LingOrm - Lạc
Đường chẳng xa, núi không mấy cách chiaTrong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễnTrang nhật ký xé trăm lần lại viếtTình yêu nào cũng tha thiết như nhau…
Đường chẳng xa, núi không mấy cách chiaTrong đáy mắt trời xanh là vĩnh viễnTrang nhật ký xé trăm lần lại viếtTình yêu nào cũng tha thiết như nhau…
Mời các bạn góp gạch…
một cô tiểu thư của một gia đình bá tước danh giá nhưng lại có một cuộc sống mà không ai ngờ, cuối cùng cô bị bán cho một lãnh chúa mang danh độc ác nhất lãnh địa…
1 câu truyện fanfic. Có thể không thú vị lắm nhưng nếu muốn thử gì đó mới thì tại sao lại không nhấn vào nhỉ?…
Tả về một cô gái dù được bố mẹ yêu thương chị em đùm bọc nhưng vẫn như không tìm được thế giới riêng của chính mình, năm 18 tuổi cô tự mưu sinh để bước ra khỏi căn nhà đầy đủ yêu thương ấy.…
Au: Ngữ Tiếu Vô NgânVăn Án Từ lâu đã cảm thấy ngột ngạt đến nỗi chỉ muốn bỏ trốn, Không thể khước từ điều kiện chung chăn gối với kẻ đã bắt cóc mình, Ai ngờ sẽ có ngày chính bản thân yêu đối phương đến chết đi sống lại.…
Truyện ngắn một ngày tháng 8…
Những ngày tháng đau khổ rồi cũng qua,thay vào đó là những niềm tin và hạnh phúc hướng về tương lai. Liệu em còn nhớ?…
Truyện là tiếp theo của ĐẠI DƯƠNG MÊNH MÔNG Nếu bn nào có theo dõi truyện của Vy thì sẽ bít. Còn ai chưa đọc thì nhớ đọc nha. Iu mọi người nhìu…
Là một vào buổi chiều khi cuối thu Băng Băng đang đi dạo với chú chó đáng yêu của mình lúc quay trở lại về ngôi nhà của mình thì thấy 1 chàng trai đang nằm dài ở trước của nhà mình....…
Bất hạnh là khi..một đứa trẻ không có tình thương gia đình..Hạnh phúc là khi đứa trẻ ấy tìm được nơi để gọi là gia đình...…
Những câu chuyện chỉ còn lại trong kí ức,Những dòng chữ chỉ để tái hiện lại những khoảnh khắc vụt qua trong đời tôi. Tôi không chắc mình có thể khắc hoạ lại hoàn toàn bức tranh về mùa đông năm ấy. "Giáng Sinh ở Canada luôn gắn với nhà" "Còn ở đây, nó gắn với mùa" "Tôi ổn với việc ở một mình" "Chỉ là, thỉnh thoảng tôi muốn nghe có tiếng người""Anh sống ở đây lâu chưa?" "Hơn 20 năm, không rõ nữa" "Cảm ơn anh, vì đã ở đó" "Cảm ơn anh, vì đã đến!"_Hồi ức Lauterbrunnen_…
🐾 - Mọi Thứ Đã Tan Vỡ Theo Thời Gian.Mọi người khi thấy những đứa trẻ vui vẻ, tươi cười và sẵn sàng cống hiến mọi thứ có thể để cứu thành phố của mình, chắc hẳn cũng đã nghĩ rằng tương lai thịnh vượng và một cuộc sống ổn định đang chờ chúng tới. Nhưng mọi thứ đều sẽ có hồi kết riêng của nó. Chúng cứ lớn lên rồi quan điểm cũng theo đó thay đổi xong lại dẫn đến việc vấn đề phát sinh. Đặc biệt là đối với đội "Paw Patrol".‼️- TRUYỆN NÀY KHÔNG PHẢI MÌNH VIẾT!!!- Bản gốc:+ 🇪🇸: @ Mercywashere+ 🇺🇸: @ mercywasthere- Dịch, remake bìa: @TrnNhQunh3008 (chứ còn ai nữa 😔).Nếu có dịch sai thì góp ý cho mình nhé!…
Tóm tắt sơ lược câu chuyện: Câu chuyện mở đầu về cuộc gặp gỡ bất chợt giữa Lingling Kwong và Orm Kornnaphat sau một cơn mưa mùa hạ, trong một gian tiệm nằm núp sâu tại con hẻm nhỏ. Tiếng thì thầm theo gió gửi đi những mộng ước nhỏ đã giúp Orm lần nữa gặp lại người chị xinh đẹp ấy. Bối cảnh: Vùng ngoại ô Bangkok, trường học, những góc phố nhỏ Nhân vật: Lingling Kwong (16 tuổi) & Orm Kornnaphat (15 tuổi)p/s: Truyện lấy bối cảnh ở Thái Lan, đây là fanfiction, không liên quan đến hình tượng ngoài đời, mình viết vì đơn giản mình thích LO và ý tưởng nảy ra bất chợt từ bộ phim "Crazy Little Thing Called" của Thái.…
Giới thiệu về 1con nhóc thích ăn và lì và một chàng trai hoàn hảo lạnh lùng…
Mỗi câu một ý nghĩa- này là mik tự nghĩ ra nên có lấy thì cmt chấm (" . ") một cái nha !!Ủng hộ nè…
Cuộc sống trong thế giới ngầm của Nữ sát thủ kiêu ngạo gặp tên thiếu chủ bá đạo có phần biến thái. Kẻ thù lớn nhất của nó lại chính là người có chung dòng máu Còn tại sao lại như vậy???…
Trần Hoàng Phúc một cậu nhóc 16 tuổi,cậu luôn là " con nhà người ta" trong mắt mọi người,vẻ ngoài cao ráo ưa nhìnPhan Đức Hoài hắn chỉ vừa 14, đứa nhóc trầm lặng,luôn là "kẻ tự kỉ" trong mắt mọi người,ánh mắt mang mát buồn…
Câu truyện được viết dựa trên sự tưởng tượng, không nhằm công kích cá nhân nào. Mong các bạn đọc truyện vui vẻ, rất hoan nghênh sự góp ý của mọi người!…
"Hãy làm bạn tốt của tớ mãi mãi nhé!" _y said.Ồ, xin lỗi!Cậu nói gì cơ? Làm ơn nói tiếng người đi :)))Tôi không hiểu cậu nói gì cả?…