Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
3,770 Truyện
Chi Chi Chành Chành

Chi Chi Chành Chành

11 2 2

Gái nhà lành x Trai nhà giàu 😞Gái dịu x Trai hỗnCâu chuyện vớ vỉn, có thể sẽ tình ơi là tình...*Trích đoạn:"Mày cứ qua lại với mấy thằng không ra gì đi. Đến lúc ông mách mẹ mày thì đừng trách ông miệng lưỡi vô tình!""Cậu bỏ ngay cái tật hỗn đi. Với lại ai thèm tí tởn cùng mấy thằng không ra gì!!!"Vũ cười nhạt hỏi:"Thế hôm bọn thằng Đức đánh nhau mày lao vào làm chó gì thế? Không có tao lôi ra thì đứa lùn tịt như mày thể nào cũng bị quần cho nát người. Tính làm mỹ nhân cứu thằng ất ơ à?"Tôi thấy nó tưởng tôi vì tình riêng mà muốn đỡ đòn hộ Đức thì cú lắm. Nhưng cái sự nền nã đã ăn vào trong máu nên tôi vẫn nhẹ giọng:"Do tui là lớp trưởng. Tất nhiên phải can thành viên lớp mình rồi. Ít nhất cũng câu được tí thời gian chờ thầy cô tới giải quyết mà..."Hình như nghe giọng tôi có chút ảo não phụng phịu, tên to xác nào đó cũng dịu lại đôi chút:"Lớp mày hết con trai sao? Kêu chúng nó can. Không biết đứng sang 1 bên hả? Học giỏi thế bọn kia gõ cho cái khờ người ra thì ai chơi với mày? Nghe câu này chưa: "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ chạy." Nhớ vào đầu hộ tao."Tôi bật cười ha hả ha hả, tay cứ đập vào vai người bên cạnh. Bố khỉ. Chuyên Toán khi văn vở thì sẽ thế này hả? (...)…

Bông Hồng Trắng

Bông Hồng Trắng

37 1 1

Tên truyện: Bông Hồng TrắngTác giả: Mây nhỏThể loại: Hiện đạiBìa truyện: Pinterest***Văn án:-"Kể chú nghe sao con lại buồn."-"Con sợ bố không nuôi con nữa."-"Sao con lại nghĩ thế?"-"Tại...bố từng nói vì yêu thương con nên mới nuôi con. Nhưng giờ bố yêu người khác rồi, bố sẽ nuôi người khác. Không nuôi con nữa."-"Thỏ ngốc, bố con nhất định sẽ mãi nuôi con."-"Thật không ạ?"-"Thật mà, chú đã bao giờ lừa con chưa?"-"Nhưng mà con sợ dì không thương con. Sợ dì không cho bố thương con."-"Không cần sợ...Nếu dì không thương con thì bố sẽ không thương dì đâu."-"Thật không ạ?...Con Lại thấy không phải thế."-"Tại sao?"-"Vì mỗi lần bố thấy dì đều rất vui...không thèm chơi với con nữa."-"Vậy sao?...Vui như thế nào."-"Thì...vui như lúc con gặp chú vậy."-"Con thích chú lắm hả?"-"Dạ...Con thích chú lắm luôn."...***Truyện này chính chủ chỉ đăng tải trên Wattpad.Vui lòng không mang truyện ra khỏi Wattpad. Cảm ơn rất nhiều.***Ngày đăng tải: 10/10/2022…

