Mặt Trời Nhỏ Không Thuộc Về Tôi
"Tớ sẽ luôn thích cậu...nhưng với tư cách là bạn."…
"Tớ sẽ luôn thích cậu...nhưng với tư cách là bạn."…
Đơn phương mãi mãi vẫn chỉ là đơn phương…
"Nếu một ngày tớ không ở bên cậu mà ở bên ai đó thì hãy nhớ rằng cái thời niên thiếu ấy tớ đã từng thật lòng yêu câu. Thế nhưng chính cậu lại đẩy mọi hi vọng của tớ trở thành vô vọng..."T/g: yuiluoibiengTình trạng : Đang sáng tácCó yếu tố Đam mỹ , NOTP mời đi chỗ khác , đừng chê trách, mất thời gian…
Somewhere to comeback(Một nơi để trở về)Cảnh báo: Có ngược có ngọt nhưng họ sẽ tìm về với nhau. Ngoài ra, hãy ghé "Đi hoang" của tớ nếu mọi người yêu thích dark, sad và bad ending nhé!…
Đơn phương một người mà thậm chí người đó còn không biết đến sự tồn tại của mình là cảm giác như thế nào…
"This is not a love story, this is a story about love."Câu chuyện mà mình muốn kể không phải là một chuyện tình, nó nhiều hơn thế. Đó là câu chuyện về tình bạn, tình thân, tình yêu, và tuổi trẻ. Mình là một người trẻ đang try to figure things out ở tuổi đôi mươi này, và dĩ nhiên, thời cấp 3 ngây ngô của mình đã trôi qua rồi. Mình mong câu chuyện mà mình viết nên có thể giúp những người trẻ như mình cảm thấy được một chút ấm áp và bớt sợ hãi trên con đường trưởng thành. Và, dù bạn đang ở độ tuổi nào, mình mong bạn có được một tuổi 17, 18 thật trọn vẹn và tươi đẹp. Bất cứ khi nào nhớ lại những tháng ngày ấy, bạn đều có thể mỉm cười, như mình đã, đang và sẽ."Tất cả những người đã cùng tôi chen chúc trong thời thanh xuân chật chội ấy, ai cũng mang trong mình đầy lí tưởng và hoài bão, từng bước tạo nên con đường của riêng mình sau này. Thịnh Công đã từng hỏi tôi rằng, có hối hận vì khi ấy đã không thổ lộ hay không, tôi cũng chỉ mỉm cười. Dường như, khi đem lòng đơn phương ai đó, tình cảm càng sâu đậm, thì bản thân sẽ càng tự hoài nghi. Tôi khi ấy trong mắt mọi người xuất sắc là thế, ưu tú là thế, vậy mà tôi lại cảm thấy mình thật "què quặt" trước cậu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ Diệp Mai năm 18 tuổi là tự ti đến hoang đường, cũng kiêu ngạo đến khó tin, đúng là tột cùng mâu thuẫn. ...Ngày tốt nghiệp, chúng tôi nói lời tạm biệt như thường lệ. Nhiều năm sau, tôi nhận ra rằng chính thanh xuân đã nói lời tạm biệt với tôi của ngày hôm đó..."…
Kể về một chàng trai vì sự ngông cuồng và hám gái của Mình mà bị người khác hãm hại mất và xuyên không về thời cổ đại và từ đó tiếp diễn…
Một sự mù quáng vĩnh cửu…
Nhìn tiêu đề chắc vài người sẽ thấy chuyện này vô lý lắm phải không ? :)))…
Ngọc Thảo -" tao thích mày thật sự rất thích mày" Đức Anh -" nhưng tao không thích mày thật sự không thích mày"…
- Em thích anh!- Em nói gì???- Em...em thích anh!- Sao? Em nói lại lần nữa xem?TÁT!!!!!!!- Anh giỡn mặt vs tôi đó hả? Không nói chuyện với anh nữa tôi đi! Hứ- Cho anh xin lỗi! Anh cũng thích em rồi!CHỤT!…
Một chiếc fanfic nhẹ nhàng, pha lẫn sự xàm xí của mụ tác giả từ đó làm nên mẫu truyện vô tri vô giác.Lưu ý: tình tiết truyện nửa thật nửa đùa, có kèm thêm sự ảo tưởng cá nhân, mong các bạn đọc giả đón nhận.…
1 ngày nọ , dưới góc cây anh đào trắng xóa , cô gặp anh . Không may , cô đã yêu anh từ ánh nhìn đầu tiên !! Nhưng anh đã có người mình thầm thương trộm nhớ mất rồi !!!!!…
Một truyện ngắn viết về tình yêu học đường của một cậu học sinh bình thường với cô nàng lớp trưởng của mình. Một cuộc đấu tranh gay gắt của nội tâm với những căn bệnh của mình và di chứng của trầm cảm.…
no one dies a virgin life fucks us allchỉ đăng độc quyền trên Wattpad by: @Sequester_Queen…
Anh là Boun Noppanut - con trai lớn tập đoàn Noppanut kiêm Tổng Giám đốc của tập đoàn và cũng là ng cậu thầm yêu từ hồi trung học ...Cậu là Prem Warut - thư kí thân cận của anh và cũng là người thâm yêu anh suốt 10 năm từ thời trung học ^^…
Rảnh quớ nên viết , truyện chỉ mang tính chất nhảm, viết vì đam mê, mng ủng hộ ạ…
Mối tình đơn phương âm thầm, đau đớn nhưng lại không ngừng nghĩ về đối phương dù có xảy ra chuyện gì đi nữa. Em, anh, chúng ta đều ngốc nghếch, thật may trời xanh an bài 2 kẻ ngốc được bên nhau mãi mãi....…
Tất cả đều là do mik sưu tầm nhoa. Mong mọi người ủng hộ ạ :'))…
"Thầm Lan đợi Gió" là bản tình ca tĩnh lặng về một nhành Phong Lan nơi góc cửa lớp, dùng cả thanh xuân để chắt chiu hương sắc chỉ để dành riêng cho một Cơn Gió tự do. Trong khi Gió mải mê với những cánh đồng bao la và những chân trời rực rỡ, Lan vẫn kiên trì đứng đó, lặng lẽ nở rộ, lặng lẽ chờ đợi. Bởi cô hiểu rằng, bản tính của Gió là phiêu lãng, còn định mệnh của cô chính là dùng sự vẹn nguyên của mình để làm nơi dừng chân sau cuối cho người cô yêu. Dẫu cho tấm thân mảnh mai phải trải qua bao mùa dông bão, Phong Lan vẫn muốn tình nguyện làm lá chắn bình yên, dùng chút sức tàn và sắc hương cuối cùng để che chở cho Gió trước những khắc nghiệt của thế gian, chỉ mong khi mỏi gối chồn chân, Gió luôn có một chốn quay về không vương bụi trần. "Thế gian rộng lớn, Gió cứ việc bay đi. Chỉ cần anh ngoảnh lại, nhành Lan năm ấy vẫn chưa một lần tàn phai."Đồng tác giả: Nguyễn Thanh Lâm"Socialist Republic of Autistics"…