By: 1791999Rating: TPairing: Woojin - Hyungseob - Seonho - Guanlin - Jaehwan - Jihoon - Youngmin - Donghyun ...Disclaimer: Mọi thứ đều là hư cấu.Category: Parody, comedy, dark. Summary: Có một chuyến tàu mang tên ước mơ. Có một gã khổng lồ mang tên cuộc sống...…
Chuyện dành cho những ai yêu thích và ship về Bangtwice.Đây cũng là fic đầu tay của mình nên còn nhiều thiếu sót, nhưng mong mọi người ủng hộ.||Bìa truyện edit by my||…
Challenge: Có nhau✧Tác giả: 小英 - @xiaoyingmeimeiThể loại: oneshot, HE.Couple: Mã Gia Kỳ x Đinh Trình HâmLưu ý: Không gán lên người thật. Mọi chi tiết trong truyện đều là trí tưởng tượng của chính tác giả. Không mang đi đâu khi chưa có sự đồng ý.Cảm ơn mọi người đã ghé qua!…
Trong đôi mắt của người thiếu niên nọ, đó là pháo hoa, là thứ ánh sáng kì diệu đầy choáng ngợp, là những ước vọng trẻ thơ mà nơi quá khứ cậu không có được, là mảnh kí ức nằm ở đâu đó xa lắm, cậu chẳng rõ.Nhưng cũng chính trong đôi mắt ấy, là hình bóng của người mà cậu yêu thương nhất, là người mang "pháo hoa" đến cho cậu, và là người cậu nguyện trân trọng suốt cuộc đời này.…
Tuyển tập oneshot Phong Tình do mình viết.-----Thể loại: HE (Ai cũng xứng đáng được hạnh phúc mà haha).Tác giả: Kinh Hàn Chiết Xuân.Thiết lập nhân vật nguyên bản thuộc về tác phẩm "Thiên Quan Tứ Phúc" của tác giả Mặc Hương Đồng Khứu. Tính cách nhân vật ở đây thuộc về mình. Mình không phải tác giả, vì vậy chắc chắn sẽ có OOC nhé! Luôn luôn lắng nghe những góp ý mang tính xây dựng. Nhắc sai chính tả thoái mái nhen tại tui sai nhìu lắm lắm, cảm mơn vì đã làm beta cho tui ❤️highest ranking:1st #fengqing (2024.10.13)6th #thienquantuphuc (2026.05.16)…
Thích có chút ngọt ngàoTác giả: Lâm Uyên Ngư NhiEditor: Xiang Xiang & Mei MeiTên hán việt: Thích hơi hơi ngọtTình trạng: Hoàn chính văn 90 chươngThể loại: Ngôn tình, hiện đại, giới giải trí, nhẹ nhàng, HEVăn án:Mộc Hạc ở bên ngoài giới giải trí thăm dò, vô tình từ tuyến mười tám lăn lộn lên tuyến một, lại vô tình nuôi một người đàn ông muốn nhan sắc có nhan sắc, muốn dáng người có dáng người.Trong giới giải trí phức tạp, nhưng cô vẫn một đường thuận buồm xuôi gió, nên đánh thì đánh, ai ngăn cản thì người đấy xui xẻo. Nhân duyên và tài nguyên còn vô cùng tốt. Cho nên, bên ngoài đồn rằng đứng sau cô là người không bình thường. Đối với chuyện này, cô bày tỏ: Tất cả đều là lời nói vô căn cứ.Đùa gì thế, nếu thật sự có người chống lưng tại sao cô lại không biết? Nhưng tuyệt đối không ngờ đến --Người cô bí mật nuôi dưỡng lại là ông chủ đứng phía sau của công ty mình, người thừa kế của đại gia tộc họ Hoắc ở thành phố Phú Xuân, Hoắc tứ thiếu thần bí khiêm tốn, Hoắc Tư Hành.Mộc Hạc sững sờ: Hóa ra... cô thật sự có người chống lưng?Cô vẫn luôn cho rằng mình đi lên nhờ sắc đẹp và thực lực.-----------Đây là một câu chuyện anh bảo vệ em một đường thuận lợi, còn em lại muốn nuôi anh, mà anh cũng phối hợp cho em bao dưỡng~Nam chính siêu cấp đẹp trai, nữ chính là người đẹp hoang dã!----Nhân vật chính: Mộc Hạc, Hoắc Tư Hành…
