sookay | yên
pairing: nguyễn huỳnh sơn x trần anh khoacategory: 1 là hề, 2 là hề, 3 vẫn là hềsummary: tên có thể yên chứ truyện không yên"bạn đừng qua đây, em sợ... sợ rằng sẽ làm bạn sợ em..."…
pairing: nguyễn huỳnh sơn x trần anh khoacategory: 1 là hề, 2 là hề, 3 vẫn là hềsummary: tên có thể yên chứ truyện không yên"bạn đừng qua đây, em sợ... sợ rằng sẽ làm bạn sợ em..."…
Nguyên tác: I see all the colours booming their glow - by SeungsolsTrans: Dừa lăn lông lốcShip: Hoshi - Woozi / Kwon Soonyoung - Lee JihoonDisclaimer: Toàn bộ câu chuyện thuộc về tác giả Seungsols, mình chỉ dịch lại.Xin vui lòng không mang chuyện đi nơi khác.Tình yêu luôn luôn được bao bọc bởi một thứ hào quang rực rỡ, đặc biệt. Kể cả khi người bạn yêu, người tri kỷ của bạn đang đi giữa dòng người không dừng lại, người đó vẫn luôn nổi bật trong mắt bạn bằng màu sắc riêng, ánh sáng riêng. Vậy Soonyoung liệu có thể tìm thấy màu sắc của riêng mình không?…
"Sư thúc của tôi, ban đầu là người tôi thầm thích, về sau lại thành chồng hợp pháp."-Giới thiệu- Tác giả: mattonggai5114- OOC (nhân vật không đúng nguyên tác), xin đừng gán lên người thật, đã hoàn, thiết lập riêng, AU, không phải huấn luyện viên ❌ vận động viên.- Số chương - rating: 12 chương kèm 2 phiên ngoại - M nhé có cảnh lái xe =)))…
sau tất cả liệu ta sẽ trở về không? --toàn văn hoàn.…
Kịch bản như phim ngôn tình mất não Trung Quốc…
câu chuyện thuộc về tôi, còn họ thuộc về nhau.…
there is something between us…
Nguồn: Wikidich Bộ truyện này do mình thấy hay nên dùng AI dịch và có beta nên có thể sẽ không hoàn toàn truyền đạt được những gì giống trong nguyên tác Mọi người có thể đọc văn án trong truyện sẽ rõ hơn ở dưới chỉ là tóm tắt qua thôi📍 Thể loại: Boylove, hiện đại, trọng sinh, ngược tâm nhẹ, ngọt, học đường, cứu rỗi, công si tình cố chấp📍 Nhân vật chính: Nam Tình × Dụ Trục Vân📍 Một câu tóm tắt: "Sau tất cả, hắn vẫn yêu tôi như sinh mệnh." Tác giả: Trì Tiêu Dã---🕯️ Giới thiệu:Trong cơn đau tim quật ngã, Nam Tình ngã gục dưới nền gạch lạnh trong góc quán cơm. Mắt mờ dần, cậu chỉ còn kịp nhớ lại cả một đời ngắn ngủi đầy hối tiếc.Cậu từng ra tay với em trai, cướp lấy thuốc trợ tim duy nhất, chỉ để rồi nhìn nó chết ngay trước mắt. Từng rời bỏ người duy nhất chân thành với mình - Dụ Trục Vân - chỉ vì lời đồn và sự sợ hãi.Hắn từng là thiếu niên ngông cuồng, lạnh lùng với cả thế giới... nhưng lại cúi đầu khóc, cầu xin cậu đừng rời đi.Cậu không kịp nói lời xin lỗi.... Nhưng lần nữa mở mắt, Nam Tình đã trở về năm lớp 11 - nơi mọi bi kịch chưa bắt đầu.---Còn Dụ Trục Vân?Một người luôn sống trong bóng tối, chán ghét cả gia đình lẫn bản thân, từng bị buôn người đánh đập, từng rơi vào địa ngục. Cho đến ngày cậu thiếu niên như thỏ tai cụp ấy tiến đến gần hắn, nhẹ nhàng giật điếu thuốc trên tay hắn, ngẩng đầu nhìn hắn bằng đôi mắt to tròn run rẩy...Và rồi, hắn không thể rời mắt nữa.---Sau này Nam Tình mới biết...Dụ Trục Vân chưa từng muốn làm bạn cậu.…
⋆𐙚₊˚⊹♡"Em học được cách yêu thương từ anh, học được cách tha thứ từ anh, và học được cách trở thành một người tốt hơn nhờ có anh."_____________________________lời nhắn nhủ của mình: mình có skip hơi nhanh nên xin bạn đừng ngạc nhiên đó là thói quen của mình hoặc đơn giản là mình bí, mình viết vì họ nên có gì hãy nhẹ nhàng với mình. Xin cảm ơn vì bạn đã đọc fic của mình⋆𐙚₊˚⊹♡…
