"Tám năm xa cách, tôi tưởng sẽ không gặp lại Hạ nữa cho đến ngày cô trở thành người thuê phòng trong nhà tôi. Một người hướng ngoại, một người lạnh lùng.Chung một mái nhà, chung những khoảng lặng.Những cảm xúc cũ tưởng đã tắt lại bắt đầu sáng lên lần nữa."Một tập truyện dựa theo motif là nhật ký của Khôi sẽ mang đến cho bạn một góc nhìn của cậu trai trẻ và cảm xúc thuở thiếu thời với sức sống của niềm tin yêu.…
Tác giả: Bảo hà Thể loại : Hoán đổi linh hồn, hài, showbizNội dung: Cô là cô gái bình thường, ngoại hình cũng được, chỉ là gia cảnh có chút đặc biệt bố là pháp sư trừ tà, mẹ bói taro, sự kết hợi của hai pháp sư đông tây kết hợp ra cô con gái không hiểu sao lại vô cùng xui xẻo, nuốt nước bọt cũng bị sặc . Hắn là người cực kì may mắn, may từ trong trứng nước, sinh trong nhà giàu, đẹp trai, có tài ăn nói, thông minh, đi trên đường bị xe tông mà người lái xe bị thương. Không hiểu vì lý do gì mà hai kẻ chả liên quan một ngày sáng bình thường hai người tỉnh dậy trong thân xác của nhau gây ra một đống chuyện dở khóc dở cười.…
đây là những phiên ngoại ngắn của cp Hàn Cố trong Nhất Túy Kinh Niên mà Thủy Thiên Thừa up trên weibo, vì phiên ngoại Vương Phi có người làm rồi nên mình sẽ dịch phiên ngoại:1. kỳ nghỉ năm mới2. họp thường niên 20183. đế quốc giải trí Tống thị đưa vào vận hành (đã có người làm nên thôi ạ)bản dịch được up trên watt, wp của mình và page Hàn Cố Minh Nguyệt, Đoạn Túy Trầm Ưu. không repost ở đâu nha mọi người!artist: 代喝可乐 on weiborepost art with permission…
NVC: lee taeyong x kim doyoung( hoạ sĩ ẫn danh x ca sĩ mới nổi )NVP: na jaemin x huang renjun, và một số tv khác trong nct Ngoài trời đang đỗ cơn mưa lớn , như chúc hết những nỗi buồn trong lòng Kim Doyoung. Cậu buồn khi cậu đã đạt được danh vong mà cậu luôn ao ước bao năm nay nhưng lại mất đi tình đầu của cậu.truyện do chính tớ viết và được lấy ý tưởng từ nhiều nơi như phim ảnh hay truyện mà tớ đã đọc qua nên mong mọi người thông cảm nếu có nhiều phần nó có nội dung giống nhau nhé.truyện chỉ đc đăng tải tại nơi này thôi nếu mn muồn làm gì thì hãy xin phép tớ trước nhé…
Em đến bên tôi ngày hoa nởKhóm lửa trong tim bỗng tuôn phừngPhớt sương trên mi hàng óng ánhThứ em mong chờ là đây chăng?Không, em rằng mình lo lắngHạnh phúc, tương lai cho đời tôiRằng em mong sớm mai mình hẹn ướcDưới bóng hoàng hôn ta thành đôi.Ngả người nương vai em trĩu nặngLòng tôi cặn phủ chốn bi aiEm sẽ nghe khi thì thầm nho nhẻVầng dương thỏ thẻ hoá làn troMặt trời hỡi mặt trời toHừng quang nhảy nhót phủ đầy bóng ai. Liệu ánh dương khất nay mai?Hồn tôi chết bảy, người rời cất đi...Hỡi tình si nhạt mơ màngNhư thiêu thân với lửa ghì nóng rangLửa tình ta giữa bạt ngànTâm dang dở, tìm bảy phần hồn xácBa phần kia nửa hoá lụi tàn.…
Siêu năng lực.Một thứ mà con người luôn nghĩ nó không tồn tại nhưng đôi lúc họ vẫn mãi đắm chìm trong nó hơn hết.Một người không có gì đặc biệt về tất cả. Nhưng Kim Jeong, 17 tuổi, lại trở thành một nhân tố hết sức "đặc biệt". Mọi rắc rối đều bất ngờ ấp đến, đe dọa đến mạng sống và gia đình của cô. Liệu rằng cô ấy có thể cứu được gia đình và những người xung quanh hay không?Kim Jeong cùng nhóm bạn của mình sẵn dẫn dắt độc giả theo suốt cuộc hành trình của cô nàng. Bên cạnh đó là diễn biến của cuộc chiến giữa cái thiện và cái ác, khi cái ác đang dần nắm giữ mọi lợi thế và biến thành lãnh địa riêng của chúng và cái thiện không đủ mạnh để chống lại thì liệu có một thế lực khác can thiệp vào hay không?…
