Truyen2U.Net quay lại rồi đây! Các bạn truy cập Truyen2U.Com. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥

13




Ăn khuya xong, Siwon đưa Kyuhyun về nhà, đến dưới lầu, Kyuhyun cũng không có ý định mời Siwon lên nhà ngồi chơi.

Cũng đâu phải tình nhân đang yêu đương mặn nồng, cần gì quyến luyến không rời như thế.

Nhưng khi Kyuhyun xách balo lên, dây balo trượt một cái, miệng túi chưa kéo kỹ liền bung ra, đồ bên trong rơi lộp bộp khắp xe.

"Úi chết."

Kyuhyun luống cuống cúi xuống nhặt đồ, balo của cậu lúc nào cũng nhét đủ thứ, nào là kính râm, sổ tay, bút máy, chocolate, nước súc miệng.

Có một lọ nước hoa nhỏ lăn vào khe ghế, cậu không để ý, cuối cùng Siwon với tay giúp cậu nhặt lên.

Nhưng khi nhặt được lọ nước hoa, Siwon còn tiện tay cầm theo hai tấm vé nằm trên nệm ghế.

"Đây là gì vậy?" Anh cầm lên hỏi.

Là hai tấm vé xem nhạc kịch.

Nền vé màu đỏ, được thiết kế giống như một cuộn phim, in mấy chữ "3 chàng lính ngự lâm" bằng mực loang nổi bật .

"À, cái này à."

Kyuhyun nhướng mày.

Cậu đã gần như nhặt xong hết đồ, đặt balo căng phồng lên đùi.

Cậu tiện tay nhận lấy hai tấm vé đó.

"Tuần sau câu lạc bộ nhạc kịch của trường tôi có một buổi biểu diễn, bọn tôi là thành viên chủ chốt, đều sắp tốt nghiệp cả rồi nên quyết định dựng một vở lớn để làm buổi diễn chia tay, thuê hội trường của trường, in vé đàng hoàng, làm cho ra dáng chút. Cũng mời kha khá người đến xem."

Cậu giơ hai tấm vé trước mặt Siwon, tấm vé màu đỏ dưới ánh đèn hắt ánh đỏ lờ mờ lên gương mặt trắng mịn của cậu.

"Đây là vé tặng cho diễn viên chính, để bọn tôi mời bạn bè, anh muốn đến xem không?"

Kyuhyun hỏi nửa đùa nửa thật, vì nghĩ Siwon bận rộn như thế, chắc cũng chẳng rảnh để đi xem một đám sinh viên diễn kịch đâu.

Nhưng ánh mắt Siwon lại rơi lên hai tấm vé, hỏi cậu: "Cậu đóng vai nào?"

"D'artagnan," Kyuhyun cười," Cậu bất đắc dĩ thở dài, "Cũng không chia cho tôi vai nào đàng hoàng hơn một chút."

Siwon cũng bật cười theo.

Anh hiểu suy nghĩ của mấy người trong câu lạc bộ kịch.


Tuy không hoàn toàn giống như miêu tả trong nguyên tác, nhưng chỉ xét riêng ngoại hình của Kyuhyun, chỉ cần cậu đứng đó thôi, khán giả dưới sân khấu hẳn cũng có thể hiểu được vì sao bao nhiêu người đẹp lại say mê D' artagnan, có vô số người gục ngã vì cậu, hết người này đến người khác can tâm tình nguyên yêu cậu.

Siwon rút tấm vé trong tay Kyuhyun.

Anh không nói chắc chắn, bởi anh cũng không dám khẳng định hôm đó mình sẽ rảnh.

"Tôi sẽ cố gắng đến xem." Siwon nói.

Khóe miệng Kyuhyun cong lên, cậu đưa tay định chạm vào mặt Siwon, trêu đùa: "Không cần cố gắng đến vậy đâu, chỉ là một vở kịch nhỏ thôi, cũng đâu phải tôi sắp diễn ở Mama."