Đôi bạn thân nghịch ngợm và hai chàng bạch mã

Đôi bạn thân nghịch ngợm và hai chàng bạch mã

23 0 11

Là new ver của bộ cũ . Do tác giả đã già nhưng vẫn yêu nghề , đọc lại tác phẩm đầu tay của mình thấy quá "trẩu" =))) nên bộ này là xem như sửa lại cho nó vừa hợp lý vừa logic mà còn bớt trẩu =)))- Huyệt Anh: Cô nàng thể thao hay còn gọi là cô nhóc đẹp trai. Tính tình khá lười,mê thể thao, không nữ tính, quậy không thể tả,học không được tốt nhưng đổi lại nhóc này rất ngốc, hòa đồng.Nhị đẳng Karate.-Mamako: Trong mình mang hai dòng máu Nhật-Việt .Tuy xinh đẹp, đoan trang, thông minh nhưng đó chỉ là phần ngoài chứ thật sự cô nàng rất lém lỉnh.Thông minh trong sách vở nhưng ngu ngơ ở ngoài đời.Đôi bạn thân ấy vô tình chạm mặt hai tên hotboy chí cốt với nhau từ thuở cha sinh mẹ đẻ tới giờ:- Kaishito: Như Mamako là người Lai. Đã nói hot là phải cực kì đẹp. Cực kỳ giỏi lẫn thể thao, nghệ thuật và tri thức. .Tình cảm đặc biệt với Huyệt Anh.Tính tình lạnh lùng, băng giá.- Phong: Cũng hot như Kaishito nhưng anh lại mang vẻ hài hước , đáng yêu nhưng thật ra trái tim anh thuộc thể loại giá băng. Rất giỏi thể thao, nghệ thuật và tri thức. .Tình cảm đặc biệt với Mamako.Một câu truyện tình cảm kinh điển không có gì đặc biệt nhưng là làm mới lại cách đây mấy năm nên mong mọi người không chê ( ^ _ ^ )hiều chi tiết vui, hài và lãng mạnCó 6 cặp đôi nhưng có hai cặp là chính nhất.…

[DROP] Bầu Trời Của Em

[DROP] Bầu Trời Của Em

1,612 241 21

- Ngày đào hố: 31/12/2025- Tác giả: PhucDay- Số chương dự kiến: 30+ - Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ. ---"Khoảng thời gian gần đây, tôi thấy mình đang để ý một người."Tôi sửng người: "Ai vậy?"Duy Phong không trả lời ngay. Cậu ta quay mặt sang hướng khác, nhìn về phía con đường vắng, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt nghiêng của cậu."Người đó hay lo lắng mấy chuyện ngốc nghếch.""Hay nghĩ mình không đủ tốt.""Còn luôn tiết kiệm cho tôi tới mức gọi món rẻ nhất trong quán nữa chứ."Từng câu từng chữ, đều giống hệt tôi, tim tôi bắt đầu loạn nhịp."Cậu... nói vậy là sao?"Duy Phong bật cười khẽ, rồi quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi: "Là em đó, Linh."…

[Tự Sáng Tác - Đam Mỹ] Thay Chị Gái Gả Vào Hào Môn Thế Gia - Mạt Chược Thiếu Gia

[Tự Sáng Tác - Đam Mỹ] Thay Chị Gái Gả Vào Hào Môn Thế Gia - Mạt Chược Thiếu Gia

18 1 1

Tác Giả : Mạt Chược Thiếu Gia.Thể loại : Hào môn ân oán,showbiz,đam mỹ,1×1,ngọt đầu ngược sau,gả thay,gương vỡ lại lành,trúc mã.Bối Cảnh : Đô thị.Kết : HE.Nghề nghiệp công - thụ : Đại Thiếu Gia Thừa Kế Sự Nghiệm Lục Gia Công × Ông Hoàng Điện Ảnh Ca Sĩ Cung Gia Thụ.Phân loại công - thụ : Thâm Tình Chiếm Hữu Ám Ảnh Toxic Công × Ngạo Kiều Dương Quang Ôn Nhu Mỹ Cường Thụ._Cung Vũ đang trên đỉnh cao của giới showbiz,ngày nọ cậu về thăm gia đình trong kì nghỉ đầu xuân thì cô chị Cung Lam chạy đến chỗ cậu không phải là chào mừng cậu cũng không phải là trách mắng cậu mà chính là cô ấy cầu xin cậu hãy thay cô gả vào Lục Gia.Hôm nay chị ấy bị sao vậy ? Chẳng phải Lục Gia là kẻ đối địch của cậu sao ? Chị ấy đã biết rằng cậu đang có mối thù sâu nặng với Lục Gia ở giới showbiz đó nhưng lại muốn cậu gả thay ?Không phải chuyện này ngoài sức tưởng tượng quá à !Cung Vũ biết A Lam đã gần khỏi bệnh nhưng tâm lý của cô vẫn chưa ổn định nên đã đồng ý thay chị mình gả cho Đại Thiếu Gia Lục Gia._Đến ngày làm lễ,cậu cùng Lục Ngạn vào lễ đường._" Lục Ngạn,tôi vì chị tôi nên mới cưới anh nên anh đừng mong tôi có tình cảm hay động phòng với anh ! "" Tôi làm lễ với cậu chỉ là vì muốn xem Cung Gia nhà cậu có dám đưa con trai cưng của họ đến để thay người chị bị bệnh về tâm lý gả cho tôi hay không thôi,Cung Vũ. "_Tag : bột tôm tự vả|ngọt đầu ngược sau|tốp mỡ toxic|tốp mỡ chiếm hữu|…

