Gtrị, GTTĐ,GCHH,GCSX,GCĐQ
…
Đáng để đọc tin tôi đi :))…
Thời tiết…
Năm ấy, cô 11 tuổi, anh 12 tuổi.Năm ấy, anh theo đuổi cô, cô ngầm đồng ý, hai người quen nhau 3 năm.Năm ấy, cô bị cha cô phát hiện đi chơi với anh, cô bị cha cô đánh thừa sống thiếu chết, nhưng vẫn muốn bên cạnh anh.Năm ấy, cô nói lời chia tay anh, cô nghĩ nên để hai người có thời gian để cô có thể tìm cách lấy được tự do, có thể cùng anh quay lại với nhau.Năm ấy, anh nài nỉ xin cô hai lần ba lượt quen nhau lại, cô vì sợ ba cô làm khó dễ anh nên cương quyết không quay lại.Năm ấy, nghe tin anh quen người khác, nhưng cô vẫn không từ bỏ hy vọng anh vẫn còn thích cô.Năm ấy, cô biết được tin anh quen người chị em tốt của cô, cô đã bắt đầu tàn lụi hy vọng muốn quay lại bên anh. Nhưng, bạn anh bảo với cô: Hai người họ chỉ quen chơi. Ngọn lửa đang lụi tàn lại bắt đầu bùng cháy hi vọng.Giờ đây, cô đã có được tự do mình muốn, cô nghĩ anh sẽ đợi cô, nhưng......Hóa ra số phận lại thật trêu ngươi....... Hiện nay, anh đã có người mới, còn cô mãi chìm đắm trong kỉ niệm ngày ấy.Lúc anh muốn quay lại, cô kiên quyết không đồng ý, đến lúc cô muốn quay lại, anh đã có người yêu.Thì ra tình yêu của cô và anh cũng giống như đóa hoa bỉ ngạn: "Trên đường hoàng tuyền, có hoa Bỉ Ngạn.Hoa chờ một người, yêu tận tâm can.Duyên phận trái ngang, đời đời lỡ dở.Số mệnh sắp đặt, vạn kiếp chẳng nên duyên...Chẳng phải thần tiên, chẳng phải hồ điệpNguyện làm tri kỷ bầu bạn nơi cửu tuyền.Vong Xuyên bất tận, Bỉ Ngạn tịch liêu.Có phải chăng chẳng chờ được người yêu?Chỉ nguyện làm thân hoa mọc trên đất,Có hoa không lá, có lá…
Tình yêu không có lỗi,lỗi là tại thời điểm chúng ta gặp nhau và duyên chúng mình không có.cái sai ở đây là minh đã trao cho nhau.....…
Tôi không biết phải đổi lấy bao nhiêu sự may mắn mà bản thân đã tích góp suốt 19 năm qua để gặp được anh, người đã dạy tôi cách yêu bản thân mình nhiều hơn, tự tin vào những thứ mà mình đang có và biến những khuyết điểm của bản thân thành những ưu điểm của riêng mình…
Câu chuyện về thanh xuân của chúng tôi năm ấy, không cầu kỳ, không quá xúc động, không quá sến sẫm. Chí đơn giản là mỗi ngày chở nhau trên con đường quen thuộc, đi học rồi về nhà, gặp nhau 1 đôi chút, nói và ba câu, ấy vậy mà cũng đẹp, mà khó quên thật ấy chứ.…
Giữa muôn vàn những sự lựa chọn, muôn vàn ngã rẽ, không tránh khỏi những băn khoăn, bối rối khi phải đưa ra quyết định, thậm chí là bế tắc không biết chọn gì , hay cho dù chọn rồi cũng không ngừng hoài nghi , không biết những sự lựa chọn còn lại sẽ ra sao ...…
Năm nay, năm cuối cấp của chúng tôi. Năm mà chúng tôi phãi tích cực hơn rất nhiều. Song đó là tình bạn chúng tôi. Chúng tôi luôn bên nhau dẫu cho có chuyện gì có thể nói không gì có thể ngăn cãn được tình bạn này. Những chuyện lớn nhỏ lớp tôi luôn đều cùng nhau vượt qua.Cho đến một ngày những con thú bổng dưng xuất hiện. Nó cư xữ chã giống ai so sánh nó với thú thì hơi tội con thú vì thú nó còn biết ơn những người giúp nó. Còn nó chã có óc suy nghĩ. Nhưng không sao vì đó chĩ là quá khứ chúng ta hãy cùng nhau hướng về tương lai nhé. A3 ơi hãy lun sát cánh bên nhau nhé. Có gì buồn hãy cứ nói nhau nhé. Chúng ta luôn là bạn nhau nhé…
Nàng Hạ Vũ Ngọc ở hiện tại nàng là con gai chủ tịch giàu có của tập đoàn JK giỏi luyện công . Công dung ngôn hạnh có đủ xuyên không về nàng là con gái tể tướng đương triều........của nước Long Xuyen.......rât yêu con gái mình . Vào cung la hoang hậu cua hắn.Hắn Long Vũ Triệt vua nước Long Xuyen máu lạnh vô tình phúc hắc như hồ không đam mê nữ sắc không yêu hậu cung ba ngàn(nhiều người nghĩ hắn thích đàn ông vì hắn hay đi cùng cận vệ mình) cho đến khi gặp nàng (vào truyen roi bit^.^)hắn đã rung động ngay Cô Long Khiết Như công chúa nước Long xuyên rất quý mến nàng cô rat de thương và cũng có một phần phúc hắc( từ hắn đó) ............…
Ủng hộ Ano nha…
Ngôn tình…