Something's gotta give, something's gotta breakBut all I do is give, and all you do is takeSomething's gotta change, but I know that it won'tNo reason to stayIs a good reason to go.Từng câu hát như từng vết cắt, khắc sâu vào nỗi đau trong lòng, chực chỡ vỡ vụn A story by: Dzim // CreamyDreamWordpress: https://tacreamydream.wordpress.com/2018/07/14/johnten-somethings-gotta-give/Vui lòng không mang truyện của mình đi khi chưa hỏi ý kiến. Và giờ hãy cùng nhau đọc nào~~…
Tác giả : Diệp Lạc Vô TâmEditor : Voi ( it's meee )Nguồn tác phẩm: http://lilicious14.wordpress.comVương Nguyên , từ năm 8 tuổi đến năm 18 tuổi, cả cuộc sống của cậu chỉ biết có anh, cần anh, theo anh, vì anh... Nếu đó không phải là tình yêu, phải chăng Vương Nguyên sẽ không cần đau lòng thêm nữa? Khi nhận ra tình yêu trẻ thơ của mình đối với anh chỉ là gánh nặng, cậu đã quyết định buông tay, rời xa sự che chở, ấm áp của anh. Nếu hạnh phúc của cậu phải đánh đổi bằng sự chịu đựng của anh thì có lẽ cả đời này Vương Nguyên không cần thứ hạnh phúc xa xỉ ấy nữa.Vương Tuấn Khải, từ năm 14 tuổi đến năm 32 tuổi, từ lúc nào mà thứ tình cảm cưng chiều, che chở của người anh trai với em trai đã biến thành những cảm xúc khó kiểm soát? Anh vẫn nghĩ rằng cậu bé con của anh còn quá nhỏ để hiểu thế nào là tình yêu, còn quá nhỏ để đánh đồng sự dựa dẫm ấy là thứ tình cảm thật sự, chỉ cần đợi đến khi cậu tìm thấy tình yêu thực sự ở một người khác thì tình thân giữa họ vẫn là một mối dây liên hệ không thể tách rời.Anh đã đợi, đợi từ khi Vương Nguyên 8 tuổi đến khi cậu 15 tuổi, đợi đến khi Vương Nguyên nản lòng thoái chí mà buông tay, lúc ấy anh mới nhận ra chính mình mới là người không hiểu tình yêu là gì? Nếu nỗi nhớ nhung khi xa cậu không phải là tình yêu, nếu sự cô đơn bao trùm khi thấy cậu bên người khác không phải là tình yêu, có phải Vương Tuấn Khải sẽ không thấy đau đớn như thế?*Lưu ý : Truyện này edit lại chưa được sự đồng ý của tác giả vì ở tận bên Trung Quốc cơ mà nên pls đừng mang ra bên ngo…
Đây là AU của mình. Mình muốn viết một câu truyện về Việt Nam, về sự phát triển của quốc gia. Lưu ý đây là thể loại nghiêm túc nên sẽ hơi nhạt và buồn chán! Bạn có thể rời đi nếu không muốn đọc. Vì là dân mới, mình sẵn lòng đón nhận góp ý của các bạn. Hy vọng mọi người sẽ thích và đón nhận truyện của mình!Truyện được viết dựa trên suy nghĩ và ý tưởng của mình nên ngoài yếu tố lịch sử cũng sẽ có thêm nhiều yếu tố viễn tưởng khác để mạch truyện được trơn tru hơn. Lưu ý là truyện không ý xúc phạm một cá nhân, tổ chức hay quốc gia nào.Vì mình rất lười đọc lại nên truyện có thể hơi sượng và vấp phải nhiều lỗi chính tả khác nhau.Mình sẽ cố gắng đăng chap mới đúng thời hạn, hẹn mọi người vào cuối tuần nhé…