Nhưng nói xong, cậu liền trở mặt vô tình, đẩy anh ra, đeo balo lên lưng rồi bước xuống xe.

Cậu không hề ngoái đầu lại, chỉ giơ tay vẫy nhẹ về phía Siwon rồi đi vào bên trong.

Siwon mỉm cười dõi theo bóng lưng cậu, anh nhìn tấm vé đỏ trong tay hệt như một bức ảnh cũ, tựa như một linh hồn màu đỏ sẫm nhẹ nhàng đáp xuống lòng bàn tay anh.

Anh cất tấm vé đó vào túi trong áo.

.

Kyuhyun thật sự không mong đợi Siwon sẽ đến, bạn bè cậu rất đông, chỉ riêng những người trong khoa đến xem cậu diễn đã không ít, bận rộn như con bướm bay giữa vườn hoa, bây giờ là năm cuối đại học, có rất nhiều người công khai hoặc âm thầm mời cậu đi ăn.

Chỉ là gần đây cậu cũng bận bịu công việc, không thể đồng ý hết được, ngay cả tần suất gặp mặt Siwon cũng ít dần.

Nhưng đến ngày biểu diễn, Siwon thật sự đã xuất hiện dưới khán đài.

Kyuhyun đã đưa cho anh tấm vé ngồi ở hàng thứ tư, ngay chính giữa, đó là vị trí có tầm nhìn đẹp nhất toàn hội trường.

Trước khi lên sân khấu, cậu có nhìn xuống dưới, chỗ ngồi của Siwon rõ ràng vẫn còn trống.

Cậu cũng không thất vọng, chỉ nghĩ đúng như dự đoán mà thôi, nhưng đến lúc hoàn tất khâu chuẩn bị cuối cùng, bước lên sân khấu cùng các diễn viên khác...

Ánh đèn dìu dịu chiếu lên sân khấu, cũng chiếu lên gương mặt được hóa trang đậm nét của cậu, Kyuhyun liếc nhìn xuống dưới, lại thấy rõ người lẽ ra không có mặt đang ngồi ngay ở đó.

Dường như nhận ra ánh mắt của cậu, Siwon còn hơi nhếch môi cười.

Đến rồi sao... Cũng bất ngờ thật, Kyuhyun thầm nghĩ, nhẹ nhàng đong đưa chiếc kiếm trong tay, nhưng vở kịch đã bắt đầu rồi, cậu không còn tâm trí để ý đến phía dưới nữa.

Siwon chăm chú theo dõi màn trình diễn trên sân khấu.

Vở nhạc kịch 3 chàng lính ngự lâm" này anh đã từng xem, là vở biểu diễn của những diễn viên nổi tiếng trong giới nhạc kịch

So với một tác phẩm như vậy thì vở kịch này hoàn toàn do sinh viên biểu diễn, cùng lắm chỉ được tính là màn trình diễn của những người yêu thích kịch nghiệp dư, sẽ có phần yếu kém hơn.

Thế nhưng ánh mắt anh vẫn luôn dừng lại trên người D'artagnan do Kyuhyun thủ vai.

Siwon cảm nhận được rõ ràng, từ lúc Kyuhyun bước lên sân khấu, bầu không khí tại nơi này đã trở nên nồng nhiệt hơn mấy phần.

Ngồi xung quanh anh phần lớn là sinh viên, anh nghe thấy không ít lời bàn tán khe khẽ cố kiềm chế bên tai.

Có cả nam lẫn nữ.

Siwon không khỏi liếc xung quanh một vòng, nhướng mày đầy hứng thú.

Ngồi cạnh anh có mấy cô gái đang thì thầm, "Đó là đàn anh năm tư ngành âm nhạc hiện đại đấy, tạo hình đẹp thật."

