Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
529 Truyện
Ngược dòng về thời niên thiếu

Ngược dòng về thời niên thiếu

36 1 2

Từ nhỏ, Minh Nguyệt đã không thích dâu tây và tất cả những món làm từ dâu: sữa vị dâu, kem dâu,... đặc biệt là kẹo mút vị dâu - cô tuyệt đối không bao giờ ăn.Cho đến năm cô 16 tuổi.Hôm đó trong lớp học, Minh Nguyệt đang cắm cúi ghi bài. Cô hoàn toàn không để ý xung quanh - cho đến khi có một vật nhỏ chạm nhẹ xuống mặt bàn.Cô ngẩng đầu lên.Lâm Anh đang đứng bên cạnh bàn cô, cúi xuống, tóc hơi rũ trước trán, mắt cong cong vì cười.Trên trang vở là một cây kẹo mút vị dâu."Cho Nguyệt nè"Một câu nói đơn giản, nhưng từ khoảnh khắc đó, mùi dâu ngọt lịm chẳng hiểu sao lại trở thành ký ức khó quên. Minh Nguyệt nhìn cây kẹo đang nằm lặng lẽ trên bàn, bỗng dưng nhận ra - có lẽ... cô không ghét vị dâu nữa.Hay đúng hơn...Chính người mang mùi dâu ấy đã khiến nó trở nên dễ chịu.Lưu ý: - Thời gian đăng tải: 28/11/2025- Ngược dòng về thời niên thiếu lấy bối cảnh trường học ở Cần Thơ.- Hãy bình luận thật nhiều vào nhé vì mình siêu mê đọc bình luận của mọi người. 💙- Lần đầu viết truyện nên rất mong được mọi người góp ý và chia sẻ cảm nghĩ ạ!…

Mặt trời mọc đằng đông

Mặt trời mọc đằng đông

7 0 1

Nó hơi mệt nên nằm bò ra bàn, mái tóc ướt đẫm mồ hôi nhẹ nhàng lay lay trong tiếng gió quạt. Mắt lim dim có vẻ sắp ngủ.Hạ khẽ hít một hơi. Người nó khá thơm mùi nước giặt. Không bị lẫn mùi mồ hôi.- Không cần phải ngửi, tao biết tao thơm mà.- ... Hạ câm nín, chỉ lặng lẽ rút ra cho nó một tờ khăn giấy. - Lau bỏ đi, tí thấm ngược lại ốm.Thấy nó không trả lời, Hạ lại đưa tay định nhét lại vào cặp. Bất chợt, nó nắm lấy cổ tay Hạ.- Á, mày làm cái trò gì đấy? Bỏ tay tao ra.- Mày lau cho tao.- Không, mày có biết bao nhiêu mắt đang nhìn tao với mày không?- Lỡ tí tao ốm thì sao?Nó lại chỉ biết câm nín. Đúng là lời của mình tự bẫy mình.Nó suy nghĩ một chút, vẫn là tại mình quan tâm trước.Hạ đưa tay, khẽ nắm lấy tóc nó, nhẹ nhàng lấy giấy thấm mồ hôi trên mặt. Xong việc, nó vò tóc Hải rồi nhét vào tay nó tờ giấy vừa lau.- Đồ của ai nấy nhận nha.Hải không nói gì, chỉ nhận tờ giấy rồi úp mặt vào bàn, cười khẽ.…

Ánh Sáng Mang Tên Anh

Ánh Sáng Mang Tên Anh

8 0 5

Mộc Anh là một cô nàng chuyên văn với cặp kính cận cùng niềm đam mê bất tận với tiểu thuyết Nhật Minh là một chàng trai chuyên toán cùng vẻ ngoài "hot boy" chẳng kém cạnh gì với nam chính ngôn tình. NHƯNG hai con người tưởng chừng chẳng liên quan này lại là kẻ thù không đội trời chung của nhau. Mỗi lần chạm mặt nhau là như chó với mèo khiến mọi người xung quanh cũng phải nghẹt thở bởi không khí hai người họ tạo nên. Bởi ông bà ta có câu " Ghét của nào trời trao của nấy" hai con người tưởng chừng sẽ căm hận nhau đến cuối đời lại bỗng trở thành tình yêu sau những mâu thuẫn, rắc rối.Mọi người hãy cùng theo dõi "Ánh sáng của em" để đón xem hành trình của girl chuyên văn x boy chuyên toán nhé!**LƯU Ý: Nội dung chỉ dựa trên chuyện học đường cấp 3 ở Việt Nam và sẽ không chính xác 100%.P/S: Đây là câu chuyện đầu tay của mình nên mình mong mọi người sẽ yêu thương và ủng hộ nó thật nhiều.Mình cũng mong mọi người sẽ gửi cho mình những lời góp ý để mình có thể cải thiện tác phẩm trở nên tốt hơn.Xin chân thành cảm ơn mọi người rất nhiều!!!…

