"Nhưng hai người sẽ không yêu nhau, bởi vì thế giới rộng lớn sẽ không biến thành một chiếc giường đơn chật chội."Fic edit đã có permission của tác giả. Fic gốc bởi Lumang0216 @AO3. Chuyển ngữ: Ruby-chan.link gốc: https://archiveofourown.org/works/62087524Note: fic buồn, mối quan hệ dang dở, không có quá nhiều tình cảm mà thiên về độc thoại nội tâm. Ngắn.…
snow line - @Soo_juliaasau này, mỗi mùa đông đều như đang trả nợ, tuyết mới phủ lên tuyết cũ, nhưng sau khi băng tan, tôi vẫn luôn nhìn thấy dấu chân người rời đi.…
jeong jihoon không bao giờ ngờ được có ngày bản thân phải trốn chui trốn nhủi như chuột chỉ để đi ăn liên hoan."jeong jihoon, quá 10 giờ đêm chưa về nhà, tôi thề sẽ đánh què chân em"tag: textfic trộn văn xuôi, r18, chiếm hữu, kiểm soát, bdsm, mqh lằng nhằng nhăng nhít.…
Sài Gòn, 1982.Tiếng còi tàu hú vang sân ga Hòa Hưng, mang theo những người lính trở về từ chiến trường biên giới Tây Nam. Nhưng với bác sĩ quân y Phác Đáo Hiền, bước xuống toa tàu không có nghĩa là đã về đến nhà. Anh mang theo mình mùi tử khí của rừng khộp Xiêm Riệp, tiếng pháo rít trong những cơn sốt rét và một tâm hồn đã vỡ vụn, không còn khớp nổi với nhịp sống hối hả của phố thị thời bao cấp.Giữa đám đông lộn xộn ấy, có một màu trắng tinh khôi vẫn kiên nhẫn đợi anh suốt bốn năm ròng.Chí Huân - cậu phát thanh viên với giọng nói ấm áp như nắng tháng Tư, người tin rằng chỉ cần mình đợi, người kia nhất định sẽ tìm đường về. Em không sợ bóng tối trong mắt anh, không sợ đôi bàn tay run rẩy vì ám ảnh đạn bom của anh. Em dắt anh đi qua những con hẻm nồng mùi hủ tiếu gõ, dùng những bản tin hòa bình để lấp đầy những khoảng trống câm lặng trong lòng người lính cũ.Chiến tranh có thể kết thúc bằng một chữ ký trên giấy tờ, nhưng cuộc chiến để đưa một con người trở về từ cõi chết tâm hồn mới thực sự bắt đầu."Hòa bình đã về trên từng mái tôn rỉ sét của Sài Gòn, nhưng bao giờ trái tim anh mới thực sự được giải ngũ, để yêu em một cách vẹn tròn đây anh?"…
Kẻ cắp gặp bà già, mèo cam gặp phải Lớp trưởng đại nhân.Disclaimer: Nhân vật trong truyện không thuộc về tôi, họ thuộc về chính họ ở đời thực. Mọi tình tiết, sự việc và tính cách trong fanfic này hoàn toàn là sản phẩm của trí tưởng tượng, nhằm mục đích giải trí và phi lợi nhuận. Vui lòng không mang ra ngoài và không quy chụp lên người thật.…
Choi Seungcheol thích Yoon Jeonghan từ ngày dắt nhau đi nhà trẻ đến khi trở thành những cậu thiếu niên dại khờ. Yoon Jeonghan chẳng hay biết gì về tình cảm người bạn thân dành cho mình, chỉ nghĩ mình được anh đối xử đặc biệt hơn những người khác vì là bạn thân thuở bé của anh.Choi Seungcheol quá mệt, quá bất lực với suy nghĩ của thỏ nhỏ. Đến khi anh đào nở với bằng tốt nghiệp trên tay, anh mới can đảm thổ lộ tình cảm của mình. Ngỡ đâu em sẽ từ chối, nhưng mùa đông vừa đi qua, trái tim em đã rung động.…