"Đúng rồi, là anh ấy đó, năm ngoái trường còn mời riêng anh ấy tham gia tiết mục văn nghệ nữa mà."

"Anh ấy có người yêu chưa nhỉ?"

"Không rõ nữa, nhìn thì chắc không độc thân đâu."

Vừa nói xong, xung quanh lập tức có thêm vài tiếng thở dài.

Siwon khẽ lắc đầu, không nhịn được mà bật cười.

Ánh mắt anh lại rơi lên người Kyuhyun, hoàn toàn có thể hiểu được tâm trạng của những đàn em xung quanh.

Khoảnh khắc Kyuhyun bước ra sân khấu, Siwon chống tay lên đầu, hơi lơ đãng nghĩ, nếu D'artagnan thật sự có năm phần nhan sắc của Kyuhyun thì tất cả phụ nữ giới quý tộc đều điên đảo vì gã

Kyuhyun mặc một bộ đồ quý tộc, mũ cài lông vũ, tay cầm kiếm xám khuôn mặt được trang điểm tỉ mẩn, chuẩn hình tượng một chàng lính ngự lâm phong lưu.


Nhưng đôi mắt cậu lại dịu dàng, dưới mắt phải có nốt ruồi son quyến rũ chết người, như sóng nước gợn lăn tăn, xuyên qua chiếc bàn, lơ đãng

Cậu nới lỏng cổ tay, cầm một chén trà nhỏ, vừa trêu ghẹo vừa cười đùa với người tình của mình qua một chiếc bàn, thái độ ngả ngớn thậm chí là bỉ ổi, hoàn toàn xem thường mọi quy tắc lễ giáo.

Thế nhưng đôi mắt đa tình kia hệt như tơ nhện rơi nhẹ trên người nữ chính, đôi môi khẽ cong, vừa như lơ đãng, lại vừa như ngấm ngầm dụ dỗ.

Ai nhìn vào mà không dễ dàng say đắm?

Siwon không khỏi nghĩ, có lẽ Kyuhyun thật sự có chút thiên phú diễn xuất.

So với những nam nghệ sĩ trẻ trong giới giải trí hiện giờ, diễn xuất của Kyuhyun còn tự nhiên hơn.

Anh cũng từng nghe Kyuhyun kể, ngoài làm ca sĩ thi thoảng cậu cũng đóng quảng cáo, trước đây cậu còn từng đóng vai phụ ở phim trường, không phải kiểu vai chỉ cần nằm đó làm phông nền mà là những vai có vài câu thoại.

Thậm chí sau này cậu còn từng được nhận vai nam phụ trong một bộ web drama.

Đáng tiếc, nhà sản xuất của bộ phim đó không có ý tốt, lúc Kyuhyun đi thử vai thì bóng gió mời cậu buổi tối đến phòng riêng để bàn về kịch bản.

Mà tính khí Kyuhyun thì nóng nảy, giáng cho anh ta một cú đấm, vai nam phụ ngon lành thế là đi tong.

May mà Kyuhyun cũng chẳng bận tâm, mỗi lần nhắc đến chuyện này đều coi như chuyện cười để kể lúc uống rượu.

"So với diễn kịch thì tôi vẫn thích làm ca sĩ, hát hò vẫn hợp với tôi hơn."

Nhưng giờ phút này, khi Siwon nhìn cậu trên sân khấu, vỗ tay cùng những khán giả xung quanh, trong lòng lại thầm nghĩ, nếu như Kyuhyun có đủ cơ hội, nếu như ngoại hình quá nổi bật của cậu không đem lại cho cậu nhiều rắc rối đến vậy.

Thậm chí, nếu như Kyuhyun có thể buông bỏ chút kiêu hãnh.

Thì giờ đây cậu sẽ tỏa sáng đến mức nào?

Sẽ có bao nhiêu người được chứng kiến ánh sáng chói lòa ấy của cậu?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen2U.Com

Tags: #wonkyu