Đây không phải là truyện mà chỉ là trích những gì mình viết trong lúc mình tuyệt vọng nhất. Những suy nghĩ này cực kì cực kì tiêu cực nên nếu ai có thể chịu được sự tiêu cực của mình thì có thể lắng nghe tâm tư của mình qua những dòng được viết trong này.Dù bạn là ai, thì mình cũng thật sự cảm ơn bạn vì đã đến bên đời mình <3. Xin đừng đánh giá và chỉ trích cuộc đời của mình, nếu bạn không thích bạn có thể rời đi, vì mình biết sẽ chẳng dễ gì chịu đựng "đại dương đen của người khác".Lần nữa, cảm ơn các bạn nhiều…
Đây là nơi mà mình gửi những tâm tư, sự thật về con người mình, nỗi buồn, thử thách đầy chông gai đến với mình và mình đã vượt qua như thế nào. Một ngày của mình diễn ra như thế nào. Đồng thời mình muốn mọi người chia sẻ những câu chuyện hay khuất mắt mà mọi người không thể nói trực tiếp, không ai chịu lắng nghe bạn, thì mình ở đây để đồng cảm và cùng chia sẻ cùng mọi người. Đến thời điểm này có lẽ mình đã thay đổi một hướng tích cực hơn so với trước rồi. Mình chỉ muốn nhắn nhủ là "Nếu những điều tiêu cực tác động hoặc dồn bạn vào bước đường cùng đi chăng nữa thì hãy đứng thật vững nhé! Mọi sự nỗ lực đều được bù đắp 1 cách xứng đáng!^^…
Thanh Hà quận chúa - Nguyệt Thịnh Nhân đã chết. Nàng nhan sắc kinh tâm, tài danh chấn động thiên hạ vậy mà lại thua trong tay một nữ nhân cái gì cũng không bằng mình. Đến khi chết nàng mới hiểu ra rằng thì ra mình chỉ là một cái nữ chính xưa trong một tập truyện nữ xứng nghịch tập. Nàng từ một cái nữ chủ trở thành một nữ pháo hôi ,trở thành một bàn đạp cho nữ xung thành công thăng cấp làm nữ chủ. Trong không gian trắng xóa này Nguyệt Thịnh Nhân bình tĩnh tiếp thu những kí ức mà hệ thống truyền cho... Hệ Thống:" Đầu năm nay, nữ xứng muốn xoay người, nữ pháo hôi muốn nghịch tập, người qua đường muốn xoát tồn tại cảm giác, thân là nữ chủ ngươi chính là hòn đá lớn nhất ngăn cản đường đi của các nàng." Nguyệt Thịnh Nhân trong mắt lấp lóe hàn quang, cười phong hoa tuyệt đại:" Vậy để ta nhìn xem : Ai là chướng ngại vật cần gạt bỏ và ai là người thắng cuối cùng." Lũ nữ xứng, pháo hôi nhóm các ngươi muốn xử lí nữ chủ đề thường vì vậy hãy chờ xem đến cuối cùng các người chết thế nào?…
Trường Trung học Tam Thời là nơi mọi thứ đều bình thường đến kỳ quái - như thể thực tại ở đây vận hành theo một logic riêng, im lặng và chậm rãi. Những điều phi lý xảy ra mỗi ngày, nhưng lại được mọi người chấp nhận như lẽ thường. Ở đây, bạn có thể bắt gặp một con mèo biết gật đầu khi nghe gọi tên, hay một giáo viên Văn có thể hoàn thành bài kiểm tra của bạn... trước cả khi bạn bắt đầu viết.Trong thế giới "bình thường" đó là lớp 11B2 nơi năm học sinh thân thiết chia sẻ bí mật về một "cánh cổng" mà chẳng ai khác thèm tin. Mỗi người trong nhóm mang theo những vết xước của riêng mình:Một người viết nhật ký không bao giờ cho ai đọc.Một người luôn mang theo dao găm vì "phòng khi cần phải cắt ranh giới".Một người luôn đến muộn, nhưng thời gian dường như không áp đặt lên cậu.Một người thường ngước lên bầu trời, như thể mong điều gì từ nơi xa xăm.Và một người luôn cười, nhưng mắt lúc nào cũng đỏ hoe như vừa tiễn ai đi mãi mãi.Một ngày nọ, họ quyết định cùng nhau khám phá "cánh cổng sau phòng thiết bị thể chất" thứ được đồn là nối đến một thế giới khác. Họ gọi đó là cuộc phiêu lưu mùa hạ cuối cùng.Nhưng không ai nói rằng... chỉ bốn người trở lại.Không ai nói rằng... cái giá của sự trở về là lãng quên.Và điều đáng sợ nhất không phải là mất đi một người bạn, mà là cảm giác đáng ra nên có ai đó ở đây, nhưng chẳng ai nhớ được người đó là ai.…
