Những cơn mưa
Như tiêu đề, chỉ là những cơn mưa buồn bã và các bạn ấy cũng buồn. Chào các cậu, tớ là LinhhTaay…
Như tiêu đề, chỉ là những cơn mưa buồn bã và các bạn ấy cũng buồn. Chào các cậu, tớ là LinhhTaay…
phút tản mạn ngắn của tôi…
- Truyện về Gia Đình , Tình Yêu , Bạn Bè , ...…
hiện đại , SE, ngược…
Kinh Pháp Hoa dạy: “Ba cõi không yên, ví như nhà lửa. Các khổ dẫy đầy, rất đáng kinh sợ”. Do trời muốn thành tựu người nên có khổ, có vui, có nghịch, có thuận, có họa, có phước, vốn không nhất định. Chỉ cần người trong cuộc có con mắt thông suốt, khéo hiểu ý trời thì không khổ, không vui, không nghịch, không thuận, không họa, không phước vậy! Do vậy, quân tử vui theo mạng trời, trên chẳng oán trời, dưới chẳng hận người, tùy ngộ nhi an, không lúc nào không tự tại tiêu dao.…
Pháp môn cao cả, lợi khắp ba căn, nhân đây chín cõi đồng về, mười phương khen ngợi.Phật nguyện rộng sâu, không từ một vật, nên được ngàn kinh đều chỉ, muôn luận tuyên bày.…
truyện tranh ngắn…
Chuyện sắc dục là bệnh chung của người cả cõi đời, chứ không riêng gì hạng trung hạ căn bị sắc mê hoặc. Dù là người thượng căn nếu chẳng luôn canh cánh giữ gìn, luôn nghĩ kinh sợ thì cũng khó khỏi bị mê hoặc. Thử xem từ xưa đến nay bao nhiêu hào kiệt lỗi lạc, kham làm thánh làm hiền, chỉ do chẳng phá được cửa ải này, đâm ra thành kẻ hạ ngu bất tiếu, lại còn bị vĩnh viễn đọa trong ác đạo, chẳng biết là bao nhiêu!…
Mọi người thích thì cứ nhích hui! ;3…
Takemichi bắt đầu không kiềm chế được bản thân cứ thế mà điên cuồng Tâm lý bắt đầu bất ổn lúc tỉnh lúc mê khi rơi vào mê man bản thân vẫn có thể duy chuyển nhưng nó không còn là chính mình mà là biến thành một con người khác, Việc hành hạ người khác khiến các tế bào cơ thể của bản thân cảm thấy hưng phấn đến kỳ lạ, khi đó Takemichi sẽ là một kẻ thích hành hạ người khác và cũng là một kẻ thích bị hành hạ những điều trên chứng minh cậu có máu S,M nhưng chỉ khác là không phải loại cuồng dăm đơn giản là hành hạ đánh đập người khác..., còn khi tỉnh táo Takemichi sẽ chẳng nhớ bất cứ thứ gì mà bản thân đang làm..lưu ý: có yếu tố Logic, hành hạ tục tĩu, cốt truyện úp mở không rõ ràng Takemichi ở đây vừa điên loạn sáng nắng chiều mưa tính tình thất thường, nói không với buff.Auther: Kethatbai đăng trên Wattpad…
Câu chuyện cảm động về một con mèo mặt bự không muốn gì hơn là được yêu thương và ông chú già đã nhận nuôi nó.…
Vì phim đang hot mà mình cũng thích coi nên quyết định ra tiếp truyện mới (mặc dù truyện cũ chưa xong). Cốt truyện là có chút giống trong phim nhưng sẽ thay đổi một chút. Nhưng rồi Ladybug cũng bị akuma hóa thành evil (mình dựa vào một bộ phim ngắn). Mong các bạn ủng hộ mình tiếp bộ truyện này nhé.…
Từ từ bước dần vào ảo mộng mà tôi không bao gờ tưởng tượng ra cảnh trước mắt có thế làm tôi sẽ luôn nhớ giấc mơ này từ đây đến cuối cuộc đời của tôi. Nhưng quy tắc, nhưng luật lệ và những lời cám dỗ của những con người vô cùng xa lạ.... Liệu tôi có thể thoát khỏi cái giấc mơ quái quỷ này không ?!!…
Được lấy ý tưởng từ bài nhạc của bizxZERA bài hát 愛猫 (Love cat/Mèo cưng) Không hiểu sao lại nghĩ ra được nữa nhưng cứ viết đi đã :)))…
Trong cuộc đời ai cũng có một chuyện gì đó rất đặc biệt với mình như chuyện buồn, chuyện vui,... Mọi người khi có những chuyện đặc biệt ấy thì chắc có người sẽ kể cho bạn bè,người thân; có người giữ một mình hoặc làm cái gì đó để san sẻ niềm vui, giải toả hay kìm nén cơn buồn. Đối với tôi thì tôi sẽ kể cho bạn bè, người thân; có khi giữ một mình và có khi tôi giải toả những niềm vui, nỗi buồn ấy bằng cách chia sẻ chuyện của tôi lên mạng. Và đây là "Chuyện của tôi".…
viết về chính mình, yêu một người con gái và mình là một người con gái, đến cuối cùng vẫn chỉ là bạn mà thôi…
Không có ăn, không có mặc, một nghèo hai trắng còn chưa tính, vì cái gì nàng còn như vậy tiểu a, hai cái ca ca cũng là tay trói gà không chặt, tùy ý trong thôn người khi dễ, cũng may nàng có điều dựa vào, xem nữ chủ như thế nào cùng hai cái ca ca sống nương tựa lẫn nhau, sống ra bản thân một phần xuất sắc tới, nhưng là cái kia...... Hắn vì cái gì luôn ở chính mình trước mắt hoảng a......Đói đây là Lương Nghi Mai hiện tại duy nhất cảm giác. Nàng thật sự là chịu không nổi Lương Nghi Mai cẩn thận di động tới chính mình tay nhỏ chân nhỏ, chậm rãi trượt xuống giường đất......Cái này gia là không có khả năng có ăn, chỉ có thể gửi hy vọng với bên ngoàiLương Nghi Mai đứng ở trước đại môn, bên trái là hạ sườn núi lộ, phỏng chừng là đến trong thôn lộ, bên phải lại là một cái thật dài lộ, cũng không biết là liền hướng nơi nào, chỉ còn lại có chính diện rừng cây. Lương Nghi Maicân nhắc một chút, nếu dám ở nơi này an gia, có thể thấy được này phiến rừng cây vẫn là an toàn.Lương nghi mai liền bước cẳng chân đi vào......Lương nghi mai thật sự là mệt cực kỳ, nàng nhìn nhìn chung quanh, đã cuối thu bắt đầu vào mùa đông, nơi nào còn có ăn nàng một chút nằm liệt ngồi dưới đất, xem ra nàng nhất định sẽ đói chết chết như thế nào không tốt, một hai phải tuyển nhất bi thảm đói chết?…