[QT] [Ngũ Bộ Khúc hệ liệt] 05 - Ác Ma Đích Thanh Âm (Diệp Trình - Quy Trình) <1>
…
cơn mưa đang đổ chéo, cướp đi buổi cắm trại tuyệt vời của Seonghyeon...…
Khi lấy vui lòng xin phép người soạn :>Hãy là một người đọc văn minh :>…
'' Don't let false love fool you, but don't let real love pass you by.''-Khuyết danh-…
-Trái tim của anh có thể chia làm hai sao?-Nhưng có hai người muốn anh yêu mà…
Ký sự ghép đôi của Dongwoonie.Author: gấu mậpPairing: ....Catergory: fun, pink,..., nhảm,heRating:....Disclaimer: mấy ổng chỉ thuộc về Au trong fic này mà thôi!Warn: ĐỪNG mang ẻm đi mà không hỏi au một tiếng!…
Nữ chính: Tô Nguyệt Nguyệt.Vô tình xuyên qua, có được hệ thống, phải làm nhiệm vụ để được về nhà. ________ "Không ta không muốn, nàng đừng hòng tơ tưởng cơ thể bổn vương".Cô đánh mắt nhìn hắn một cái, ghé sát lại gần hắn thì thầm "Cơ thể chàng ta còn lạ lẫm chỗ nào sao? Đừng ngại tới đây chúng ta làm vài việc vui sướng ha".…
Gió cuốn đi những cánh hoaCuốn cả tình ta theo theo cánh gió…
Khương Lệ Hoa là họa sĩ Trác Hạo Nhiên là nhiếp ảnh gia khám phá và chuyện tình của họ…
đừng hỏi về otp tôi nếu bạn không muốn nhức đầu :))…
boy phố cổ phóng đổ tim em…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
Cuộc sống sinh viên với nhiều bạn đã trải qua có lẽ đa số sẽ rất em đềm và đọng lại trong các bạn cũng ko nhiều những dấu ấn, những kỷ niệm. Còn đối với tôi, khi tôi kể với các bạn và các em của tôi về câu chuyện thời sinh viên của tôi thì họ đều có một nhận xét "thời sinh viên của tôi thật đặc biệt" . Nó không chỉ là một câu chuyện thực sự tôi đã trải qua mà ở đây còn hàm chứa rất nhiều những bài học, những kinh nghiệm đã làm nền tảng cho tính cách cũng như quan điểm về cuộc sống cũng như quan điểm về tài chính của tôi sau này.Tôi kể câu chuyện của tôi cũng không chỉ đơn giản với mục đích để các bạn đọc giải trí mà tôi hi vọng các bạn sẽ rút ra được những bài học cho chính các bạn để các bạn có thể trải qua thời sinh viên tốt hơn tôi và cuộc sống sau này của các bạn cũng thành công hơn nữa. Tôi hi vọng câu chuyện của tôi sẽ có giá trị cả về tinh thần và cả giá trị về vật chất đối với các bạn!!!…
Kịch tính, drama…
"ta bảo vệ em không phải vì 'ngài ấy' cũng không phải vì hắc tâm ở trong em, ta bảo vệ em là vì chính ta, vì em là ánh sáng duy nhất sót lại trong trái tim đen tối của ta, ta đã để em về bên thiên thần vì ta nghĩ ánh sáng phù hợp với em nhưng nếu ánh sáng đã ruồng bỏ em thì tại sao ta lại không ích kỉ cho bản thân mình một lần chứ, ta muốn mang em về với thế giới của ta, cho em xem cuộc sống của ta dù là bóng đêm có làm em sợ hãi thì hãy cứ yên tâm, ta, luôn ở đây."…
Từ nhỏ, Mai và Nam đã luôn bên nhau. Cậu bạn nghịch ngợm chuyên đi trêu chọc, còn cô bạn hiền lành thì lúc nào cũng chịu đựng. Người ngoài nhìn vào, ai cũng nói:"Hai đứa này, chắc chắn sau này sẽ thành một cặp!" Nhưng chỉ có Nam là chưa bao giờ nhận ra...Hoặc có lẽ cậu đã nhận ra từ rất lâu, nhưng không dám thừa nhận.Cho đến một đêm mưa lớn... Khi Mai bất chấp tất cả để chạy đến bên cậu, ướt sũng dưới trời mưa. Đó là khoảnh khắc Nam biết chắc một điều:"Mình thích cô ấy rồi."…