Góc cầu thang -  nơi tình yêu bắt đầu

Góc cầu thang - nơi tình yêu bắt đầu

0 0 1

Có những chuyện, đến bây giờ tao vẫn không hiểurốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào. Có thể là buổi sáng tao đi trễ, đứng trước cổng trường đóng kín,cũng có thể là lúc tao ngu ngốc trèo qua bức tường đó...và gặp một người mà đáng lẽ tao không nên gặp.Tao không nhớ rõ. Chỉ nhớ là từ lúc đó, mọi thứ bắt đầu lệch đi một chút.Tao vẫn là tao. Vẫn cười, vẫn nói nhiều, vẫn ồn ào như mọi ngày....Không ai nhận ra mấy thứ đó chỉ là thói quen.Nó cũng vẫn vậy. Nói chuyện với người khác thì bình thường,cười được, chơi được, chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là với tao nó luôn giữ một khoảng cách vừa đủ. Không xa, nhưng cũng chẳng gần.Tao từng nghĩ tụi tao sẽ chẳng liên quan gì đến nhau.Cho đến cái ngày tờ giấy kiểm tra bị gạch đỏ,một con điểm 1 nằm chỏng chơ trên bàn,và tao phải trốn vào một góc cầu thang chỉ để khóc mà không ai thấy. Tao đã nghĩ...lúc đó mình thực sự một mình. Nhưng không phải. Chỉ là tao không biết thôi.Có những thứ được thay đổi mà không ai nói.Có những chuyện xảy ra mà không ai thừa nhận.Và có những người rõ ràng chưa từng nói thích, nhưng lại làm những chuyện khiến người khác không thể không rung động. Tao không biết từ khi nào mình bắt đầu để ý nó.Cũng không biết từ khi nào...một câu nói khó nghe lại trở thành thứ tao nhớ lâu nhất.Chỉ biết là đến khi tao nhận ra thì đã không còn đường lui nữa.Và tao cũng không ngờ rằng người đã kéo tao ra khỏi những ngày tệ nhất, cũng chính là người khiến tao trải qua những cảm giác tệ hơn gấp nhiều lần.Nếu được chọn lại. tao vẫn…

Năm tháng ấy, tôi có cậu.

Năm tháng ấy, tôi có cậu.

115 26 11

Thời học sinh, có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của đời người. Chúng ta được đi học, được gặp thêm những người bạn mới. Và được trải qua những khoảnh khắc đẹp nhất của tuổi đầu đời, cảm giác thích thầm một ai đó, trải qua tình yêu ngây ngô, những lần gây gổ với bạn bè vì những xích mích nhỏ, và tất nhiên "nhất quỷ nhì ma, thứ ba học trò" với những hành động khiến thầy cô không thể đỡ.Em từng nói rằng, sẽ không bao giờ yêu ai khi học cấp ba, vì em sợ ta sẽ chẳng đi cùng nhau, nhưng vấn vương nhiều lắm, sợ lỡ dỡ việc học của mình, sợ không đạt được ước mơ. Nhưng chính anh là người khiến em đạp đổ bức tường đó, và yêu anh, yêu anh đến điên cuồng, yêu bằng tất cả quảng trời thanh xuân tươi đẹp, bằng cả trái tim, cả lúc về già.Cảm ơn anh đã ở bên em, cùng em đi qua quãng trời cấp ba, dù không dài nhưng cũng là kỉ niệm đẹp. Và đến bây giờ, cả những năm tháng cuối đời anh cũng vẫn đi cùng em, chịu đựng được cái tính ương dở của em. Dù trải qua nhiều đau khổ, nhưng mình vẫn về với nhau! Anh nhỉ?"Mận! Tao là trò đùa của mày, có phải không, mày xem thường tình cảm của tao, không tôn trọng tao, có phải không?""Mày cảm thấy tao không tôn trọng mày? Không tôn trọng mày, nhưng nghe mày ốm đêm khuya tao vẫn nấu cháo cho mày, đi mua thuốc cho mày, không tôn trọng mày nhưng khi nghe mày ngồi cùng chỗ con Vy tao lại ghen lồng lộn. Không tôn trọng, vậy tình cảm tao dành cho mày cũng là thương hại?""Mẹ, mày câm đi, lời mày nói, tao nghe ngứa tai lắm. Mày là loại giả tạo. Cút đi, cút khỏi mắt tao. Từ giờ t…

