[ Marjames] Thầy pháp
anh thầy pháp em duyên âmthầy lỏ nên chịu^^lời văn lủng củng tại lần đầu vt gei…
anh thầy pháp em duyên âmthầy lỏ nên chịu^^lời văn lủng củng tại lần đầu vt gei…
"Cho mình hỏi nếu lỡ thích admin confession quá thì phải làm sao?"…
Mộng đã tan, sao lòng còn mãi đợiTa với người, vời vợi mấy mùa trăng.…
xin anh hãy cười lên.xin anh đừng để giọt lệ trên mi. hãy chờ em.em sẽ về sớm thôi.…
"hâm và vô tư-hư và vô tâm"…
"Chỉ cần anh nói anh muốn."Warning: cringe…
chủ nợ x con nợ…
đến tận bây giờ dù đã nhiều năm trôi qua nhưng vết thương nơi lồng ngực của tôi vẫn chưa vơi đi mỗi khi nhắc đến tên em…
WARNING: OOC, ngôn từ hơi thô, text fic kết hợp văn xuôi, đọc intro trước khi đọc truyệnSản phẩm hoàn toàn là trí tưởng tượng (trừ nhân vật) nên mong mọi người đọc truyện vui vẻ, hoan hỉ thui nhaa…
để một vài lỗ xỏ trên tai anh là không đủ với nó, nó muốn để lại dấu vết của mình trong cả cuộc đời anh.…
textfic; vũ phàm theo đuổi thằng thợ xăm thích làm giá.…
khi thiên thần thích chơi đùa với lửa…
gửi những trái tim đang mệt nhoài một chút dư vị dịu dàng của nhựa thông và sương giá.…
Cơn mơ mà cứ ngỡ là còn tồn tại mãi mãi.Nhưng thật sự là còn tồn tại mãi mãi, còn ở trong tim, trong tâm hồn.…
nhẫn cỏ là nhẫn tình bạn mà, phải không?…
có những người sinh ra để đứng dưới ánh đèn, cũng có những kẻ chọn tồn tại để ánh sáng ấy không bao giờ tắt…
...occ; lowercase…
"Không có danh phận thì ghen cái quỷ gì chứ?-""Anh còn muốn nói nữa thì em sẽ đè anh ra mất Jamie à."…
tình yêu chó mèochó yêu mèocòn mèo không yêu chó…
"Có những người bước vào đời ta, chỉ bằng một cú va nhẹ,nhưng lại khiến cả thanh xuân rung động mãi không thôi."Năm cuối cấp 3, Martin - cậu học sinh vui vẻ, ồn ào và luôn sống theo cảm hứng - vô tình bị ép làm project tốt nghiệp với Juhoon - học sinh top đầu, lạnh lùng, nghiêm túc đến mức khó ưa. Hai người như hai cực đối lập: một bên là mặt trời rực rỡ, một bên là bầu trời mùa thu tĩnh lặng.Từ những ngày đầu cãi nhau chí chóe, đến những buổi chiều ngồi cùng nhau dưới tán cây ngọc lan, từng chút một, họ bắt đầu nhìn thấy thế giới trong mắt người kia. Martin học cách im lặng và lắng nghe. Juhoon học cách mỉm cười và cảm nhận.Nhưng thanh xuân luôn là một mùa ngắn ngủi. Hiểu lầm, tổn thương và những lựa chọn riêng khiến họ lạc mất nhau ngay khi vừa kịp nhận ra tình cảm.Nhiều năm sau, giữa những gam màu của ký ức, họ gặp lại - khi Martin đã là họa sĩ, còn Juhoon là đạo diễn trẻ.Và bức tranh mang tên "Juhoon, dưới ánh nắng đầu hạ" đã khiến mọi kỷ niệm năm 18 tuổi sống dậy lần nữa.…