summary: Phác Thành Huấn là ánh trăng kiều diễm soi sáng tâm hồn Phác Tống TinhPhác Tống Tinh là vì sao đem đến hy vọng cho cuộc sống tẻ nhạt của Phác Thành HuấnHai người họ, trăng và sao, tìm thấy nhau trong đêm tối mịt mùng.☆warning: 33k+ words, maybe r16(?), ooc, many bad words cheating, fluff, angst, hurt comfort, slice of life, toxic parents, friends to lovers, childhood trauma, đồng niên, có nói tục, chửi bậy, có đề cập yếu tố quan hệ tình dục, bối cảnh hàn tên hán việt, tất cả tình tiết đều là hư cấu. fic chắc là chậm và hơi lan man(?) hãy đọc khi bạn rảnh♡ fanfic thuộc khuôn khổ project Sân băng có ngàn sao ♡…
Đây chỉ là Fic nên mọi chuyện đều không có thật hãy cân nhắc vì nó sẽ nhắc đến việc thần tưởng có người thương và một số cảm nhận về việc hẹn hò trong giới giải trí. Nội dung như tên.💜…
Tên: Hạ năm ấy vẫn còn.Thể loại: Ngôn tình, lãng mạn, fanfic. Nhân vật chính: Jung Haeun - Park SungHoonHiện trạng: đang viết.---Văn án:Mùa hạ năm ấy, Jung Haeun thích một người.Cô từng là một cơn gió nhỏ vô tư, là ánh nắng rực rỡ nhất sân trường. Khi thích ai, cô không giấu giếm, không e dè, sẵn sàng dùng cả thanh xuân để theo đuổi. Nhưng tình cảm ấy, cuối cùng cũng chỉ là một giấc mơ chưa kịp chạm tay, một mùa hạ rực rỡ nhưng chẳng thể kéo dài mãi.Park SungHoon thích Jung Haeun.Cậu thích cô từ những ngày cô còn cười rạng rỡ đến khi cô dần trở nên lặng lẽ. Những biến cố trong cuộc đời đã thay đổi Jung Haeun, biến cô từ một cô gái nhanh nhẹn thành một người ít nói, trầm tĩnh hơn. Nhưng dù cô của năm mười bảy tuổi hay cô của những năm tháng sau này, với SungHoon, vẫn chưa từng thay đổi.Năm tháng trôi qua, mỗi người một phương. Cứ ngỡ thanh xuân đã khép lại sau cánh cửa quá khứ, cho đến một ngày hè muộn, họ gặp lại nhau trong buổi họp lớp.Vẫn là những gương mặt quen thuộc, vẫn là những câu chuyện cũ được nhắc lại giữa tiếng cười giòn tan. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt SungHoon vẫn chỉ dừng lại nơi cô gái ngồi lặng lẽ bên ô cửa sổ, yên tĩnh như chưa từng thuộc về chốn ồn ào này.Jung Haeun lúc này không còn chạy theo một bóng lưng nào khác nữa, nhưng cũng chẳng hề quay đầu lại.Còn Park SungHoon, lần này, cậu không định để cô đi mất một lần nữa.…
Chỉ khi cửa phòng Sunghoon khép lại, Heeseung mới buông lỏng người, hai tay chống lên bàn, đầu cúi thấp. Hơi thở của anh trở nên gấp gáp hơn, ngực phập phồng, như thể vừa chạy một quãng đường dài mà không kịp nghỉ.Anh muốn hét lên.Muốn đập vỡ thứ gì đó.Muốn làm bất cứ điều gì để xả đi cảm giác nghẹn ứ đang bóp chặt lấy trái tim mình.Nhưng cuối cùng, anh chỉ ngồi đó, trong căn bếp vắng lặng, để cơn đau âm ỉ lan ra từng chút một cùng với sự nhận thức rõ ràng đang dần bao phủ lấy tâm trí, rằng với Sunghoon, anh mãi mãi chỉ là "anh em", là một vị trí an toàn đến mức tàn nhẫn.Và đó chính là điểm gãy mà Heeseung không thể bước qua, cũng chẳng thể quay đầu.…
Jungwon sẽ được giải thoát, khi bình minh xuất hiện tại thành phố chết. [...]Và Jay sẽ là người đầu tiên chứng kiến Jungwon ra đi giữa mặt biển rực rỡ dưới ánh mặt trời.-Jungwon sẵn sàng hi sinh bản thân cho Jay, và Sunghoon cũng vui lòng trao cả cuộc đời mình cho anh ấy.…