_Do quá thích kiểu truyện này nên tui viết thử nahh_ Cấp 3 - nơi bắt đầu những câu chuyện đầy sức sống của thanh xuân , nơi tình yêu học trò chớm nở dưới gốc cây phượng vĩ , nơi chúng ta chỉ mất 3 năm nhưng phải dùng cả đời để hoài niệm... Cô ấy, người bên cạnh tôi năm 17 tuổi đã đi cùng tôi cả cuộc đời !!! Diệp Anh - cô nàng có xuất thân bí ẩn được che đậy bởi con người trầm lặng, ít nói... Vì tính cách kì lạ , lớp 10A không ai dám bắt chuyện, hỏi han cô. Lớp 10 trôi qua với Diệp Anh là vô cùng nhạt nhẽo, có chút hờn tủi...Ai biết được , lớp 11 mới chính là cuộc sống mà cô mơ ước. Nhờ bạn học mới - Duy Anh...Cậu mang đến cho cô màu nắng ấm áp , trải đều lên cuộc sống vốn u ám của mình...__________________________________________________ " Cho tôi hôn cậu 1 cáiNếu không thích có thể trả lại tôi "…
Tác giả: Jekt.Nhân vật: Lí Minh Hưởng x Lí Đông Hách, Từ Anh Hạo x Văn Thái Nhất, Lí Đế Nỗ x La Tại Mân,....Thể loại: Cổ trang, trọng sinh, hỗ sủng, đam mỹ hóa, đế x hậu văn, ngọt, có ngược, không có chiến tranh, hậu cung sóng gió :v Note: Lấy ý tưởng dựa vào vài bộ đam mỹ đọc gần đây : " Thê vi thượng" và " Hoàng hậu vi thượng" và " Trọng sinh chi bạo quân " .Nên nếu thấy quen quen là do tui bị lậm 3 bộ đó quá nên gom lại viết, cũng có thể xem là một dạng chuyển ver tổng hợp đấy :>-- XIN NHẮC LẠI, ĐÂY LÀ TRANG WATTPAD CỦA NHÀ : https://nhathoadongblog.wordpress.com/.TÁC PHẨM ĐƯỢC ĐĂNG Ở CÙNG LÚC 2 NƠI LÀ WP VÀ WATTPAD.WATTPAD CÓ THỂ SẼ ĐĂNG CHẬM HƠN SO VỚI WP ÍT NHẤT 1 TUẦN.---LẤY ĐI XIN HÃY ĐỂ LẠI LỜI NHẮN VÀ GHI NGUỒN ĐẦY ĐỦ,.XIN CHÂN THÀNH CẢM ƠN OvO .…
Có 2 Thanh Niên nọ . Thanh Niên 1 và Thanh Niên 2, hai người họ là bạn cùng trường, cùng lớp, và cũng có một thời gian ngắn từng là bạn cùng bàn của nhau !!....Câu Chuyện Ngắn Về 2 Thanh Niên "Ngáo Ngơ"Thể loại : Hồi Kí, Thanh Xuân Vườn Trường, Lãng xẹt hơn cả lãng mạn ,truyện ngắn một trang,.. my story!! Trạng Thái : Đã Hoàn Thành Ngày Đào Rồi Lấp: 14/09/2018!!!!!!!!TRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG TẢI DUY NHẤT TẠI https://www.wattpad.com/user/thichanduale (WATTPAD @THICHANDUALE). Vui lòng không đọc nếu bạn thấy truyện của mình được đăng tải ở những chỗ khác. Xin cám ơn!!!!!!!!!!!…
Tên truyện: Đại Mạc Tình Thương - 大漠情殇Tác giả: Giản Ám - 简暗Phim chuyển thể: Mạc Phong NgâmDiễn viên: Cáp Ni Khắc Tư - Phương Dật Luân Giới thiệu nội dung: Hoàng Bắc Sương, một Na Tụ lưng đeo vận mệnh nhân dân toàn tộc, dung nhan khuynh quốc của nàng, có thể làm cho mặt trăng sa mạc cũng cất giấu bóng dáng, nàng kiên cường bình tĩnh, giống như mặt trời đại mạc, sưởi ấm trái tim mỗi tộc nhân. Kình Vân, cường giả đại mạc, hắn thành tựu bá nghiệp, hắn lãnh khốc vô tình, hắn quyền khuynh thiên hạ, nhưng mà, hắn như thường trốn không thoát số mệnh chi phối cùng tình yêu tra tấn. Nữ tử có nụ cười nhàn nhạt kia, có phải lo lắng cả đời của hắn hay không? Một bức tranh đậm màu được mở ra, một bộ ân oán của nhi nữ đại mạc, một bài tình yêu bao la hùng vĩ như biển cát; va chạm từ tính của đao và kiếm, máu và lửa giao hòa; Thiết huyết nam nhi, nhu tình nữ tử, dây dưa ngàn sinh trăm thế, nhìn dưới tàng cây táo tàn tạ kia, một mảnh núi xanh như biển, ánh dương như bài ca......…
