Mình thấy hay nên viết lại cho mọi người xem😅😊...đọc và đóng góp ý kiến nha😘😘《《《》》》truyện kể về cuộc sống của vua Arthur và những hiệp sĩ trong hội bàn tròn cùng với những trận chiến bất ngờ...............{Còn j thì mọi người đọc thì bt nhe }…
2 kiếp , 2 người , 1 mối tình " Thương em ,yêu em , mãi mãi ,cho dù là kiếp này hay kiếp trước ,mãi là em "." Trước sau như một , miễn là chị , em sẽ mặc áo cưới " .…
Tôi ngồi đây và viết câu truyện này để một lần nữa được sống lại với những kỉ niệm, hồi ức đẹp của những ngày tháng đến trường. Đây như những dòng nhật kí tâm tình mà tôi muốn khắc ghi trong lòng. Để sau này khi lớn lên, những lúc tôi mệt mỏi nhất sẽ đọc lại những trang kỉ niệm này để có thêm động lực và sống thêm có ích . Để những ngày tháng đến trường không còn bị lãng quên trong guồng quay của cuộc sống.…
Tên gốc: 【狼血】赤色飨宴 The Crimson FeastAuthor: VioletXavier (Ao3)Link: https://archiveofourown.org/works/69897011Nội dung có chứa H , vui lòng cân nhắc trước khi đọc. Summary:Ma cà rồng có sự khao khát không thể kiềm chế đối với dòng máu nóng cháy và đầy sức sống của người sói.Tóm tắt: Ma cà rồng Hugo săn được một người sói tại quán bar. Hắn đã thành công lừa lấy máu của đối phương, nhưng cái giá là gì?Hugo: Lycaon, anh cho gì vào máu vậy, nóng quá (ý đùa)-Đã có sự cho phép của tác giả. Không mang đi nơi khác nếu không có sự cho phép.-Bản dịch mang tính chất phi lợi nhuận.…
Cậu còn chưa nói hết, anh đã đứng dậy ôm chầm lấy cậu, dịu dàng vuốt ve mái tóc còn hơi ẩm"Anh cũng vậy. Anh cũng thích em từ lâu rồi"Có 1 xíu lưu ý nhỏ là fanfic BaeHwi vs fanfic LinHoon có liên quan nhá…
-" hoàng thượng người có thích ta không" -" nam nữ thụ thụ bất thân xin thí chủ về cho" chàng quay lưng về phòng -"ta hiểu rồi"Nàng có nói lớn hơn "ta yêu chàng"'''''''''''''''''''•••''''''''''''''''''''*Vì một cái quay lưng mà xa nhau trăm năm * Ý trời trêu tình ta vạn kiếp..Nếu phật không độ nàng ta độ nàng…
Cảm nhận của tôi sau khi đọc xong truyện. Đây chỉ là cảm nhận của bản thân tôi, tôi biết mình viết vẫn chưa hay, văn phong còn lủng củng. Mong một ngày nào đó sẽ cải thiện hơn, cảm ơn mọi người ❣…
- Quang Anh làm gì đó?...- Sao hỏi không trả lời?...- Cậu khinh thường tôi sao? ...- Này ( đẩy vào vai )."Gì""Không thấy đang đeo tai nghe à""Phiền"Quang Anh 18 tuổi là sinh viên năm hai của ECAL - ngôi trường nghệ thuật danh giá nằm giữa lòng Lausanne thanh bình. Cậu thường ngồi bên khung cửa sổ tầng ba của xưởng vẽ, nơi nắng sớm xuyên qua từng lớp kính trong, đọng lại trên mi mắt và mái tóc nâu mềm như sương mờ tháng Ba.Người ta hay bảo Quang Anh giống như một nét cọ lướt nhẹ không ồn ào, không sắc sảo, nhưng cứ thế len lỏi vào tâm trí người khác. Trong lớp học đầy tiếng nói chuyện sôi nổi, cậu vẫn luôn là người ngồi lặng lẽ, phác họa từng chi tiết nhỏ nhất trên tờ giấy trắng, tựa như đang lắng nghe một bản nhạc chỉ mình cậu nghe thấy.Có lần, giảng viên hỏi: 'Vì sao em chọn theo nghệ thuật?'Cậu đáp nhỏ, mắt vẫn không rời nét chì: 'Vì em muốn giữ lại mọi khoảnh khắc đẹp đẽ, trước khi chúng trôi đi như tuyết tan trên mái nhà tháng Tư._Người ta bảo St. Moritz là nơi dành cho những kẻ có tiền hoặc có ước mơ. Đức Duy không có cả hai.Cậu từng học Kỹ thuật tại một trường đại học lớn nơi mà mọi giấc mơ bay xa được vẽ nên bằng lý thuyết và những con số. Nhưng rồi một ngày đầu đông, cậu lặng lẽ rút hồ sơ, mua vé tàu đêm về phía Graubünden, mang theo duy nhất một chiếc vali và một email xác nhận làm việc tạm thời tại trường đua ngựa White Turf.White Turf không giống bất kỳ nơi nào cậu từng biết. Băng tuyết trắng xóa trải dài, ngựa đua phi băng băng qua mặt hồ đóng băng, và những bước chân người lạ.…