Thành viên nữ nhà T1
Do truyện cũ có vấn đề nên mình làm lại cái khác như mà vẫn chuyển 1 vài chap sang. Mong mọi người thông cảm và ủng hộ ạ!…
Do truyện cũ có vấn đề nên mình làm lại cái khác như mà vẫn chuyển 1 vài chap sang. Mong mọi người thông cảm và ủng hộ ạ!…
Từ Phong là một kẻ máu lạnh, là ông trùm vũ khí ở Mỹ quốc.Ai cũng biết hắn lạnh lùng, tàn nhẫn cỡ nào. Hắn chỉ biết giết người, không có tình cảm gì khác...Nhưng rồi cô gái kia xuất hiện, ngay tại sàn đấu giá, và khiến hắn thay đổiTiêu Điềm Tiềm từ nhỏ đã ở cô nhi viện, ba mất, mẹ cô tái hôn nhưng không mang theo cô...Trên đường đi học về, cô đã bị bắt cóc, sau đó...…
Tiện TrừngNgụy Vô Tiện x Giang TrừngKhông KYTương lai bối cảnh au, thân phận ngạnh, nhưng cũng còn là tương đối vốn ô vuông Tiện Trừng câu chuyện tình yêuTình trạng: 12 chương. Hoàn…
Băng muội đến Thế giới nguyên tác. Hết lần đầu viết văn có sai sót mọi người chỉ dạy giúp ạNhân Vật thuộc về Mặc Hương Đồng Khứu…
Giữa chúng ta...Chỉ còn là hồi ức Người tỉnh, mộng tanTất cả hóa tro tàn.Thể loại: hắc bang, yêu hận tình thù, cường - cường, fanfic.Nhân vật: Tôn Gia Dương, Tôn Tiểu Tâm…
Tên truyện: Thê tử của bề tôi trung thành.Thể loại: Cổ đại, trùng sinh.Số chương: 128 + 9NT.Gõ: Nàng fish 128c + uyenchap210 9c NT.Lưu ý xiu xíu:(*) Chú thích chữ. Thêm ở cuối đoạn có câu/từ cần chú thích.(**) Chú thích bằng hình ảnh. Thường được thêm ở cuối chươngTruyện được đăng tải duy nhất tại Nhà của Nàng.Chủ nhà không edit truyện từ bản cv mà trans trực tiếp từ raw, nên sẽ lâu và không đảm bảo độ mượt mà trơn bóng.Giới ThiệuSau khi trùng sinh, Lăng Ngọc đã kể cho nhi tử một câu chuyện: Ngày xửa ngày xưa có một kẻ sĩ hết mực trung thành, sau khi hắn chết đi, thê tử của hắn mang theo nhi tử và tất cả tài sản của hắn tái giá với người khác, từ đó về sau họ sống hạnh phúc suốt đời.Kẻ sĩ trung thành: "...Thê tử ơi chút ta nói chuyện chút đi."(*) Kẻ sĩ: Thời cổ đại, chữ "sĩ" vốn dùng để chỉ, quân đội, lực lượng vũ trang, thường gọi là võ sĩ, chứ không phải dùng để chỉ "trí thức" chỉ "văn nhân". Thời cổ đại ở Trung Quốc, nước lớn (đại quốc) có "ba quân", nước vừa (trung quốc) có "hai quân", nước nhỏ (tiểu quốc) có "một quân". Mỗi quân có một nghìn cỗ xe, mỗi cỗ xe có mười "sĩ" thống lĩnh, ngoài ra có nhiều lính gọi là tốt tùy tùng . Bây giờ ở quân đội còn gọi là "sĩ quan", "binh sĩ". Thế cho nên, gọi nam chính trong truyện là kẻ sĩ không đồng nghĩa với việc chàng ta thuộc tầng lớp trí thức văn nhân, mà 'sĩ' ở đây chỉ binh sĩ ( người có võ), người đi theo các quân vương.…
