[Vegas Pete] Mặt trời của tôi! Chính là cậu
đọc xong li lủ đi nọi ngườiiii…
đọc xong li lủ đi nọi ngườiiii…
truyện này kể về truyền thuyết 12 chòm sao .…
Là một series gồm 3 phần ( hiện còn cập nhật thêm )_____________Phần 1. Sen và gaitóm tắt: Lúc suýt chết trong chuyến thám hiểm rừng mưa, bạn gặp được Scaramouche. Anh xuất hiện lần đầu ở quê làng bạn, vẻ đẹp và bao bí mật của anh đã lôi cuốn bạn. Bạn biết đó là ân nhân cứu mạng mình mặc anh luôn miệng phủ nhận. Bạn tin anh là người tốt dù mồm miệng có độc địa cọc cằn. Nhận ra cả hai có khá nhiều điểm chung, bạn quyết định ở bên và giúp anh đến thành Sumeru để tham gia một cuộc 'gặp gỡ kì lạ' với đồng nghiệp. Ngẫm lại thì yêu và tin tưởng một người lạ mặt có hơi dại khờ. Tighnari lẫn Collei đều cảnh báo bạn về anh. Nhưng cớ sao Kẻ Lang Thang vẫn chọn bạn, sau tấm rèm còn che giấu những thứ kinh khủng gì...? _____________Phần 2. Hoa thiêng Phần 3. Hoa tàn tóm tắt của hai phần này sẽ được đăng khi sang phần mới_____________( unhappy ending )tên gốc: A Puppet's Heart phần 1. The Lotus and Its Thornsphần 2. Blossom of the Divinephần 3. The Withered in Bloom tác giả gốc: ScarlettEye ủng hộ tác giả tại: https://archiveofourown.org/users/ScarlettEye/pseuds/ScarlettEyesố chương: 44/58 ảnh bìa: @YNarukaY ***lưu ý: bản dịch đã có sự cho phép của tác giả. Vui lòng không đem bản dịch đi đâu khác, xin cảm ơn ^^…
Hắn - Kim Taehyung cậu - Jeon Jungkook Trong một lần đi uống với bạn mình và cậu đã vô tình nhầm phòng và diễn tra một cuộc hoang ái với một người lạ.còn Hắn hôm sau tỉnh dậy thì không thấy người cùng mình lên giường tối qua liền cảm thấy cậu ta thật thú vị. vô tình cậu để rơi thẻ sinh viên nên Hắn đã cho điều tra cậu.…
"Cậu nhớ nhé...-kun""Tớ biết rồi mà, chắc chắn chúng ta sẽ gặp lại sớm thôi..""...*hức hức*.. đừng quên tớ đó..""um, tớ hứa".Hai đứa trẻ cũng những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng do ánh chiều tà. Lời tạm biệt từ từ được thốt lên cùng những tiếng khóc nấc qua khuôn miệng nhỏ xinh, chúm chím. Thứ còn xót lại là giọng nói trẻ con những ấm áp lạ thường: "Lần tới gặp lại ,tớ sẽ không để những giọt nước mắt này rơi trên khuôn mặt cậu nữa.." Cậu ấy vội lau đi nước mắt trên đôi má hồng hào của cô bé đó - Nakamori Aoko.…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…
Lâu lâu có hứng nên viết cho thỏa mãn nổi lòng con shipper…
" Em chỉ là một loài hoa dại, đem lòng say mê chàng trai phong độ lạnh lùng năm đó, ngày mai anh đi hoa đã tàn người đã không còn. Nhưng trong tiềm thức loài hoa Cistus, vẫn luôn nhớ về và dõi theo anh."…
khi hoàng hôn đốt cháy hết mọi tàn dư…