Tác phẩm: Cứu mạng! Đối tượng mập mờ biến thành rắn rồi!Tác giả: 星夜璃XYLThể loại: đồng nhân, bách hợp, hiện đại, hư cấuNhân vật chính: Trần Lệ Quân x Lý Vân TiêuEditor: qiongxin…
Au: Violin soloist CXS x Nhạc trưởng LGLuôn là như vậy, Lục Quang sẽ như thứ ánh trăng hiền hoà sẵn sàng dung túng cho một Trình Tiểu Thời rực cháy, nhiệt huyết tựa ánh dương. Và ngược lại, một Trình Tiểu Thời mạnh mẽ sẽ chẳng bao giờ ngại ngần đứng ra bảo vệ ánh sáng dịu dàng của đời anh.Suy cho cùng, làm gì có ai yêu họ hơn chính họ, nhỉ?_completed_…
Tên gốc: 观影体一如果文物会说话Nếu văn vật có thể nói, nó sẽ từ từ kể ra kia quá khứ chuyện xưa -- hôm nay khiến cho chúng ta đi vào văn vật thế giới, vớt lên kia quá khứ thời gian!Tác giả: Ngã Dục Thành Tiên ( 我欲成仙 )Nguồn: woyuchengxian03147 ( lofter )…
'Peter Pan mặc màu lá đỏ của mùa thu. Một màu đỏ chói chang'Nghiêm Hạo Tường chợt nhận ra là mình đang nói đến người kia, Peter Pan trong bộ đồ lá đỏ năm ấy.Cái cảm giác tội lỗi trong Nghiêm Hạo Tường dần biến mất. Cậu không nghĩ mình đã lừa Lưu Diệu Văn. Cậu đang nói thật. Rất thật. Từng lời nói của cậu đều dựa trên một kí ức đã từng sống. người ấy và Peter Pan. Người ấy có đôi mắt của một đứa trẻ, khi soi mình vào, có thể sẽ không bao giờ hiểu được nhưng sẽ mãi yêu. Người ấy có nụ cười của một đứa trẻ, dù chỉ dùng để giấu đi nỗi đau của mình, nhưng vẫn trọn vẹn làm ấm lòng người khác. - Chú đã tới Neverland? - ...ừm... - Chú gặp những đứa trẻ bị thất lạc? - Ừm... Nghiêm Hạo Tường nhớ cái 'Neverland' nhỏ ồn ào đến đau đầu trong cái phòng học 12A ấy; 'những đứa trẻ' phấn khích vì hàng loạt kế hoạch điên rồ của nhóm mình. Những ngày tháng sống vì một giấc mơ, mặc cho những người ngoài luôn cười sau lưng. - Peter Pan của chú...có giống như trong truyện...mãi chỉ là một đứa trẻ không? Nghiêm Hạo Tường không biết phải trả lời Lưu Diệu Văn như thế nào. Cậu nhìn thằng nhóc chăm chú, nhưng tâm trí bên trong rối bời kí ức. Ừ. Hóa ra kết thúc không khác nhau là mấy. Peter Pan của cậu, cũng sợ không bay được nữa, sợ bị bắt phải lớn. Cậu lớn lên. Những đứa trẻ năm nào, giờ cũng đã lớn. Tất cả trao bản thân cho số phận và thời gian. Nhưng người ấy thì không. Nó thách thức, nó đấu tranh với tất cả. Cuối cùng, nó đã thắng. Không ai bắt được nó phải lớn nữa.…