Tóm tắt truyện:Sunoo là một cậu học sinh luôn mang lại niềm vui cho mọi người và cậu cũng học rất giỏi ở trường. Riki/Ni-Ki là một cậu học sinh quậy phá mới chuyển đến trường và học cùng lớp với Sunoo. Vì điểm số thấp nên vô tình phải bị Sunoo dạy thêm. Trong thời gian cùng học với nhau thì Ni-Ki đã thích Sunoo từ khi nào thic cậu cũng không biết và bắt đầu chuỗi ngày tháng bên nhau🤭…
phần sau của "năm 2002 có gì?"là câu chuyện về đời sống sinh hoạt "bình thường" của hội "nam thần" (có "kinh" hay không thì hên xui =))))) khu phố en- 🏘lowercase, viết đơn giản, motif quen thuộc nên có thể mọi người sẽ bắt gặp ở đâu đó nha.btw mong mọi người sẽ thoải mái khi đọc fic của mình ~…
Với em, anh Heeseung là tất cả, vì thế mà anh thấy phiền sao? Anh không cần em nữa đúng không?Sunghoon lại xuất hiện đúng lúc, ác cảm ban đầu Sunoo dành cho cậu ta chỉ khiến họ thêm tò mò về nhau hơn thôi.…
" khi mình biết mình yêu anh ấy, anh ấy ở trước mắt mình như một vị thần ngự trị trên cao, còn mình chỉ là một phàm nhân nhỏ bé " Park Sunghoon 25 Won Hyeonjin 20…
"Tôi thấy cậu cũng có nhiều người thích lắm mà? Sao lại bơ đi hết vậy?""Vốn dĩ trái tim tôi chỉ chứa một người..có thể gọi người ấy là bạch nguyệt quang"Park Sunghoon, người bạn thân từ thời thơ ấu của Jake. Cả hai gia đình đều là những gia đình giàu có nhất và được tôn trọng nhất ở Hàn Quốc, có nghĩa là cả hai đều thuộc hàng chaebols. Jake và Sunghoon cùng học đại học Yonsei. Sunghoon luôn là học sinh đứng thứ nhất và Jake đứng thứ hai. Cả 2 đều là sinh viên nổi tiếng nhất toàn trường vì gia đình và ngoại hình đẹp của mình.Vì thân với nhau từ nhỏ nên họ dính nhau suốt,đến tận năm lớp 4,Sunghoon bắt đầu phát hiện ra rằng anh đã thầm yêu Jake...Đối với Sunghoon,Jake như 1 vì sao sáng,mặt trời nhỏ của anh,anh luôn cố gắng giấu đi tình cảm của bản thân dưới lớp vỏ bọc "bạn thân" cho đến một ngày..."15 năm chỉ giữ chấp niệm với đúng một người"[Fic khá ngắn,nhiều lúc không rõ ràng vài chỗ mong mọi người bỏ qua,lần đầu em viết thể loại này nên sẽ sai sót vài chỗ,bản thân em chưa học đại học nên chưa hiểu rõ về nhiều thứ nên có gì nhờ các zai xinh gái đẹp góp ý giúp ạaa💖Chúc mọi người đọc fic vui vẻ!][ "𝐚𝐮𝐠𝐞𝐧𝐬𝐭𝐞𝐫𝐧" là một từ tiếng Đức, nghĩa đen là "đôi mắt đầy sao", nghĩa bóng là "trót yêu người có sao nơi đáy mắt". (cre:google)]…
Kim Thiện Vũ có thói quen luôn quan sát nhất cử nhất động của đám phạm nhân để thỏa mãn ham muốn nhìn lén của bản thân. Bỗng một ngày nọ, trong tù xuất hiện tên tội phạm nguy hiểm bậc nhất. Kim Thiện Vũ bị phát hiện khi đang theo dõi hắn ta.Thợ săn lén lút nhìn trộm lại trở thành đối tượng bị con mồi rình rập.Đối mặt với Phác Thành Huấn đang từng bước dồn ép, Kim Thiện Vũ buộc phải chống tay lên ngực hắn ta và cảnh cáo: "Chỗ này là vùng cấm của tôi, mời anh ra ngoài cho."…
oneshot viết trong lúc không biết viết cái gì"Biết là mình thích nhauCòn chuyện xa hơn thôi để tính sauVờn nhau thôi không đúng đâuDân chơi thì chơi là phải trúngCòn anh chỉ muốn chậm thôi, không cần quá liều"Inspired by "Thích em hơi nhiều" của Wren Evans______Just imaginary…