[ A TIME TO REMEMBER]Câu chuyện về chúng tôi có lẽ cũng như vậy, lúc trẻ chúng tôi là những thằng con trai nghịch ngợm trong bộ đồng phục học sinh ngày nào còn đang bày ra đủ trò giờ đây đã dính chút sương gió của cuộc đời, cuộc sống đã khiến ta trở thành những người mà ngày trẻ ta ghét nhất, thế giới mà ta đang sống là như vậy đấy. Nụ cười trong lớp học những năm tháng ấy có lẽ mãi là nụ cười đẹp nhất, mà mỗi chúng ta chẵng thể nào tìm lại được, lũ con trai cười chẳng ngớt trên sân trường, cậu trai nào đó trao cả trái tim của mình cho một cô gái chỉ vì một nụ cười, cô gái cười mỉm khi trong hộc bàn là món quà được để từ lúc nào chẳng hay, là hình ảnh cô bạn bàn dưới cậu trai bàn trên ngoái đầu xuống nghe cô bạn nói chuyện, những câu chuyện mà giờ cậu chẳng thể nào nhớ rõ nhưng nụ cười ấy thì cậu chẳng bao giờ có thể quên được Cũng là vì khi nghĩ về nó ta thường cười, thường hoài niệm, ta thường tự trách mình ở quá khứ, nhưng lại thường vẫn nở nụ cười khi thấy rằng mình cũng đã có một tuổi trẻ để hoài niệmCô ấy trở thành mảng ký ức đẹp nhất quảng đời tuổi trẻ của mình, vẫn là cô bạn bàn dưới với tóc dài đen nhánh, đôi mắt sáng long lanh cùng tôi chuyện trò ở hành lang năm ấy…
Bạch Thiên Kiêu , một doanh nhân thành đạt quyền lực, là bạn chí cốt của Tống Minh Hải, cha của Tống Lam Huyên. Mối quan hệ giữa hai gia đình bắt nguồn từ một biến cố khi Minh Hải cứu Thiên Kiêu khỏi một tai nạn nghiêm trọng, từ đó gắn kết họ như anh em ruột thịt. Lam Huyên lớn lên trong sự chiều chuộng của cả gia đình và Thiên Kiêu, người luôn dành cho cô sự quan tâm đặc biệt dù anh lạnh lùng với tất cả mọi người.Dù khoảng cách tuổi tác lớn, Lam Huyên đã yêu Thiên Kiêu từ khi cô mới 15 tuổi, giấu kín tình cảm vì biết anh từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và luôn giữ một bức tường vững chắc xung quanh trái tim mình. Cô mạnh mẽ, kiên cường nhưng đôi khi lại yếu đuối và tổn thương trong tình yêu này.Khi Lam Huyên 17 tuổi, cô quyết định đối diện với cảm xúc của mình, tìm cách khiến Thiên Kiêu nhìn nhận cô không còn là cô bé ngày xưa. Tuy nhiên, sự lạnh lùng của Thiên Kiêu và vết thương trong quá khứ khiến anh không dễ dàng mở lòng, nhất là khi giữa họ có quá nhiều rào cản xã hội và gia đình.Cuối cùng, khi cả hai đối mặt với những xung đột nội tâm, Lam Huyên nhận ra rằng, dù tình yêu giữa họ có phức tạp, họ vẫn không thể tránh khỏi sự kết nối đặc biệt. Câu chuyện là hành trình cả hai phải vượt qua nỗi sợ hãi, hiểu lầm, và vết thương cũ để tìm ra cách yêu nhau một cách đúng đắn, dù tình yêu ấy không dễ dàng…
Tên truyện: Yêu không quay đầu - Sủng dục (Thúc sủng)Tác giả: Tam Sinh NiếtThể loại: Sủng, hiện đại, dưỡng phụ, cấm luyếnTình trạng: Full____________Giới thiệu:Người có hiểu chiếm hữu là như thế nào không?Cái gọi là chiếm hữu, chính là dùng mọi thủ đoạn để đoạt lấy cho bằng được.Anh Hoà mất hết 7 năm để chiếm hữu được người đàn ông vốn rất mực yêu thương mình.Mỗi ngày, dù rảnh rỗi hay không, cô đều hỏi "Người có cảm thấy vinh dự không?"Mục Lâm đang lật xem văn kiện thì nhìn sang nàng nói "Thấy vinh dự chuyện gì?"Anh Hoà trừng to mắt "Em một lòng một dạ theo người đã lâu đến như vậy, còn cam tâm tình nguyện cùng chơi trò cha con nuôi với người, người còn không thấy vinh dự sao?"Trầm mặc một hồi, Mục Lâm mới nở nụ cười "Là do tôi cam tâm tình nguyện để cho em một lòng một dạ theo tôi."Anh