"Gíp lẹ lên để tôi còn về xem thời sự""Mình bằng tuổi, bằng tuổi, đừng gọi anh""Em bé ơi, cảm ơn em bé nha"..."Ôi trời ơi, sao mà cái thói quen gì mà nó già dữ dậy""Ủa vậy hả quên, xin lỗi Sơn Ca nha""Dạ~"19/10/2025…
tác giả:hp nếu ngày ấy anh ngõ lời thương và yêu đậm sâu với em...reup hả, no babe ai cho cái mặt m reup hả?#3 sookay -7/6…
Truyện dịch.…
Tình yêu giữa Tôn Dĩnh Sa và Vương Sở Khâm như một tách trà ấm, mang đến cảm giác an yên và gần gũi. Nó không vội vã, mà là sự đồng hành thầm lặng, nâng đỡ nhau trong những lúc khó khăn. Như trà ấm trong mùa đông, tình yêu ấy sưởi ấm trái tim, giúp họ vượt qua thử thách và làm mọi lo toan nhẹ nhàng hơn. Chính trong những khoảnh khắc giản dị bên nhau, họ nhận ra rằng tình yêu là sức mạnh giúp họ kiên cường và vững bước về phía trước.…
sơn ca thích họa mi, nhưng mà có vẻ họa mi lại thích những bông hồng khác hơn...(viết cho sơn.k x negav)…
Tựa phụ: Một ngày nọ, định mệnh bước qua cánh cửa nhà tôiTên gốc: 回到最爱的那天 (Hồi đáo tối ái đích na thiên)Tác giả: tcsdllCouple phụ: Dụ Văn Ba x Sử Sâm MinhSummary:Gặp gỡ Lâm Vĩ Tường là câu chuyện vừa đẹp đẽ vừa kỳ lạ.Một ngày nọ, Lưu Thanh Tùng tan tầm về đến nhà, phát hiện có một con chó hình người máu chảy đầm đìa nằm trước cửa, miệng thì thào gọi tên anh:- Lưu Thanh Tùng... %#[^(&*((# Tôi về rồi ((*%^%$*"@$^Giây phút ấy, tiếng chuông của chiếc đồng hồ số mệnh bắt đầu điểm.Từ đó trở đi, phiền toái theo anh bước vào cửa nhà.Người dịch không giỏi tiếng Trung nên chỉ có thể đảm bảo 60 - 70% độ chính xác của bản dịch, tuy nhiên sẽ cố gắng hết sức để giữ đúng và đủ nội dung truyện.Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả. Vui lòng không mang sang trang khác hoặc chuyển ver dưới bất kỳ hình thức nào.…
Lần đầu viết truyện, nếu bạn thấy hay hãy ở lại, nếu thấy không hay xin hãy góp ý nhẹ nhàng hoặc rời đi nhé. 😊…
Vì một lí do nào đó, cô lấy anh. Sau cùng vẫn li hôn."Chồng cũ" nghe thật chói tai, vậy mà cô vẫn gọi. Làm sao cô từ bỏ được một người khi đã yêu sâu đậm?…
Myungsoo rất ít uống say, dù có say cũng không quậy không phá, còn có thể gượng đưa từng bạn bè lên xe rồi mới về nhà cuối cùng. Ji yeon- tôi thì khác, tôi là loại bốc đồng, vui vẻ là phải tìm rượu uống, hò hét rất to, lại gục sớm nhất. Có điều tôi là người có nguyên tắc, xung quanh toàn người tôi tín nhiệm tôi mới dám làm càn, đến bữa tiệc không quen là tôi chỉ cầm chén, người khác nói thế nào cũng không uống. Myungsoo tỏ ý hết sức hài lòng.Có ngày cùng bạn tụ tập về, tôi tâm huyết dâng trào, đòi cùng hắn diễn "cưỡng bức dân nữ". Myungsoo lập tức đáp ứng, đang chuẩn bị cưỡng bức lại bị tôi đẩy ra: "Không không, hôm nay Myungsoo anh đóng dân nữ".Myungsoo suy nghĩ một lát: "Được!"Sau đó Myungsoo này nhanh nhẹn cởi quần áo, nằm trên giường vẫy tay với tôi: "Lưu manh Ji yeon mau tới đây".Mẹ kiếp! Dân nữ gì mà dâm thế, lưu manh làm sao chịu nổi? Thế là tôi ngẩn ra, nghĩ một hồi lâu không biết nên hạ thủ thế nào."Lưu manh còn chờ cái gì nữa?"Tôi nằm sấp trên người Myungsoo, ngơ ngác hỏi: "Lưu manh bình thường cưỡng bức thế nào?"Myungsoo hớn hở ra mặt , nói: Để anh dạy em Yeonie, sau đó nhanh chóng lật người lên trên.…