Trans•KookV• The dawn right before the sun rises
"Life with Kim Taehyung was a sitcom."||| Author: internetpistol. ||| Original work's link: archieveofourown.org/works/5634925 ||| Bản dịch phi lợi nhuận đã có sự cho phép của tác giả.…
"Life with Kim Taehyung was a sitcom."||| Author: internetpistol. ||| Original work's link: archieveofourown.org/works/5634925 ||| Bản dịch phi lợi nhuận đã có sự cho phép của tác giả.…
Thể loại: Diễn sinh - ngôn tình - giả tưởng lịch sử - phương tây diễn sinh - thị giác nữ chủTác giả: Ôn cá chépTình trạng: Hoàn"Ta tổng hội ở nhìn đến cây ôliu khi nhớ tới hắn""Như là phong quá lâm sao, nhiệt liệt nhảy lên lại không ngừng lá cây thượng tia nắng ban mai"★Đời trước, nàng chí ái vĩnh viễn bị lạc ở sương mùĐời này, nàng từ bỏ đi theo hắn bước chân, chỉ cầu nguyện hắn có thể đi vào quang minhNàng đem cành ôliu ném thái dương, bồ câu trắng nghỉ tạm ở mái hiên, hết thảy đều cùng nàng đời trước ảo tưởng như vậy, trong mộng người toàn nghỉ chân với phía trước cửa sổ, cộng đồng chờ đợi kia cây quả trám thụ nghênh đón mùa xuân.Olivia Black ★ James PotterSeverus Snape ★ Lily · Evans★ nữ chủ: Olivia BlackNguyên sang xà viện nữ chủ, mỹ lệ cường đại thuần huyết thống đại tiểu thư, Cyrus Black song bào thai tỷ tỷ, trọng sinh ý đồ thay đổi chuyện xưa đi hướngTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Olivia Black, James Potter┃ vai phụ: Severus Snape, Lily Evans, Regulus Black, Sirius Black, Remus Lupin chờ mặt khác nguyên tác nhân vật ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Cường giả đều không phải là nhất định nơi phát ra với cường giả chi ngũ.Lập ý: Một lần nữa đi tới ý nghĩa là tuyệt không giẫm lên vết xe đổ.…
Dựa trên mạch phim Weak Hero Class Truyện chỉ đăng ở Wattpad nếu bạn xem ở web khác hãy vào Wattpad Jerryma3333 ủng hộ mình nhéXào tùm lum cp*Tất cả nhân vật trong fic đều trong phim Weak Hero Class 2 của đạo diễn Yoo Soo Min…
AllBaekjin…
kim taehyung chán ghét tình yêu, vậy mà ông trời lại khiến anh cảm nắng một chàng tay đua hai mặt quá chừng.hai mặt muốn hờn luôn, toàn cười vui vẻ với người khác mà lại cau có với anh.🪐social media!au…
Nó trầm lặng nhìn một thế giới hiện đại, xung quanh là con người vô lo vô nghĩ, cười đùa thật vui vẻ.... Một xã hội có anh hùng....nhưng chỉ là tạm thời.....thật khó chịu.Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad bởi @plums904, nếu độc giả nào thấy bộ truyện này ở mấy trang truyện lậu như lovetruyen.com, truyenwiki, truyen3s.com, truyenu4,...thì out ngay mà sang wattpad đọc nhé.…
"Hai gã điên thương lấy nhau giữa dòng đời nghiệt ngã"…
" seongje " " hửm? em nhớ tao sao "cốt truyện khác phim từ thời gian đến địa điểm…
lò vi sóng…
Đây là phần hai của truyện "Hân à! Tớ thích cậu"Câu chuyện dựa trên tí sự việc có thật cộng thêm phần lớn tưởng tượng 😊Lưu ý đây chỉ là truyện nên sẽ kh có thật thế nên đừng ném đá* Nội dungSara và Maru từng có mối tình đẹp thời học sinh nhưng vì một số lí do mà hai người phải tạm chia xa nhưng Sara lại bị tai nạn mất trí nhớ. Liệu rằng tình yêu của Maru có giúp Sara tìm lại kí ức đã mất ? Và chuyện tình của họ có còn trắc trở gì nữa không ?Mời m.n vào truyện nào *^▁^*…