Hoà: Không cho phép ăn hiếp em ~ Nếu không em sẽ tố cáo người dụ dỗ em gái tuổi vị thành niên.Mục Lâm: Bây giờ em đã là người trưởng thành.Anh Hoà: Bốn năm trước em vẫn là trẻ vị thành niên nha ~Mục Lâm: Nào có ai biết ~Mục Lâm ôm cô gái nhỏ bướng bỉnh vào trong lòng, hắn đã từng nghĩ vì thứ tình cảm này mà mình có thể chống lại chính bản thân mình, chống lại sự đối đầu của cả thế giới, nhưng lại không lường trước được, thứ tình cảm này cũng đã khắc sâu vào xương tuỷ, dù có thế nào cũng không thể mất đi.Cáo: Mình cố gắng dịch mỗi ngày một chương là tối thiểu. Tự dặn lòng, để thành nếp quen : )…
Có những người sinh ra để đi cùng nhau suốt đời, có những người chỉ đến để dừng chân một đoạn ngắn, rồi trở thành ký ức đẹp nhất của ai đó.Nhiên thích Bình - một tình cảm nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, âm thầm nhưng sâu sắc. Cô chưa từng nói ra, chưa từng đòi hỏi được đáp lại. Chỉ là, mỗi lần thấy cậu cười, trái tim cô như bị gió cuốn đi. Mỗi lần cậu đến gần, thế giới của cô như sáng bừng lên một chút.Bình không hề hay biết. Cậu ấy vẫn vô tư bước qua những mùa hè, những buổi chiều tan học, những lần gió lùa qua tán cây tươi m.Có những người sinh ra để đi cùng nhau suốt đời, có những người chỉ đến để dừng chân một đoạn ngắn, rồi trở thành ký ức đẹp nhất của ai đó.Nhiên thích Bình - một tình cảm nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, âm thầm nhưng sâu sắc. Cô chưa từng nói ra, chưa từng đòi hỏi được đáp lại. Chỉ là, mỗi lần thấy cậu cười, trái tim cô như bị gió cuốn đi. Mỗi lần cậu đến gần, thế giới của cô như sáng bừng lên một chút.Bình không hề hay biết. Cậu ấy vẫn vô tư bước qua những mùa hè, những buổi chiều tan học, những lần gió lùa qua tán cây xanh tươi mát.Nhiên không trách cậu, cũng không trách bản thân. Vì yêu một người đâu cần phải được đáp lại, chỉ cần được nhìn thấy cậu ấy hạnh phúc, thế là đủ. Nhưng liệu có thực sự đủ không? Khi trái tim vẫn mãi gọi tên một người, khi những kỷ niệm dù nhỏ bé nhất cũng trở thành điều quý giá nhất trong những năm tháng thanh xuân? Và liệu tình cảm này sẽ đi về đâu."Có những tình yêu giống như cánh hoa ép trong trang sách, lặng l…
Ageless: Vĩnh cữuCảm xúc vĩnh cữu ta dành cho người,vĩnh viễn không thay đổi....Văn án:???:" Này!Cô có nghe về chuyện của nhà lữ hành ấy chưa?"??: " Má nói tên tui mới biết,chứ trong thành có nhiều nhà lữ hành như vậy mà!"???: "Troi oi,là nhà lữ hành với sinh vật lạ biết bay đó!"??: "A!nghe rồi,haizz..ước gì tui được cứi anh nhỉ"???: Haha..bớt mơ tưởng đi bạn tôi ơi,giúp tôi chuyển đồ đem bán nè''??:" rồi rồi đem ngay!!"-----------------------------------Người đời đều nói rằng,có một nhà lữ hành xuất chúng đã đến đây,họ truyền tai nhau về nhà lữ hành nọ,rằng nhà lữ hành ấy mạnh mẽ ra sao,tốt bụng thế nào,rằng nhà lữ hành ấy xinh đẹp hơn bất cứ thứ gì giống như một mặt trời nhỏ,rằng nhà lữ hành ấy không bao giờ từ chối yêu cầu của ng khác..rằng nhà lh ấy sẽ trở thành anh hùng của cả lục địa này..----------------Scaramouche hay Kẻ Lang thang cảm thấy người bạn đồng hành phiền phức của mình rất lạ,nhưng gã cũng chẳng để tâm là mấy,cho đến khi..gã phát hiện,Aether-nlh,lén khóc trong một góc khuất..…