Siêu Cấp Cự Phú Group Chat 51-100

Siêu Cấp Cự Phú Group Chat 51-100

330 6 5

1 ức tư sản, chỉ là cấp thấp nhất nhất tinh quần viên! 2000 ức tư sản cự phú, cũng bất quá hắc thiết cấp bậc!Group chat quần cửa hàng, có thuốc biến đổi gien, tiên tiến khoa học kỹ thuật sản phẩm, đủ loại vật quý hiếm. . .Làm là quản lý hàng trăm hàng ngàn siêu cấp cự phú quần chủ, Diệp Phàm trong nháy mắt đi lên nhân sinh đỉnh phong.Siêu phàm ô tô, hư cấu hiện thực tập đoàn, nguồn năng lượng mới mở mang tập đoàn, siêu trí năng điện thoại công ty, siêu phàm gien tập đoàn, toàn cầu tư sản trước 5 công ty, đều là Diệp Phàm tất cả!Quần chủ một câu nói, liền có thể khiến toàn cầu cổ phiếu giảm lớn phóng đại!Toàn cầu nhà giàu nhất, khoa học kỹ thuật người dẫn dắt, 70 ức người bên trong mạnh nhất nam nhân đợi chút, đều là Diệp Phàm hàm tước. Diệp Phàm rất khiêm tốn bày tỏ: Ta chính là một cái bình thường quần chủ. Cự phú quần cửa vào 228/694/703, không định giờ phát. .…

Chưa Gọi Thành Tên

Chưa Gọi Thành Tên

1 0 1

Có những mối quan hệ sinh ra không phải để gọi thành tên, mà để người ta lặng lẽ nhận ra bằng sự dao động của con tim...Chúng bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không đủ tinh tế, sẽ dễ dàng trôi qua như một khoảnh khắc bình thường của tuổi trẻ. Một ánh mắt chạm nhau lâu hơn mức cần thiết, ở lại thêm một nhịp thở rồi mới lặng lẽ quay đi, gợi lên trong lòng một cảm giác mơ hồ, chưa kịp gọi tên. Giữa những buổi tối nhạt màu, tin nhắn được gửi đi chậm rãi, những câu chuyện không có điểm dừng, chỉ là cái cớ để kéo dài thêm một chút thời gian trước khi đêm khép lại bằng lời chúc ngủ ngon quen thuộc. Khi đứng cạnh nhau, có lúc khoảng cách bỗng trở nên mong manh, để những đầu ngón tay khẽ chạm, rất nhẹ, như vô tình nhưng lại mang chút tâm tư hèn mọn, đủ khiến con người ta nhớ mãi. Giữa những tiếng trêu đùa của bạn , cả hai chỉ cười rồi để im lặng thay cho câu trả lời, không phủ nhận cũng chẳng một lời khẳng định, như thể câu trả lời đã nằm sẵn trong ánh nhìn dành cho nhau. Chiều tan trường, họ bước cạnh nhau trên con đường lát đá dưới tán cây, chậm hơn đám đông một nhịp, không ai dừng lại, cũng chẳng ai muốn bước nhanh hơn, chỉ mong khoảnh khắc ấy trôi chậm thêm một chút, để được ở cạnh nhau lâu hơn trước khi nói lời tạm biệt.Giữa tuổi trẻ trong veo ấy, tồn tại một mối quan hệ chưa đủ rõ ràng để gọi thành tên, nhưng lại đủ dịu dàng để người ta muốn giữ lại thật lâu, như giữ một điều rất quen, rất nhẹ, và rất khó thay thế.…

