Xin Chào !Các cậu đang tìm chỗ trú ? Team của chúng tớ luôn vui mừng chào đón các cậu !! Các cậu đang muốn trao đổi kĩ năng với nhau ? Đừng ngại ngùng đến với Color Candy Team . Chúng tớ luôn giúp các cậu- Không có gì là không thể - Khẩu hiệu của chúng tớ là thế ! Không gì là không thể…
Trên thế giới này thực lực vi tôn sao?Là có thể ỷ lớn mạnh mà hiếp đáp kẻ yếu nhỏMột tay che trời, không có công bằng, pháp luật chỉ là thừa thải?Ta không phục!Vân Minh là một sinh viên đại học. Khi trên đường đi dự lễ khai giảng, cậu bị một chiếc container tông chết. May mắn thay linh hồn cậu được xuyên qua thế giới tu chân, nhập vào một ngốc tử phế vật Vân Thiên Nguyệt. Chứng kiến hết hãy mọi chuyện xấu xa của tu chân giới, Vân Minh lập lời thề sẽ trừ gian diệt bạo, thay trời hành đạo, quyết tâm bảo vệ những điều hắn coi là quý giá.…
Vào một ngày đẹp trời nào đó, tại một vương quốc nọ (cụ thể là Lucasta)...Bé mèo con tội nghiệp luôn ước ao một điều ước nhỏ nhoi trong vô vọng, không ngờ đến nó đã thành sự thật...Dù điều ước đó đã được đền đáp khá... bé nhỏ.(P/s: Mèo sắp xâm chiếm vũ trụ :)))Là thật đó, không đùa đâu... - Cả hai con tác said :))• • •Collab giữa Mindy Candy và Vi Vũ.Bản quyền thuộc về tác giả Mindy Candy và Vi Vũ. Không được đem đi dưới mọi hình thức.…
Lưu ý: Cốt truyện này được lên ý tưởng ngay sau khi xem Endgame, chưa biết đến những cảnh cut hay FFH, vì vậy một số phân đoạn sẽ khác với canon. Có tham khảo một ít nội dung của comic nhưng không giống. Phần lớn bám theo sườn truyện của MCU.Cảnh báo: Như tiêu đề, là fanfic thuyền Là Lạ (IronStrange), ai không thích thể loại này xin vui lòng clickback!Để con thuyền đau thương này flop sml rồi mới viết về nó... Ai đã chìm cùng đi ngang qua đây xin hãy để lại một dòng comment..."Ai quan tâm khi một ánh sáng tắt đi?Ừ thì có tôi đây."…
Cả lớp vẫn đang học, nhưng tôi chẳng thể nào tập trung được.Những lời giảng của cô giáo như chảy qua tai tôi, còn tôi lại không thể không chú ý đến Vũ.Nó ngồi ngay bên cạnh tôi, gần đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi thở nhẹ nhàng của nó, cảm giác gần gũi đến lạ.Tôi đang viết vào vở, nhưng đôi mắt lại không ngừng quay sang nhìn Vũ.Nó vẫn như thế, bình thản nhưng lại khiến tôi chẳng thể rời mắt.Bỗng nhiên, tôi cảm thấy một cảm giác lạ lùng trên tay mình.Lúc đầu, tôi tưởng mình chỉ mơ tưởng, nhưng không. Một bàn tay ấm áp, nhẹ nhàng, lướt qua tay tôi.Trần Hoàng Thiên Vũ không hề nhìn tôi, nhưng có thể cảm nhận được cái nắm tay ấy, dù chỉ là chạm nhẹ thôi.Giọng nó cất lên, mang theo sự ngọt ngào không thể chối từ:- Nguyệt Anh,đừng làm ngơ tao nữa.Tao làm gì sai mà bạn không thèm quan tâm đến tao thế?.Tôi hơi giật mình, nhưng cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, mặc dù trái tim tôi đập nhanh hơn một chút.Cái kiểu làm nũng ấy của Vũ...thật sự rất khó để từ chối.- Mày lại muốn gì nữa? Tự dưng làm nũng vậy là sao?.Mắt Vũ sáng lên, nó tiến gần hơn một bước, vẫn giữ cái giọng nũng nịu ấy:- Cái gì mà "tự dưng"? Tao chỉ muốn hỏi một câu thôi mà.- Mày không thể dành chút thời gian cho tao sao?.- Không.Trần Hoàng Thiên Vũ × Vũ Hân Nguyệt Anh…