Melancholy
my state of mind…
my state of mind…
Cho cơn mưa vào hạ…
Đây không phải là một áng văn chương về một chủ đề gì đó quá rõ ràng. Nó chỉ là những xúc cảm hàng ngày, những điều nhỏ nhặt nhất từ cuộc sống thực tế mà mình đã và đang trải nghiệm. Nó có thể vui, có thể buồn, nhưng đơn giản mình viết nó ra, vì mình muốn có ai đó có thể hiểu và đồng cảm với mình...…
Au: Getoutofmylif3Oneshot/longfic/transfic.⚠️ Có một vài tình tiết R-18, cân nhắc nếu bạn ăn chay.____________________ Họa Mi Trong Gió Tuyết: Lấy cảm hứng từ hình ảnh họa mi là biểu tượng của vẻ đẹp và tiếng ca trong gió tuyết lạnh giá. Gợi lên một tình yêu thuần khiết thứ dịu dàng xua tan đi cái lãnh lẽo trong lòng Kakashi.____________________- Một ngôi nhà cho chiếc bạch nguyệt quang già của mình, anh thầy tóc trắng 🩷…
Gió còn đây, cạnh bên tôi, trên nước tóc nàng.Ooc, Varka and an imaginary character.…
LỜI NÓI ĐẦU truyện có những tình tiết rất ư là " Cơm Tró " nếu ai cảm nhận bản thân không cam chịu nổi thì nên thoát ra và tìm fic khác!…
Dưới ánh trăng rực rỡ, chiếu vào mọi ngóc ngách trên gương mặt anh tuấn người đối diện, thật quen mà cũng thật xa lạ...…
Đây là nhật kí của chính bản thân mình viết để mình lưu giữ kỉ niệm về cậu ấy. Vì là nhật kí của mình nên câu văn sẽ lủng củng, không được mạch lạc và hay cho lắm.…
Truyện gốc: We survivorsTác giả: ljthomasLink: https://my.w.tt/oFMdgzfuIRSau khi bệnh tật và chiến tranh hạt nhân lấy đi toàn bộ dân số thế giới, Nadia 17 tuổi chắc chắn rằng cô ấy là người cuối cùng còn lại trên trái đất. Rồi một đêm, cô nghe thấy một giọng nói trên radio và mọi thứ thay đổi. Nhưng khi cô và những người bạn mới tìm thấy những bí ẩn xung quanh sự sống còn của họ, họ sớm nhận ra rằng nó không phải là tai nạn, và tình hình của họ có thể nguy hiểm hơn nhiều so với những gì họ tưởng tượng ...Tất cả mọi thứ bạn yêu thích về thể loại hậu khải huyền (khoa học viễn tưởng, sự sống còn, phiêu lưu ...) pha chút bí ẩn và lãng mạn!…
Chuyển ver từ bộ radio Tổ đội tai tiếng nhất showbiz phá đảo show thực tế Đào thoát sinh tồn…
Nếu tại kiếp sau, cậu vẫn chính là cậu, mà mình không còn là mình, mình hi vọng khi đó chúng ta có thể cùng một chỗ .Nhưng đời này, mình yêu cậu, lại không cách nào làm cho cậu cũng yêu mình.…
Đằng sau bức màn sân khấu là những điều không tưởng. Là đứng ra chịu tội thay, hay là kéo kẻ khác xuống vũng bùn cùng mình? Kẻ trong cuộc thực chất sẽ cảm thấy ra sao?…
" Chung quy lại, cái cớ của sự kìm nén đó là sự sợ hãi. Tại sao lại sợ đến như vậy? Tại sao lại nhát gan đến như vậy? Nếu như nói ra sớm hơn, phải chăng ta đã không lãng phí đến từng ấy thời gian? Khi mà đủ dũng khí, ta nhận ra những khoảnh khắc mình đã tiêu tốn, nhận ra mình đã lãng phí, nhận ra rằng ... đã nào còn cơ hội. "…
1. Disclaimer: Nhân vật không thuộc về tôi, thị trấn Morse cũng không phải của tôi nốt, bối cảnh thuộc về tác phẩm Quỷ bí chi chủ.2. Tác giả: Thanh sơn bất cải3. Cảnh báo: - OOC (?), tình đơn phương (?)- Muốn viết cho Leonard trong thời gian Klein ngủ say, muốn xem tình cảm của ảnh đối với đồng nghiệp cũ dần dần biến chất- Dự kiến có 7 chương, update tùy hứng- Nếu bạn yêu thích hãy để lại comment nhé…