➖Tuyển tập stt cô đơn hay nhất dành cho những ai mới chia tay người yêu buồn rơi nước mắt này hi vọng sẽ khiến tâm hồn bạn lắng lại, nhẹ nhõm hơn, đủ tỉnh táo để đứng dậy vượt qua tất cả mọi chuyện và tiếp tục bước đi trên con đường mà cả hai đã chọn lựa. Tình yêu vốn là thứ tình cảm rất khó nói, vui có, buồn có, hạnh phúc có rồi biệt ly cũng có, quan trọng là con người ta cần chừa lại một phương cho mình, đừng quá tin tưởng vào bất cứ điều gì vì vốn dĩ, cuộc sống rất vô thường. Đôi khi thất bại trong chuyện tình cảm cũng sẽ giúp ta mạnh mẽ vươn lên, cô đơn một chút thôi nhưng rồi sẽ có những mối tình khác tốt hơn đủ để lấp đầy khoảng trống sau này.…
Chỉ là những dòng nhật kí, những điều mà mình không thể nói ra, chỉ có thể viết lên theo dòng cảm xúc của bản thân. Đăng lên wattpad vì muốn lưu giữ lại những cái trẻ con nhất trong tâm hồn mình, những cái bộc phát ngây ngô của thuở thanh xuân còn khờ dại. Mình thực sự còn không muốn ai đọc được, bởi thực sự những suy nghĩ trong này rất ngốc nghếch, rất giản đơn. Mình cơ bản chỉ muốn sau này còn có thể thấy được những dòng này, để còn hoài niệm, để còn vui vẻ. Đây đều là những suy nghĩ hết sức trẻ con, mong các bạn đọc được, không hài lòng thì cũng lịch sự cho qua, làm ơn đừng ném đá mình. Cảm ơn !…
Đây chẳng phải là truyện dài, truyện ngắn gì cả, chỉ là một cái collection về đoản/shot về các cặp đôi trong Thất Kiếm Anh Hùng - một bộ phim thời thơ ấu rất được yêu thích. Từng phần sẽ là những câu chuyện riêng biệt về các cặp đôi trong TKAH, có thể là hoan hỉ, có thể là bi thương. Hoan nghênh các bạn đón đọc.Tác phẩm được update duy nhất dưới tài khoản @HoaYen1104, vui lòng không mang nơi khác đi khi chưa được sự cho phép của tác giả. Thân ái!…
Các bạn có bao giờ nằm chiêm bao một giấc rất dài chưa? Chắc là đã từng nhỉ.Tôi có một thói quen ghi chép lại những giấc mơ dài đó trước khi quên mất.Và tôi muốn chia sẻ những điều khó hiểu đó. Một thứ kì lạ nhưng lại rất chân thật.Bạn có biết giấc mơ được hình thành từ những gì ta tiếp nhận từ thế giới bên ngoài không? Tôi nghĩ mình có một thế giới nội tâm đầy kì quặc đấy.Nói thật thì, đây là thành quả cho một giấc từ 12 giờ tối hôm trước đá tới 12h trưa hôm sau mới có được. Mà còn phải kiên trì 2-3 ngày mới có được một giấc mơ hoàn thiện. Vì giấc ngủ nông (giai đoạn gần thức dậy) bạn mới nhận thức được mình đang mơ và trải nghiệm nó (cũng dễ bị người khác đánh thức) Nếu muốn các bạn có thể thử ngủ đến khung giờ đó.…
"Cả thể giới đều hiểu chỉ một người không hiểu".Đây là hậu quả của việc gặp lại người cũ, một chút hơi men và cảm xúc dâng trào. Chỉ là muốn xả ra nỗi bức bối trong lòng tôi, nên đây là 1 câu chuyện thật, không chút văn vẻ, màu mè hoa lá hẹ nào đâu nhé. Nếu trong thanh xuân của bạn từng có một mối tình đơn phương thì có thể bạn sẽ bắt gặp bản thân mình trong đó."Điều tuyệt vời nhất đôi khi không phải là cái đích đến hạnh phúc mà là những tháng năm đẹp nhất mà chúng ta đã trải qua cùng nhau".…
✡văn án ✡*"magic shop" - nơi trao đổi những thứ bất hạnh để đổi lấy những thứ tốt đẹp hơn .*_______________________________" hãy cứ tin ở anh , em sẽ ổn thôi vì đây chính là cửa hàng phép thuật - "magic shop "! hãy nhớ :" you show me ! i show you "....- đến đây tôi sẽ cho em hạnh phúc, tôi chính là thế giới của em. ... là fic đầu tay , mình reup và viết lại để hoàn thành đứa con đầu tiên này :3----------------------|||||||||||||||||-------------------------💜au: ツteskiͥjeͣoͫn⁀ᶦᵈᵒᶫ❥一Ϯลë_Ϯ๏ρ , к๏๏к_в๏Ϯ︵✿_ Ⓘ ⓅⓊⓅⓁⒺ ⓎⓄⓊ_…