Anhcray x Koharu: Nocturne (Pokémon)

Anhcray x Koharu: Nocturne (Pokémon)

22 3 3

Mười tuổi - đó là thời khắc khởi đầu cho mọi chuyến đi. Ở Paldea, Koharu Tsubame rời quê nhà với khát vọng vươn đến ngôi vị Pokémon Champion. Cô mạnh mẽ, kiêu hãnh, mang theo niềm tin rằng chỉ có thực lực và sự quyết tâm mới đủ để mở ra con đường phía trước. Cùng lúc ấy, tại vùng Galar xa xôi, Hoshikawa Anhcray cũng bắt đầu hành trình riêng với ước mơ chinh phục đỉnh cao, mang trong mình sự nhiệt thành và niềm tin giản đơn rằng mọi cố gắng đều sẽ được đền đáp.Hai con đường tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau. Nhưng định mệnh lại không đơn giản như thế. Từ Kanto đến Johto, từ Hoenn đến Sinnoh, từ Kalos đến Alola... bất kể Koharu đặt chân tới đâu, ở đó, bằng một cách nào đó, Anhcray cũng xuất hiện. Một thị trấn nhỏ ven đường, một khu rừng rậm âm u, một đấu trường náo nhiệt - không nơi nào có thể ngăn được những lần chạm mặt tưởng như ngẫu nhiên ấy.Với Koharu, sự lặp lại đó chỉ đem đến sự khó chịu. Trong đôi mắt cô, Anhcray luôn chỉ là một kẻ cản đường, một sự phiền phức vô nghĩa. Ánh nhìn cô dành cho cậu lạnh lẽo, đôi khi còn thoáng chút khinh bỉ, như thể đang tự hỏi vì sao định mệnh cứ phải bày ra trò đùa này hết lần này đến lần khác. Thế nhưng, Anhcray không vì thế mà lùi bước. Cậu ta vẫn luôn mỉm cười, vẫn kiên nhẫn, và bằng cách nào đó, vẫn để lại dấu ấn trong từng cuộc gặp gỡ ngắn ngủi.Thời gian trôi đi, hành trình vẫn tiếp tục, và ước mơ vẫn còn ở phía trước. Thế nhưng, ở giữa những cuộc phiêu lưu, những chiến thắng và thất bại, một khúc nhạc khác dường như cũng đang…

Gió mùa hạ

Gió mùa hạ

14 1 1

Một buổi chiều hè rực nắng, những làn gió mát cuối ngày, tiếng cười trong veo của bạn bè...Nhưng giữa tất cả những ồn ào ấy, có một điều tôi chẳng thể nói ra - một cái tên lặng lẽ nằm lại giữa hoàng hôn, cùng những cảm xúc thầm kín tuổi mới lớn.Đó là khởi đầu cho câu chuyện giữa hai con người vô tình tìm thấy nhau trong đời.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------'Tên đó là thể loại gì vậy chứ, làm như mình ghê lắm ấy'. Tôi bức xúc lên tiếng'Mày cũng đâu có vừa, tao mà là thằng Phong, tao cũng chẳng hiểu nổi mày. Tự nhiên có đứa ra hỏi bài, giảng mãi không hiểu, kêu dốt thì lại tự ái, giật đùng đùng chạy ra chỗ khác'. Trang vừa đánh nền vừa đáp'Phương Anh ơi mày bị ngố à, nó nói trêu như thế chả thích thì thôi, mày xem ngoài mày ra mấy đứa khác ra hỏi bài nó có trả lời không? Đúng là mấy cái tình yêu bọ xít, chổng đ** vào nhau '. Chị Nữ trêu tôi cười lớn, nụ cười ấy dường như đã khiến tôi quên mất ấn tượng ban đàu về chị. 'Mà mốc nền rồi em ơi, mốc nền như thế này thằng Dương không yêu đâu''Yêu đương gì thằng này, chị toàn linh tinh', Trang phủ nhận nhưng mặt lại đỏ ửng lên ngại ngùng trước câu nói đẩy thuyền của chị chủ nhiệm.'Chị tui kinh nghiệm thế thầy Bách đã đổ chưa ạ?, tôi vừa cà khịa vừa lo lắng bị chị ta đấm.Tiếng cười vang vọng cả gian phòng.Dường như mỗi lần ngồi nói chuyện tán gẫu với bạn bè vui vẻ, thời gian trôi đi thật nhanh, khiến người ta phải cảm thán, nhưng có lẽ vì nhanh nên người ta mới trân quý…