Văn án:Ngày Thitipoom và Tawan chia tay, bọn họ ầm ỉ một trận rõ to.Anh phẫn nộ đấm vào cửa kính, cánh tay bị vụn thủy tinh đâm đến be bét máu, ánh mắt thì đục ngầu nhìn chầm chầm lấy cậu.Cậu chưa bao giờ thấy anh ấy tức giận như bây giờ.Anh vươn bàn tay đến, siết lấy cằm, cậu cứ nghĩ anh cứ vậy bóp chết tên khốn trước mặt.Nhưng qua hồi lâu, anh lại quỳ xuống đất, tuyệt vọng ôm chặt lấy eo cậu cầu xin."Chúng ta không chia tay, anh không cho phép. Trả thù cũng được, trò đùa cũng được. Nếu em đã bắt đầu thì cứ thế tiếp tục đi""Tawan, trước giờ đều là tôi lừa anh. Sau này anh đấy, đừng ngu ngốc sa vào ánh mắt ngây thơ của tôi nữa, tôi giả bộ giỏi lắm biết không""Tawan, tạm biệt..."…
Đã quá mệt mỏi. Quay về quá khứ thay đổi tất cả. Nhưng tại sao khi có lại gia đình cậu vẫn như xa như gần. Hay rằng đã quá quen với cuộc sống cô độc. Một cuộc sống hoàn toàn khác, liệu rằng có thay đổi. Kiếp trước là kẻ sống sót được người người ca tụng, kiếp này chỉ cầu mọi chuyện ổn thỏa không mong gì hơn.Tình cảm không lường trước, đơn giản là vì cảm thương người này đã vì mình mà hi sinh nhưng lại không thể ngờ rằng còn hơn thế. P/s: Không thích thì xin đi chỗ khác nhé. Quá đáng là chặn nha…
Mong mọi người ủng hộ…
Mọi người cảm thấy khó tin khi Nghê Già và Trần Kính Sinh ở bên nhau. Một người như Trần Kính Sinh, không chỉ lạnh lùng tàn nhẫn với người khác mà còn với chính bản thân mình, một kẻ mà có thể bất chấp bẻ gãy tay của mình chỉ để đánh bại kẻ thù, người như vậy, dường như không hề liên quan gì đến hai chữ "tình yêu"?Tiếp đó, học sinh toàn trường nhìn Trần Kính Sinh điên cuồng nổi giận với Nghê Già.Sau khi video của ba năm trước bị lộ, mọi người càng thêm sốc.Trong video, cô gái cười rạng rỡ nhìn Trần Kính Sinh bị đánh, tên là Nghê Già.Thì ra, hắn không thích cô ấy, hắn hận cô ấy.Có lẽ chỉ mình Nghê Già biết, ban ngày ở trường hận cô, ban đêm dục vọng cuồn cuộn.Đây là câu chuyện về một người đàn ông không tim không phổi và một người phụ nữ vẫn cười ra tiếng sau những trận hành hạ của hắn.Có một tình yêu, không ngọt như mật, từ lúc nó xảy ra, đã là một tai họa đẫm máu.Mà ở trong thế giới hoang đường này.Em vừa là tín ngưỡng vừa là nỗi đau của anh.Chúng ta nhìn thỏ nói nó dễ thương, nhìn sư tử nói nó đáng sợ.Nhưng không ai biết, trong một đêm bão táp, bọn họ đã đổ máu thế nào, yêu nhau thế nào.…
Những mẩu chuyện tự bịa 💔…
Tác giả:Vô Diện NhânThể loại: đam mỹ, cổ đại, nhất thụ nhất công, lạnh lùng băng sơn công x nhan khống gian xảo thụỞ Bái Tứ Giáo thì Cổ Tịch Vân là đương kiêm giáo chủ được giang hồ đồn thổi là một mỹ nam tử phong hoa tuyệt đại, luôn đeo mặt nạ che giấu nhan sắc trời ban.Hiên Viên Thiệu, đệ đệ duy nhất của hoàng đế, tính tình hào sảng phóng khoáng, yêu thích cái đẹp như tính mạng. Trong một lần cao hứng cá cược cùng hoàng đế, hắn nói nhất định sẽ thu phục được Cổ Tịch Vân làm người yêu. Cuộc chiến giữa một giáo chủ băng phong và một vương gia dục hỏa bắt đầu từ đó...P/s: Truyện mình đăng chỉ để đọc offline và hoàn toàn chưa có sự cho phép của chủ nhà. Vui lòng ko chuyển ver dưới mọi hình thức.…