!!TRUYỆN CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD BÁNH TRO CHẤM MẬT (@PuLinhx) và WordPress Bánh Tro Chấm Mật (https://thanhuanguquen.wordpress.com/)Tên truyện: Sinh sôiHán Việt: Sinh sinh 生生Tác giả: Niên Thâm Bất KiếnTình trạng: Hoàn convert ( 71 chương)Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Đô thị tình duyên, Thiên chi kiêu tử, HENhân vật: Chu Kiến Dặc, Ôn Thính ThầnVăn án:Mùa hè năm đó rực rỡ chói mắt, tình yêu của chàng thiên chi kiêu tử dành cho cô thiếu nữ lại không được ai xem trọng.Tất cả mọi người đều khuyên Chu Kiến Dặc cách xa Ôn Thính Thần một chút, anh nhất quyết không nghe, vẫn cố chấp chui đầu vào, cuối cùng bị đập nát hết kiêu ngạo.Nụ hôn đầu tiên trao nhau trên đỉnh núi, có sao giăng đầy trời đêm, Chu Kiến Dặc cảm thấy cả thế giới của anh cũng lấp lanh như trời trăng khi đó vậy.Nhưng tới sau cùng lại là Ôn Thính Thần bội tình bội nghĩa bỏ mặc anh.Nhiều năm sau, anh vô tình gặp lại Ôn Thính Thần khi cô đi xem mắt ở tiệm cà phê.Bạn của anh cố ý hỏi chuyện, ''Ây, kìa không phải bạch nguyệt quang một thời của cậu sao? Sao lại lưu lạc tới mức độ này a?"Chu Kiến Dặc cứng nhắc gằn từng chữ: ''Liên quan gì tới tớ, tớ đã sớm quên rồi.''Ôn Thính Thần cũng nghe được, bàn tay cầm ly nước khẽ nắm chặt, ngực cô khẽ đau nhói.Đã quên rồi cũng tốt.…
Tôi chỉ là một cô gái bình thường, cũng trải qua thanh xuân như bao người, chỉ là nó tẻ nhạt và nhàm chán biết bao. Họa chăng chỉ có anh và sự dịu dàng ôn nhu của anh mới vẽ lên trên đó một mảng màu ấm áp.Anh không quá nổi bật, không quá xuất sắc như nam thần trong truyện, nhưng tôi vẫn phải cảm thán rằng, kiếp này có anh, thật tốt.Và giờ đây, lượm lặt những kỉ niệm đã qua, vui có buồn có, để sau này nhìn lại sẽ nhớ được rằng ta đã cùng nhau đi qua khoảng thời gian tươi đẹp cỡ nào, và ngày càng trân quý chúng hơn._Mều Mặp_…
Nhật ký này không dành cho ai cả, nhưng nếu lỡ đọc được, hãy cứ tiếp tục.Nó là những trang giấy cũ kỹ mà tôi viết bằng thời gian của chính mình, những đêm mất ngủ, những ngày nắng gắt, những cơn mưa kéo dài hơn cả những gì tôi chịu đựng. Đây không phải là câu chuyện hay ho gì, chỉ là những suy nghĩ trôi nổi, những thứ bị bỏ quên, những vết xước chưa lành.Tôi viết, không phải để ai hiểu, mà để bản thân đừng quên. Đừng quên mình đã từng cảm thấy thế nào, đã từng mất mát ra sao, đã từng mong mỏi điều gì.Nếu có ngày tôi không còn nhớ được nữa, hãy để những dòng chữ này làm chứng rằng tôi đã từng sống không phải để tồn tại, mà để cảm nhận đến tận cùng.…
● Lưu Á Hiên tôi chờ em.● Việt Bân em chỉ yêu Trương Thiệu Huy ● Được, chỉ cần là người không làm tổn thương em.___________________________________________● Việt Bân, chỉ cần là thứ tao thích không bao giờ mày có được.●Thiệu Huy, thứ mày thích là tâm can của tao. ___________________________________________● Ai dám động đến Á Hiên ! ___________________________________________Việt Bân em yêu anh ♡…