Một Ngày Chăm Em , Cả Đời Bên Em - Tiểu Nhã

Một Ngày Chăm Em , Cả Đời Bên Em - Tiểu Nhã

1 0 1

*** Trích ***Mồ côi cha mẹ, sống với người chú họ hàng nghiện rượu, bạo lực và người dì mê tiền, đối xử tệ bạc. Trịnh Anh từ năm 12 tuổi đã bỏ nhà ra đi, dốc hết tiền tiết kiệm để sống trong một căn hộ rẻ tiền, không nơi nương tựa. Một ngày kia, cậu ta có gặp một đám côn đồ, vì khao khát kiếm tiền, Trịnh Anh đã bị đám du côn lừa gạt để làm việc cho họ, đó chính là buôn bán C.H.Ấ.T C.Ấ.M. Khi phát hiện ra, Trịnh Anh đã chẳng thể chạy thoát được nữa.. cậu đã bị họ bắt giữ và đánh đập dã man, ép cậu phải tiếp tục làm việc cho họ mà chẳng có một xu nào..Và rồi... Khi đám du côn đó đã bị phát hiện là buôn bán chất cấm, tất cả họ đã bị bắt giữ bởi cảnh sát. Trịnh Anh đã được đưa đến một trại trẻ mồ côi.. sống một cuộc sống mới, nhưng tâm lý cậu đã bị ảnh hưởng nặng nề sau những gánh nặng của cuộc sống khi còn ở độ tuổi quá nhỏ.****Cha mẹ của Khả Vy là những kẻ mắc tiền án tiền sự, Khả Vy đã ở trong trại trẻ từ lâu, bị xa lánh, cô lập, thậm chí là bị bạo lực. Những người lớn trong trại trẻ mồ côi cũng đối xử tệ bạc với cô, chỉ vì cha mẹ của Khả Vy đều là tội phạm và đã bị tử hình. Nhưng rồi...cô bé đã gặp được một người có thể xoa dịu trái tim của cô, đó là Trịnh Anh, một cậu bé tầm tuổi cô đã bị ảnh hưởng tâm lý từ lâu..Cre bìa truyện: Pinterest CHÚC CÁC BẠN ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ !!!!…

Đừng Ngồi Cạnh Tôi, Tiên Nữ À

Đừng Ngồi Cạnh Tôi, Tiên Nữ À

3 0 1

-Mô Tả Nhân Vật-✦ Thời Hạ Yên ✦ ( Thụ Cường )Sinh viên năm 2, học bá khoa xã hộiThành tích luôn top 2 toàn trườngHọc sinh cá biệt, miệng nhanh hơn não, thói quen cà khịa khó bỏGhét sự chú ý, ghét ồn ào, ghét bị soiBề ngoài lười biếng, thờ ơ nhưng đầu óc cực kỳ tỉnh táoNgoài mặt khó ưa, bên trong lại rất rõ ràng: ghét thì ghét, thích thì không chối👉 Kiểu người: ngoài nhây - trong thật, càng tiếp xúc càng khó thoát.✦ Kỳ Lục Minh ✦ ( Mỹ Công )Sinh viên khoa tự nhiên, top 1 toàn trườngNgoại hình như "tiên nữ": da trắng hồng, dáng cao gầy, cổ thon dài có nốt ruồi gợi cảmTóc gọn gàng sạch sẽ, khí chất hiền dịu nhưng xa cáchĐôi mắt lạnh lùng, sắc bén, tạo áp lực khi nhìn thẳngVới người khác: im lặng, khó gầnVới Thời Hạ Yên: châm biếm, khó ưa, không nể nang👉 Kiểu người: ngoài hiền - trong dữ, cún con với người mình để tâm, thú dữ với phần còn lại. -Văn Án-Thời Hạ Yên học bá khoa xã hội, top 2 toàn trường, nổi tiếng nhưng ghét bị chú ý.Một lần đổi gió sang khoa tự nhiên, cậu vô tình gặp Kỳ Lục Minh top 1, vẻ ngoài như tiên nữ, tính cách lại vô liêm sỉ đến khó ưa.Hai học bá.Hai cái miệng không chịu thua ai.Một người ghét ồn ào, một người lạnh lùng xa cách.Ghét nhau là thật.Cà khịa là chính.Nhưng càng né lại càng bị kéo gần.Một câu chuyện học đường nhây nhây, ngọt ngào xen chút khó khăn bắt đầu từ một "tiên nữ vô liêm sỉ."…

