Đến ngày hôm nay tôi đã bên cạnh em bao lâu rồi nhỉ???Nó khá dài rồi đấy...hết cả chặng đường cấp một, cấp hai và hiện tại là đang cùng nhau đi hết quãng đường mà tại đây chúng tôi còn là học sinh...lớp 12...năm học cuối cấp nhiều kỷ niệm. Và có một bí mật đã theo tôi từ rất lâu...đó là...chỉ có trong suy nghĩ tôi mới đủ can đảm gọi cô gái ấy là 'em' thôi... ^.^~…
Summary:Sans nhiều khi không ưa cậu em họ cho lắm, đặc biệt là khi cậu em cầu cứu Sans và nhờ anh đi dạy chung trường với mình. Tuy nhiên, Cha không cho phép anh từ chối. Và thế là Sans, một thanh niên mới có 7 năm kinh nghiệm đi giảng dạy, chuyển đến một thành phố nhỏ và làm giáo viên tại một trường trung học.Author's note:- Modern!AU- Basically Teacher!Sans và một lũ học trò chưa trải sự đời (cùng mấy người hàng xóm).- Cả tá headcanons.- OOC là điều không thể tránh khỏi.- Tuổi tác, ngoại hình, backstory và mối quan hệ giữa các nhân vật bị thay đổi (rất nhiều).Disclaimer: Undertale thuộc về Toby Fox. Các Au thuộc về chủ sở hữu hợp pháp của chúng.…
" Sự cưng chiều này chỉ dành cho mỗi một Jungkookie.. chỉ một mình em"- " Tính cách tôi là như thế Nếu có tử tế...thì cũng chỉ vì em! " -" Tâm này của Kim Taehyung chỉ chứa mỗi em " Kim Taehyung…
Một cuộc gặp gỡ định mệnh mang ta đến với nhau..... Rồi bi kịch ập đến khiến ta phải xa nhau😔 -Mong còn gặp lại nhauKhánh Vân & Kim DuyênMình mê 2 chị nên viết chuyện ship cho vui , cũng là lần đầu viết nên mong m.n đọc có j sai sót góp ý để mình đi 1 trận đường tiếp theo…
Tình yêu thật khó để có một kết cục có hậu . Người mới thấy khó khăn đã từ bỏ thì tình yêu sẽ mãi xa . Còn nhũwng người luôn cố gắng thì tình yêu sẽ ở ngay cạnh bạn…
Cốt truyện rất đơn giản và có lẽ đã gặp nhiều , cu gái viết nhằm mục đích thoả mãn bản thân ( và các bạn nào thích ) mong mọi người đón đọccccc _ From Peachwinkisreal with love ?_…
Phần tiếp theo của *Fany à!!! Tae vô cùng cưng chiều em* của LullyNguyen, vì do mất nick nên mình tạo nick mới với tên KimJang5 để đăng tiếp. Mong mọi người ủng hộ như bên kia *cuối đầu khoanh tay chổng đít* cảm ơn ahhhh…
"Lòng Takasugi rối như tơ vò, một nỗi sợ nguyên thủy ngỡ đã ngủ yên từ rất lâu về trước chợt trỗi dậy, hắn chần chừ với việc đặt tay lên và xoa xoa mái đầu bạc đang gục trên vai mình, cái điều mà hắn đã làm đến cả nghìn lần có lẻ. Cái nỗi sợ vẩn vơ khắc sâu vào tiềm thức mỗi con người, kể từ ngày đầu giống loài tinh khôn ấy tìm đến nhau đã không còn chỉ là vì duy trì nòi giống. Khi người ta yêu, nỗi sợ về một viễn cảnh chẳng còn bên nhau vẫn luôn đeo bám lấy họ từng ngày, nỗi buồn luôn đi cùng với tình yêu, chúng ta yêu để xoa dịu đi nỗi buồn đang không ngừng khiến tâm hồn mình trở nên mục ruỗng. Và cứ thế, Takasugi đã yêu Gintoki.Hắn thả tâm trí mình chìm vào nỗi sợ rằng gã sẽ rời đi một lúc ngắn, có chăng chỉ là một phần nghìn của một giây, nhưng với bản thân Takasugi khoảnh khắc ấy ngỡ như dài bằng cả văn minh loài người."…
Tôi là họa sĩ mà, tôi vẽ bao nhiêu bức tranh, thả vào đấy bao nhiêu tâm hồn.Mọi thứ có thể hoàn hảo nhưng không bằng em.[ twoshots ] bản quyền thuộc về Ngọc (thanhisreal)…
The first word is to thank the super cute author for letting me translate this series. Thank you so muchlettingTác giả: @papipeachtên fic gốc: Eternity ☑Người dịch: là Vie nè😘😘Đây là lần đầu tiên dịch thử một fic T.anh, nói chung thì vốn t.anh nó cũng không ổn lắm chỉ là mê quá thoiiiMọi người nhớ ủng hộ nha, tại giờ hong biết nói gì nữa:))là lần đầu nên còn nhiều sai sót mọi người thấy không ổn chỗ nào thì cmt nhận xét giúp cáo rút kinh nghiệm nha. Mãi iu❤❤…
"Cậu mà nhảy xuống thì sẽ rất vất vả cho mấy cô lao công đấy."Giọng nói vang lên phía sau, nhẹ như gió thoảng nhưng rõ ràng. Soonyoung quay lại. Một cậu con trai mặc áo khoác bệnh nhân màu xanh xám đang ngồi trên bệ gạch cạnh lối thoát hiểm, tay cầm một hộp sữa chua chưa mở nắp.Người đó mảnh khảnh, tóc nâu nhạt, ánh mắt sắc nhưng không lạnh. Ánh nhìn của cậu ta không phải ánh nhìn dò xét hay thương hại. Soonyoung không biết phải nói gì. Cậu lùi khỏi lan can một chút.Cậu kia nhún vai, nói tiếp:"Thang máy phải tạm dừng để phong tỏa hiện trường. Khu vệ sinh dưới tầng cũng phải lau lại mấy lượt. Cậu có nghĩ đến cái phiền phức đó chưa?"Soonyoung khẽ thở ra. Lần đầu tiên trong ngày, cậu thấy môi mình hơi nhếch lên, dù không rõ là vì buồn cười hay chua xót."Tôi không định nhảy."..............................Truyện là hư cấu - dựa trên trí tưởng tượng của tác giả!…
Trước khi gặp gỡ Minh Huy, cuộc sống của Chiêu An vốn là hai màu trắng đen tẻ nhạt. Trong đôi mắt không có tia sáng của hi vọng, con đường về nhà không có trăng sao dẫn lối. Sống mà không có mục đích, ngày ngày trôi qua vô nghĩa. Minh Huy kiêu ngạo, từ gia cảnh tới học lực đều tốt đẹp. Con đường phía trước là ánh sáng dịu mắt, tự do và vô lo nghĩ. Hai con người tưởng chừng chẳng có chút liên quan nào lại từng chút một buộc chặt lại quấn lấy nhau. Minh Huy từ trên cao bước xuống để cứu rỗi người mình yêu. Chiêu An lạc lối được một người nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay, chạy trốn khỏi những niềm đau u uất. Cậu có nghe thấy không? Thanh âm nơi ngực trái. Tớ thấy thế giới này thật vô vị, nhưng vì còn có cậu mà sống trọn vẹn một đời.…