cấp 3 là thời điểm thích hợp để yêu đương làm những hành động quá là sến súa vs nhau . Nhưng đối với một otaku tăng động như Sinako thì " đéo " nha . Sinako là một con otaku chính hiệu hằng ngày ngắm các otp cụa cô thôi đã làm cô sướng run rồi chứ cần gì có người yêu . Sinako mang trong mình vẻ đẹp khá trong sáng nhưng đâu ai biết đằng sau ấy là 1 con nghiện suốt ngày đọc H+ rồi phê pha đâu :)) . Bên cạnh nhỏ còn có một cô bạn thân " ngực có chút khiêm tốn " Mino , nhỏ là bạn thân khiêm luôn chức bảo mẫu số 1 của cô trình chăm Sinako cứ phải gọi là ngang Draken luôn chứ chả đùa . Nhỏ luôn hối thúc cô tìm bến đỗ cuộc đời để có thằng con trai xấu số nào đấy kế nhiệm vị trị bảo mẫu cấp cao của cô :')) . Nhưng cố quá thì lại thành quá cố nhưng điều đó sẽ sắp tới thôi cho tới khi Sinako gặp được anh , Haitani Ran .…
Tớ không viết cuốn sách này để trở thành tác giả nổi tiếng.Tớ cũng không viết vì nghĩ mình có câu trả lời cho những người đang đau đớn.Tớ viết...Vì đã có quá nhiều đêm tớ cảm thấy mình chẳng thể tiếp tục.Vì đã có quá nhiều khoảnh khắc, tớ ước có ai đó hiểu được nỗi đau tớ giấu kín suốt bao năm.Vì đã có quá nhiều lần, tớ khóc mà không ai biết - và tớ mong sẽ có ai đó, chỉ một người thôi, thấy được nước mắt ấy qua những dòng chữ này.Tớ từng nghĩ mình đã quên.Từng nghĩ mình đã đủ lớn, đủ mạnh mẽ để không bị quá khứ níu lại nữa.Nhưng hoá ra... một số nỗi đau không cần gõ cửa vẫn tự tìm về, vào những ngày tâm hồn yếu đuối nhất.Tớ gọi cuốn sách này là "Tớ vẫn ở đây, dù đã muốn biến mất nhiều lần" - bởi vì thật sự tớ đã từng.Tớ đã muốn buông bỏ tất cả.Tớ đã nghĩ đến việc rời khỏi thế giới này nhiều hơn số lần tớ dám thừa nhận.Nhưng dù gì... tớ vẫn ở đây. Và nếu bạn đang cầm cuốn sách này, có thể bạn cũng đang cố gắng ở lại.Tớ không biết bạn là ai.Tớ không biết bạn đã trải qua những gì.Nhưng nếu bạn đang buồn, đang cô đơn, đang lạc lối - thì xin hãy tin rằng bạn không một mình.Cuốn sách này không có kết thúc đẹp.Nó không dạy bạn cách sống tích cực, cũng chẳng hứa rằng mọi chuyện sẽ ổn.Nó chỉ là một nơi bạn có thể nghỉ chân, thở ra, và thấy nhẹ lòng vì có ai đó cũng đang vật lộn như bạn.Nếu một chương nào đó khiến bạn khóc, khiến bạn nhớ lại điều mình đã cố quên - tớ xin lỗi.Và cũng cảm ơn bạn - vì đã dũng c…
Hai từ "Gia Đình" luôn mang những ý nghĩa đặc biệt đối với mỗi chúng ta.Mình có một gia đình nhỏ, nơi 6 thành viên trong 3 thế hệ chung sống cùng nhau dưới một mái nhà. Ngôi nhà nhỏ, nhưng luôn chứa đựng rất nhiều hạnh phúc. Chính vì thế, "Hạnh Phúc Nhỏ" ra đời, ghi lại tất cả những gì diễn ra, như một quyển nhật kí của riêng mình viết về tất cả: những kỉ niệm, những buồn vui mà mình cùng mọi người trong gia đình đã trải qua. Đây được xem như một món quà nhỏ, dành tặng gia đình mình. Hi vọng, "Gia Đình" mãi luôn là nơi để ta nương tựa lúc khó khăn, là chốn trở về đầy ấm áp đối với mỗi con người dù ta thành công hay thất bại. Nơi đó, có ông bà, ba mẹ, người sẵn sàng mở rộng vòng tay chào đón chúng ta trở về.-From Nhà Của Mình-…
Facebook: Giai Thoại Hy Cảnh báo : Đây không phải là câu chuyện ngôn tình lãng mạn. Đây chỉ là nhật kí của một cô nàng hay hoang tưởng rằng bản thân sẽ xuyên không.Tô Khả là một cô gái có niềm đam mê với ngôn tình. Nguồn sống của cô chính là những bộ truyện ngôn tình. Ước mơ lớn nhất cuộc đời cô là xuyên không vào những bộ truyện ngôn tình. Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây cô đều không ngừng tìm mọi cách để xuyên không.P/S : Đây là bộ truyện kể về từng bước, từng cách xuyên không của cô nàng Tô Khả. Mỗi chương là những khó khăn, thất bại hay thành công của cô nàng. Đi kèm với những cách xuyên không ấy là những khoảnh khắc hài hước của cô.…