Xuyên nhanh: Hệ thống dưỡng thành nhân vật chính

Xuyên nhanh: Hệ thống dưỡng thành nhân vật chính

15 3 3

Tác giả: L.N.P.T (Lam Nguyệt Phụng Thảo)-Fuck!Ta đang ở chỗ khỉ nào thế!?Sao toàn đá thế này?![...Ký chủ,mong cô chú ý lời nói.Chửi bậy là không tốt!Không có văn hóa!]-Lúc nào rồi mà còn lo có văn hóa với không!Trước mỗi lần dịch chuyển ngươi có thể nhắc để ta chuẩn bị cái không!Đau chết bà đây rồi!Ngươi như vậy cũng là không có văn hóa đấy![...Xin lỗi,lần sau sẽ nhắc cô trước.]-Hừ...Hừ...***-...Ngươi rốt cuộc cho ta cái thể loại thân phận gì vậy chứ???Này làm sao ta nuôi nổi mấy tiểu đáng yêu của ta a?![Ký chủ,cái này cô phải tự nghĩ cách rồi.Đây là thẻ thân phận tự cô bốc mà.Ai bảo tay cô đen thế làm gì.]-...Giờ ngươi bảo một người vừa phá sản không xu dính túi như ta phải làm sao?[Ký chủ không phải rất giỏi kiếm tiền sao!Cố lên!Ta tin tưởng cô!]-...Bánh Bao...Ta cảm thấy ngươi đang cười trên nỗi đau của ta...???Sao cô nghe ra hay vậy?Tiếng của nó nào có tí tình cảm nào đâu?Nó đã tắt biểu cảm giọng nói rồi mà!!!***-Tỷ tỷ~Muội muốn tỷ dạy muội học y nha~Sau này muội mới có thể chữa thương cho tỷ nữa~-Được được!Muội muốn gì cũng được hết á!Aaaaaa...Moe quá đi!!!***-Chị hai~Em được điểm mười nè~Mau khen em mau khen em!-Được nha!Em trai chị giỏi quá đi à!Aaaaaa...Cute quá đi!!!***-Ma~ma~Sau này lớn lên con muốn cưới em gái được không ạ~?-Ma~ma~Con cũng muốn gả cho anh trai~Như vậy con liền không phải xa mama rồi~-Đồng ý!Dù thế nào mama cũng chiều hai đứa!Aaaaa...Muốn nựng,muốn nựng~Dù sao cũng không cùng huyết thống,liền đồng ý cho tui nhỏ đi a~***-Vợ à~Em yêu anh hay yêu con hơn~?-Mẹ~?-...…

Gió mùa hạ

Gió mùa hạ

14 1 1

Một buổi chiều hè rực nắng, những làn gió mát cuối ngày, tiếng cười trong veo của bạn bè...Nhưng giữa tất cả những ồn ào ấy, có một điều tôi chẳng thể nói ra - một cái tên lặng lẽ nằm lại giữa hoàng hôn, cùng những cảm xúc thầm kín tuổi mới lớn.Đó là khởi đầu cho câu chuyện giữa hai con người vô tình tìm thấy nhau trong đời.--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------'Tên đó là thể loại gì vậy chứ, làm như mình ghê lắm ấy'. Tôi bức xúc lên tiếng'Mày cũng đâu có vừa, tao mà là thằng Phong, tao cũng chẳng hiểu nổi mày. Tự nhiên có đứa ra hỏi bài, giảng mãi không hiểu, kêu dốt thì lại tự ái, giật đùng đùng chạy ra chỗ khác'. Trang vừa đánh nền vừa đáp'Phương Anh ơi mày bị ngố à, nó nói trêu như thế chả thích thì thôi, mày xem ngoài mày ra mấy đứa khác ra hỏi bài nó có trả lời không? Đúng là mấy cái tình yêu bọ xít, chổng đ** vào nhau '. Chị Nữ trêu tôi cười lớn, nụ cười ấy dường như đã khiến tôi quên mất ấn tượng ban đàu về chị. 'Mà mốc nền rồi em ơi, mốc nền như thế này thằng Dương không yêu đâu''Yêu đương gì thằng này, chị toàn linh tinh', Trang phủ nhận nhưng mặt lại đỏ ửng lên ngại ngùng trước câu nói đẩy thuyền của chị chủ nhiệm.'Chị tui kinh nghiệm thế thầy Bách đã đổ chưa ạ?, tôi vừa cà khịa vừa lo lắng bị chị ta đấm.Tiếng cười vang vọng cả gian phòng.Dường như mỗi lần ngồi nói chuyện tán gẫu với bạn bè vui vẻ, thời gian trôi đi thật nhanh, khiến người ta phải cảm thán, nhưng có lẽ vì nhanh nên người ta mới trân quý…