thời cũ, mì chính cánh là từ chỉ những người đàn ông không đi lính mà ở lại làng quê, đánh trận ở hậu phương, không đi chinh chiến. lúc đó, đàn bà thì nhiều, đàn ông thì ít, thành ra những kẻ đó được gọi là mì chính cánh, là một loại gia vị mà chỉ cần vài hạt nêm vào bát nước canh thôi cũng khiến nó trở nên ngon ngọt vô cùng. và yang jungwon chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thực sự quay về trước năm 1945.…
author: @bossheeseung on ao3trans: @melatoninee_-'Nó sẽ là một kỉ niệm đẹp để cùng kết thúc, thật đấy. Nhất là vì hôm nay em ấy đối với tôi rất tốt và tôi đã có thời gian một mình với em ấy. Có lẽ hôm nay là mọi điều tôi luôn mong đợi, rằng đây là điều lớn lao nhất mà họ có thể làm.'a/n: Truyện được viết theo ngôi thứ nhất theo dạng nhật kí.----⚠️ Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.⚠️The translation has been permitted by the original author, don't take it anywhere else without permission.…
author: reikawakubo (margiela)trans: @melatoninee_original: archiveofourown.org/works/33803725-"Giọng nói của Jay vang bên tai heeseung ở khu nhận hành lí tại sân bay Incheon."(Hoặc là: Heeseung nhớ nhà nhưng giọng nói của jay lập tức khiến cho những cảm giác bất an, bức bối đó tan biến.)-⚠️ Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.⚠️The translation has been permitted by the original author, don't take it anywhere else without permission.…
❝ soobin trải qua một cuộc tình chóng vánh với yeonjun khi bị anh ta ghost❞ooc, bad words, lowercase , textfic.mình chỉ đăng trên wattpad không đăng ở nơi nào khác…
and thenshe's highshe lives in the skytonight she's satisfiedrolling back her eyesbut then she starts to cryeverything is turning to black.🎐 lhs x sjy (psh x pjs)🎐 oneshot | tw: drugs…
Sunoo - thiếu gia nhà tài phiệt, nổi tiếng với gương mặt đẹp đến vô thực và tính cách tùy hứng. Cậu không thích ai ra mặt, cho đến khi gặp Sunghoon - một nam sinh nghèo, ít nói, sống kín đáo nhưng mang vẻ thu hút kỳ lạ. Bị ánh mắt lạnh nhạt đó cuốn lấy, Sunoo chủ động theo đuổi bất chấp ánh nhìn người khác. Càng tiến gần, cậu càng phát hiện ra Sunghoon không hề yếu đuối hay vô cảm - mà ngược lại, đầy kiểm soát, chiếm hữu và có bóng tối giấu kín trong lòng.…
"Anh có thể cho em biết tên của anh được không?" "Tên của anh khá là...lạ, vì thế em phải nghe cho rõ đấy nhé.""Tên của anh là...Ong Seongwoo. Không phải Hong mà là Ong. Không phải Gong mà là Ong. Không phải Oong mà là Ong. Ong Seongwoo."Daniel bật cười. " Thật là sự trùng hợp hài hước, em cũng nuôi một con mèo tên là Seongwoo!"Thể loại: Freeform!OngNiel; Supernatural; College student!Daniel; Cat shifter!Ong; Fluff ; some angst; HE Tình trạng bản gốc: Đã hoànTình trạng bản trans: On-going, 2-3 chap/tuầnTrans: Lìu & PiuEditors & Beta: Chuối & Lìu & PiuCover: Mad.Eagle 40Link to original story: https://archiveofourown.org/works/12821157.Credit to @heartykeykekeTruyện dịch và chỉnh sửa đã được sự đồng ý của tác giả bản gốc. We got full permission from @heartykeykeke to translate this story into Vietnamese and amend several parts when needed. Pls looking forward to her coming up stories.…
• Mười Đời Nhân Duyên, Một Kiếp Tương Phùng •Người đời nói, tình yêu có thể vượt qua mọi ranh giới. Nhưng liệu có thể vượt qua cả thời gian, sinh tử... và vận mệnh?Đây là câu chuyện về một mối tình trải dài mười kiếp luân hồi, mỗi kiếp là một chương bi ca chưa trọn.Nàng - Jeong Yeonhwa, rồi đến Yeun - mang trong mình dòng máu Thánh Nhân, gánh thiên mệnh của nhân loại.Chàng - Sim Jaeyun, rồi thành Jake, Huyết Hoàng bất tử, kẻ mang gánh nặng của một dân tộc bất diệt.Từ một thiếu nữ Joseon khuê các và chàng thư sinh nghèo, đến nàng thợ săn nhân loại trà trộn vào Huyết Tộc, đối đầu với kẻ mang thân phận hoàng đế bất tử -Họ đã yêu nhau... và chia lìa nhau...Chín lần gặp gỡ, chín lần mất nhau trong tiếc nuối, đau thương.Kiếp thứ mười, khi vòng luân hồi sắp khép lại, liệu họ có thể phá vỡ lời nguyền của số mệnh?Hay vẫn chỉ là những kẻ si tình đi lạc giữa vô tận kiếp người?Câu chuyện không chỉ là một bản tình ca cổ điển, mà còn là một khúc truy hồn của tình yêu bất diệt.Khi máu rơi thành hoa, khi đau thương hóa thành lời thề - tình yêu ấy vẫn ở lại, bất kể thiên mệnh có khắc nghiệt đến đâu."Vận mệnh là thiên ý của trời đất...Dẫu có yêu sâu đến mấy, cũng không thể thắng được một chữ Trời."…
chuyện là park jongseong thích em gái của lee heeseung mà ngại không dám nói, tới lúc mà có can đảm thì ẻm có crush mất tiêu rồi. cũng phải nhọc tâm lắm mới nhờ vả được bạn bè hai bên tách ẻm ra khỏi cái tên crush xấu xa của ẻm.nếu nói jongseong ngốc nghếch một thì seoyeon ngốc nghếch mười luôn á. jongseong thích seoyeon như vậy, trời biết, đất biết, mọi người biết mà có mình seoyeon không biết á chứ"không hiểu sao tụi bây thích em tao được luôn á""kệ tui đi ông dà. bộ tui không thích ông nên ông tức hả"lee heeseung cảm thấy khó hiểu vì tự nhiên nhỏ em mình được nhiều người thích quá, làm anh không biết nên gả nó cho ai, nhức đầu ghê. biết vậy hồi đó lúc kêu ba mẹ đưa nó qua bên mỹ luôn thì giờ anh đâu phải nhức đầu như vậy…