc, cay đắng mà cũng ngọt ngào. Nó vừa thật đặc biệt vừa thật đáng sợ. Tôi ghét "yêu" hay nói đúng hơn là sợ "yêu". Tim tôi đã đóng băng trước mọi rung động, đã quá lâu. Tôi từng hứa với bản thân sẽ không bao giờ dính vào thứ cảm giác đó nữa. Nhưng nào đâu được... Bốn năm xa cách, không một chút liên lạc, lẽ nào thứ cảm xúc đấy vẫn có thể tồn tại trong tâm thức của cậu? Tôi không tin - nhưng nó là sự thật. Chúng ta đã lớn, đã trưởng thành - chúng ta đã khác. Vậy mà, ngày cậu quay về thứ duy nhất mà tôi không ngờ cậu sẽ nói nhất: "Tôi sẽ theo đuổi cậu đến ngày cậu yêu tôi hoặc yêu một ai khác thì mới thôi". Cậu vẫn chưa thay đổi nhiều nhỉ? Tôi có nên cố chấp mà bỏ lỡ một mối chân tình hay sẽ học cách yêu đây? Nhờ cậu cả vậy!…
lằn ranh giữa bóng tối và ánh sángminseok từng nghĩ, có những vết thương sẽ không bao giờ lành.dù thời gian có trôi qua, dù em có cố gắng mạnh mẽ đến đâu, những ký ức đau đớn vẫn luôn chực chờ kéo em xuống. chỉ cần một khoảnh khắc yếu lòng, chúng sẽ siết chặt lấy em, nhấn chìm em vào bóng tối vô tận.nhưng giờ đây, khi ngồi trước màn hình, nghe tiếng đồng đội gọi tên mình, em chợt nhận ra-bóng tối chưa từng biến mất, nhưng nó cũng không còn đáng sợ như trước nữa.bởi vì ở phía bên kia, ánh sáng vẫn đang chờ em.…
One Piece: Thảm hoạ A.I lấy bối cảnh trước trận chiến cuối cùng trong Final Saga.Sau khi arc Elbaf kết thúc, băng Mũ rơm và băng Evo tiếp tục hướng tới 1 hòn đảo mới.Nơi 1 thảm hoạ còn khủng khiếp hơn cả siêu cấp Buster Call trên Egghead.Sau khi chia tay các đồng minh từ Quân cách mạng, Vegapunk và tổ chức Sword, chỉ còn lại 2 băng hải tặc hướng về phía trước.…