Một câu chuyện có thật (?) được viết bởi "searchandrescuewoods" trên diễn đàn Reddit, bản dịch được thực hiện bới một vozer có tên "taladaica" thuộc diễn đàn Vozforums.Nguồn: https://www.reddit.com/r/nosleep/comments/3iex1h/im_a_search_and_rescue_officer_for_the_us_forest/…
Đừng nói phải cúi đầu thấp hơn, cho dù có phải quỳ gối trước em, tôi cũng đành lòng. Tôi không biết, đến cuối cùng mình đã phạm phải lỗi lầm tày trời nào mà phải chịu cảnh mất đi thính giác và cả giọng nói của mình. Đau đớn nhất không phải sinh ra đã mang khiếm khuyết, mà là nó tới khi chúng ta nghĩ những gì mình đang có là mãi mãi. Ba năm trước, tôi dường như đã chết đi một lần, mất đi khả năng nghe nói, tôi như nhìn thấy mọi người cười nhạo và xa lánh mình. Cha mẹ từ khi nào đã không cho tôi ra ngoài nữa, cổng nhà như một cánh cửa vô hình ngăn cách tôi với những ồn ào ngoài kia, từ khi nào tôi dần chấp nhận cuộc sống chỉ có bốn bức tường. Tôi ở đây ba năm, quẫn quanh trong nhà, em thấy không, căn nhà này thật rộng lớn nhưng bên trong nó rống tuếch. Em ơi, tôi tồn tại như vậy ba năm. Tôi nằm trên sàn nhà trong phòng và hỏi Phật, tại sao lại để tôi còn sống? Tôi còn sống với khiếm khuyết mang trên mình. Ngài không trả lời tôi, mà cho dù có tôi cũng chẳng thể nào nghe được. Em ơi, cuộc sống tôi trước ngày em tới, chỉ có sự im lặng. Tôi nằm đó, cứ nghĩ về tên của mình - Heart, trái tim, nó có nghĩa là tôi có thể khống chế, điều khiên con tim của chính bản thân mình. Nhưng nó như một trò đùa, như sự thật vã vào mặt kẻ mộng mơ, trái tim thật ra chỉ là thứ chứng minh rằng anh còn sống. CÂU CHUYỆN ĐƯỢC VIẾT DỰA TRÊN PHIM "CƠM GÀ ÁNH TRĂNG" VÀ "MY SCHOOL PRESIDENT"…
" Geum SeongJe và Geum SeongJi tới rồi, né hết ra đi nào."…
một câu truyện tình đầy hài hước nhưng cũng có phần tinh tế và đáng iu giữa gã sói và bé cừu của gã…
- Mình rất thích fic này của au JiMomsPark nên đã xin edit- Ủng hộ mình nhaaa ♡♡…
Nó ,một thằng nhóc nhà nghèo ,rất nghèo mới là đúng . Gia đình chỉ có một mình nó do mẹ nó sau khi sinh nó được hơn một năm thì trong một lần tai nạn đã không thể có thêm cho nó một đứa em nào nữa . Vì lý do đó nó được bố mẹ rất thương yêu dồn tất cả tình cảm cho nó . Nhưng gia đình nó nghèo thì vẫn không thể thoát khỏi tiếng nghèo và sự mặc cảm của nó do bạn bè từ thời cấp 1 tới hết cấp 3 không có lấy một người bạn thân nào đúng nghĩa cả .Nó giống mẹ , rất giống vì thừa hưởng làn da trắng hơn cả con gái . Thân hình ko có gì gọi là cao to dù đã 18 tuổi , cũng vì nhà nghèo ăn uống chỉ có rau lược , đậu phụ chấm nước mắm và ít lạc làm vừng thôi . Cho lên dù nó cao 1,73m nhưng chỉ có 52kg , một thân người gọi là gầy như cái dây dù trắng . Nó cũng không đẹp trai gì cho lắm chỉ bình thường , nhưng mẹ và bố nó luôn nói nó có đôi mắt rất đẹp , rất duyên như con gái bit nói vậy ấy .Nó ít nói , do không có bạn mà lên nó chỉ biết thương bố mẹ mà giúp bố mẹ ra đồng làm dù bố mẹ không muốn nó ra với lý do luôn làm nó cay mắt" Con ở nhà cố gắng học cho tốt , bố mẹ mong con đỗ đại học học cho giỏi để mai kia có thể có cuộc sống tốt không nghèo như bây giờ con ạ . Nghèo khổ lắm .... "…