Mong mọi người ủng hộ…
CÁI QUÁI GÌ VẬY? RÕ RÀNG NỬA NĂM TRƯỚC CÒN LÀ BETA MÀ!…
Chúng ta yêu một người, rốt cuộc là vì lẽ gì?Vì người ấy có vẻ đáng thương, vì một ánh mắt, vì một nụ cười, lời nói, sự việc...Hay chỉ đơn giản vì đó là người ấy, mà không phải ai khác...…
Hạ An An ở kiếp trước là một cô gái có mập mạp, cô bị chính mối tình thanh mai trúc mã của mình bỏ rơi để chạy theo người khácĐến ba mươi tuổi vẫn còn độc thân, Hạ An An đã nghĩ rằng mình sẽ phải cô độc cả đời. Nhưng một ngày nọ tỉnh dậy, cô phát hiện mình vừa xuyên qua đến một cuộc sống khácCơ thể vừa đẹp vừa trắng mịn này là của cô? Hơn nữa, cô còn có một anh chồng tuấn tú, thành đạt và một cậu con trai nhỏ đáng yêu, ấm áp như chiếc bánh bao nóng hổi ngày đông.Cuộc đời như vậy không phải là quá mỹ mãn rồi sao?Có điều, cô lại nghe nói, ở "cuộc đời này", dường như cô không thích chồng và con trai mình.Hạ An An tức giận đến đấm ngực dậm chân, lẽ nào "đời này" mình là con ngốc sao?Người chồng hết lòng hết dạ vì mình, mày lại không yêu? Đứa con trai đáng yêu hiền lành, ngoan ngoãn, mày lại không thích? Bị hỏng não rồi chắc?Nhìn người chồng luôn yên lặng nỗ lực dù cho bị cô ngang bướng kháng cự mỗi ngày, nhìn chiếc bánh bao nhỏ đáng yêu luôn tròn xoe đôi mắt to vô tội mong chờ được mẹ yêu thương, Hạ An An quyết định sẽ cải thiện cuộc hôn nhân này.…
Sau cuộc chiến ragnarok với cái kết viên mãn với phần thắng thuộc về phe nhân loại sau hơn 13 ngày chiến đấu(tức 13 000 năm dưới nhân giới), con người đã trở về cuộc sống như cũ và thay đổi yêu thương tự nhiên,những gì các vị thần ban tặng sau khi hiểu được lí do thần muốn thanh trừ nhân loại.Nhưng ở diễn biến khác BUDDHA lại có gì đó rất lạ,chính xác là sự thay đổi đó đã xuất hiện mập mờ sau trận 6 khi ngài mất đi ZEROFUKU…
Vĩ nhân nói: con người ai cũng thích liếm mút gì đó. Triển Du nói: khó trách kẹo que đã bán chạy nhiều năm vẫn có thể đứng thẳng không ngã. Nam Khôn nói: khó trách anh vừa nhìn thấy bốn lạng thịt trước ngực em đã thấy ngứa miệng. Triển Du nói: anh không biết xấu hổ đến chó cũng phải ngại, mấy thứ anh nói có khác gì sở thích của chó hả!Vĩ nhân nói: sự tồn tại của một sinh mạng là ở sự vận động. Triển Du nói: mà vận động là phải kiên trì. Nam Khôn nói: cho nên mỗi lúc trời tối anh luôn kiên trì vận động. Người xem nói: nhưng mà không tính vận động trên giường!!!Chuyên gia súng ống đạn dược với cảnh sát chìm xinh đẹp độc miệng.Một hồi ác mộng, một hồi hạnh phúc, cuối cùng là chuyện gì xảy ra? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Cô và anh mãi cứ như thế này sao?…
Thể loại: Đam mỹ, yandere, H+, np...Đây là lần đầu tiên tớ viết truyện có gì sai sót mong bỏ qua ạ /cúi đầu/…