Anh ơi - Min Yoongi x Lee Jieun || Yoonu
Một lần nắm tayChính là cả đời…
Một lần nắm tayChính là cả đời…
bọn họ yêu như uống rượu độc giải khát, nhưng nàng lại vui vẻ chịu đựng.Ở mười hai tuổi phía trước, Sở Cẩn Dạ thế giới một mảnh u ám.Ở nàng mười hai tuổi kia một năm, hắn triều nàng vươn thủ "Sở Cẩn Dạ, màu tím ban đêm, tên của ngươi rất đẹp."Kia một khắc khởi nàng bầu trời liền sáng.Kém mười hai tuổi, lại ở đồng nhất dưới mái hiên sinh hoạt mười năm.Nàng là truyền thông hệ , hắn là pháp luật hệ đặc sính ( soái ) đạo sư, đơn giản là nàng một câu "Ta cũng tưởng nhiều học học pháp luật." Thay đổi thời khoá biểu, đem khóa đều đặt ở nàng không khóa thời điểm.Đơn giản là nàng một cái ủy khuất biểu cảm, thà rằng suốt đêm tăng ca cũng muốn bồi nàng ở khu vui chơi điên thoáng cái buổi trưa.Nàng không sợ sét đánh, khả mỗi khi ở lôi điện đan xen là lúc tránh ở trong lòng hắn run run...Nàng thương hắn, toàn tâm toàn ý...Khả hắn yêu nàng, cẩn thận tiểu ý...Tình yêu tới quá muộn, tình yêu cuồng nhiệt một năm, nàng rốt cục thành hắn nữ nhân, mà hắn lại ở yêu nhất thời khắc rời đi, theo ngày đó khởi, thế giới của nàng chỉ có chờ đợi cùng nhớ lại.Lại gặp lại, nàng lòng tràn đầy vui mừng xông lên trước, khả hắn lại lần lượt đem nàng đẩy ra.…
Phàm trên giang hồ thời bấy giờ đồn rằng 6 đại mỹ nữ Mỹ Hạnh, Diệu Ly, Ngọc Diệp, Thùy Dương, Bích Diệp và Thanh Mai không chỉ tài sắc vẹn toàn mà tiếng danh của các nàng còn vang nức vùng. Ký sử về 6 người họ vẫn còn truyền lại nhiều đời sau...…
PJ mới lấy ý tưởng từ cuộc sống thường nhật :>>…
Vì một số nguyên nhân, tôi đã tiếp xúc với rất nhiều bệnh nhân tâm thần. Theo cách nói biện chứng một chút thì là "Ít nhất những người ấy là bệnh nhân tâm thần trong mắt của số đông mọi người". Tôi không muốn nghĩ quá sâu về mặt dùng từ, đây cũng không phải là báo cáo công việc cần phải giao, thôi cứ gọi như vậy đi. Thật ra việc trao đổi với bệnh nhân tâm thần cũng rất dễ dàng, không khó như trong tưởng tượng. Có kha khá người có tư duy cực kỳ rành mạch - trong thế giới quan của bản thân họ. Đương nhiên loại trừ chứng điên, với những trường hợp này, cần phải mạo hiểm một chút - như bị đánh chẳng hạn, chỉ cần chuẩn bị tốt về tâm lý và sinh lý thì không có vấn đề gì cả. Chuẩn bị sinh lý mà tôi nói là chạy trốn đó. Tôi lại chẳng phải là người thân của đối phương,không thể vừa khóc vừa để người ta đánh được, chạy trốn là một sự chuẩn bị cần thiết. Lạc đề rồi. Bệnh nhân tâm thần cũng có tính cách, có người thích thao thao bất tuyệt, có người hơi tý là gây sự, có người luôn im lặng, có người ưa vòng vo, chẳng khác nào những người trên phố ngoài kia. Điều khác biệt duy nhất là: có thể làm những điều mà những người không phải bệnh nhân tâm thần không thể hiểu được. Căn nguyên của việc làm những điều đó nằm ở: sự khác biệt về thế giới quan. Đúng thế, đó chính là điều tôi muốn nói! Thế giới quan! Thế giới quan của họ khiến người ta khó mà tưởng tượng được, cũng rất khó hiểu. Vậy nên, rất nhiều người cho rằng bệnh nhân tâm thần rất khó nói chuyện. Trên thực tế t…